Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.
ày. Hôm qua bên hàng xóm có người kết hôn, nó đi xem rồi về nhà nói, Mãn Tâm xinh hơn cô dâu kia nhiều. Ha ha! Lúc ấy đã bị anh nó đánh cho một cái vào đầu”.
Thái Mãn Tâm cười: “Trẻ con mà, nói chơi thôi”.
A Đức dựng xe rồi bước lại ôm Định Hải vào lòng: “Anh nói là không đến lượt nó đâu”.
Định Hải xấu hổ, gạt tay A Đức ra rồi chuồn ra sau vườn.
“Hôm ấy em đi vội, A Đức cũng vậy, không biết để đưa ít xoài cho em”. Chị Phương sai chồng vác một sọt trên xe xuống: “Đây là xoài hôm nay mới hái, em và mọi người ăn luôn cho tươi. Bên dưới có một ít xoài vẫn còn xanh, có thể để vài hôm, em mang về Bắc Kinh ăn là vừa”.
“Cảm ơn chị Phương, nhiều thế này ngày nào em ăn xoài cũng được”. Thái Mãn Tâm vui sướng vỗ tay: “Em đi mua chút gì ngon, nhờ bà Lục nấu. Chúng ta cùng ăn cơm nhé. Bà nấu ăn rất ngon”.
“Ồ, vậy à”. A Đức như chợt nhớ ra điều gì đó: “Chả trách A Hải cũng nói hôm nay đến chỗ anh Thành muộn một chút”.
“Em không có ý định để phần cho anh ta”. Thái Mãn Tâm bĩu môi: “Anh ta cũng không nói là đến đây ăn”.
Chị Phương đầy chồng: “Anh, anh đi uống trà đi. Em và Mãn Tâm đi mua thức ăn”.
Hai người chọn ít tôm cá tươi và rau ngoài chợ rồi lại bắt một con gà. Chị Phương chợt nhớ là phải đến tín dụng gửi tiền. Mãn Tâm xách túi lớn túi nhỏ đứng bên đường chờ chị.
Quay sang thì nhìn thấy Giang Hải bước ra từ quán trà bên kia đường, đội mũ bảo hiểm lên đầu. Cô đang nghĩ, nếu anh đi qua trước mặt mình, liệu có chào hỏi như không có chuyện gì xảy ra không thì nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đi ngay theo sau, thân mật khoác tay anh. Giang Hải mở cốp, lấy một chiếc mũ bảo hiểm trong cốp đưa cho cô ta. Anh lái xe máy, cô ta ngồi sau, ôm eo anh, gần như dính chặt vào lưng anh.
Giang Hải ngẩng đều, nhìn thấy Thái Mãn Tâm đứng bên đường, vẫy tay rồi khởi động xe,phóng vọt đi trước mặt cô. Mái tóc xoăn dài của cô gái kia bị gió thổi bay.
Thái Mãn Tâm đứng ngây ra đó, một lúc lâu sau mới nghiến răng nghiến lợi nói một câu: “Có gì ghê gớm nào, đồ xù mì”.
“Chúng ta về thôi”.
Chị Phương vỗ vai hai cái cô mới bừng tỉnh. Suốt đường đi chỉ cúi đầu, buồn rầu không nói gì.
“Khi nào đi?”. Chị Phương hỏi: “Phải về rồi, không nỡ đúng không?”.
“Chẳng còn mấy ngày nữa”. Cô buồn phiền nói.
“Sẽ quay lại chứ?”.
“Em không biết. Có lẽ là không’. Cô gượng cười: “Em không biết còn quay lại làm gì?”.
“Dĩ nhiên là thăm bọn chị! Đúng là vô tâm”. Chị Phương trêu cô: “Lẽ nào nhất định phải để A Hải mời em quay lại? Nếu lớn không nói thì thằng nhỏ nhà chị có tính không?”.
“Em sẽ nhớ mọi người”. Mãn Tâm mím môi, gật đầu rất mạnh: “Nhưng em thật sự... không biết phải đối diện với anh ấy như thế nào. Chẳng may... anh ấy không muốn em quay lại, hoặc anh ấy có bạn gái mới...”.
“Bạn gái? Ha ha, đừng có nhắc đến những người qua lại với cậu ta nữa. Trước đây chị đã nói với A Đức, học A Hải cái gì cũng được, nhưng không được học cái thói chuyện trò tán tỉnh những loại phụ nữ ấy”.
“Anh ấy nói mình có rất nhiều bạn gái”.
Chị Phương vội giải thích: “Những người đó sao có thể coi là bạn gái được? Hơn nữa đó là chuyện trước đây, bây giờ hình như cậu ấy càng ngày càng an phận”.
“Không sao”. Thái Mãn Tâm lắc đầu: “Những chuyện đó không liên quan đến em”.
“Không giữ được em là tổn thất của A Hải”. Chị Phương thở dài: “Nhưng cũng chẳng biết làm thế nào. Sao em có thể ở lại một nơi nhỏ như Đồng Cảng vì một người không an phận như cậu ta”.
Hai người về quán trọ, vừa nhặt rau vừa nói chuyện. Thái Mãn Tâm không kìm được hỏi: “Anh ấy có nghiêm túc thích một cô gái nào không ạ?”.
“Chuyện này, những cô gái thích cậu ấy thì chị biết rất nhiều, người mà cậu ấy thích…”. Chị Phương nghiêng đầu suy ngẫm: “Hồi cấp ba cậu ấy đến Đam Hóa, nhưng cũng không nghe đồng hương nhắc đến. Về sau lên đại học...”. Chị hạ thấp giọng: “Em biết bà Lục là người Hoa gốc Việt chứ?”.
Thái Mãn Tâm gật đầu.
“Một cô gái có họ hàng với bà ấy sang bên này học. Lúc đầu ở Đam Hóa, sau đó sang Bắc Kinh học ngôn ngữ. Tên là Nguyễn gì Mai ấy, rất xinh đẹp, đôi mắt rất sáng, lông mi vừa rậm vừa dài. Hai ba kỳ nghỉ liền cô ấy và A Hải cùng về Đồng Cảng thăm bà Lục. Mọi người đều nói họ là một đôi. Đó là chuyện ba, bốn năm trước rồi. Về sau thì không thấy A Mai nữa”.
“Vì sao họ lại chia tay?”.
“Không biết, có lẽ có vấn đề gì đó. Có điều A Hải á, yêu ai cũng không bao giờ nói. Sau khi tốt nghiệp đại học, cậu ấy quay về Đồng Cảng. Thời gian đó thay người yêu như thay áo”. Chị Phương đập vào miệng mình: “Haizz, chị nhiều chuyện quá. Có điều những chuyện này mọi người đều biết. Mặc dù vậy những cô gái thích A Hải cũng không ít, chỉ có điều bố mẹ họ không cho phép. A Hải cũng không động chạm đến ai. Cậu ấy không mặn nồng với ai. Lần này đến thị trấn Bạch Sa đón em cũng là chuyện hiếm có”.
“Em không biết anh ấy nghĩ gì. Anh ấy chưa bao giờ muốn thử thay đổi điều gì. Anh ấy chỉ hy vọng có người chơi bời với mình”.
“Cho dù thế nào A Hải cũng không muốn làm tổn thương em”. Chị Phương vỗ tay cô: “Hãy tin chị, về bản chất thì A Hải