XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.

là người tốt. Chỉ là quá khứ của cậu ấy phức tạp, không giống với chúng ta. Nếu em quyết định từ bỏ cậu ấy thì hãy rời khỏi đây, đừng quay trở lại. Chị sẽ không trách em không quay lại thăm chị”.
“Em cũng nghĩ như thế”. Thái Mãn Tâm gật đầu nhưng tim đau quặn thắt: “Em nghĩ, em sẽ không bao giờ quay lại nơi này’.
Mọi người ăn tối ở nhà bà Lục. Định Hải ăn như hổ đói. Chị Phương thở dài: “Chú em, không ai tranh giành với em đâu, ăn từ từ thôi”.
“Thức ăn bà nấu rất ngon”. Thái Mãn Tâm bưng bát, mỉm cười: “A Tuấn cũng luôn miệng nói em là thần ân”.
Chị Phương ngạc nhiên nói: “Ấy, thế sao không thấy em ăn gì?”.
Thức ăn thơm ngon bắt mắt nhưng quả thực cô không có bụng dạ nào, chỉ ăn hai con tôm, một cái nem: “Có lẽ là ăn quá nhiều xoài nên không thấy đói”. Cô kiếm cớ.
“Xoài thì lúc nào ăn cũng được, bỏ lỡ cơm bà nấu, sau này biết đi đâu mà bù lại?”. Chị Phương gắp cánh cà cho cô: “A Đức cũng không có phúc được ăn, từ chiều đã chạy đi tìm A Hải và anh Thành, rồi lại ở bên đó ăn cơm. Nếu hôm nay chị không đi theo sang Đồng Cảng thì nhất định anh ấy lại say mèm, nửa đêm mới về, rất nguy hiểm”.
“Thế thì phải nói với anh Đức, lái xe sau khi uống rượu rất dễ xảy ra tai nạn”.
“Đúng vậy, chị nói anh ấy rất nhiều lần rồi, có vợ có con rồi, học đòi người ta làm gì”. Chị Phương phàn nàn.
“Nếu là ở thành phố lớn, cảnh sát bắt người lái xe sau khi uống say rất nghiêm ngặt”.
“Ha ha, bên này làm gì có ai quản nhiều đến thế, rất nhiều chuyện muốn quản cũng không quản được, vì thế tai nạn cũng nhiều. A Hải có nói là cậu ấy đã bị tai nạn rồi không?”.
Thái Mãn Tâm lắc đầu: “Chuyện mất mặt như thế anh ấy không kể đâu”.
“Em đúng là hiểu cậu ấy”. Chị Phương cười: “Có điều lần ấy không phải đi xe mà là đi thuyền. Không biết cậu ấy làm sao, nửa đêm uống say lại đi lái ca nô, cũng không bật đèn, kết quả là đâm vào thuyền đánh cá. Về sau được người ta vớt lên”.
“Dùng lưới đánh cá vớt lên ạ?”. Định Hải nói xen vào.
“Đúng vậy đúng vậy, lẫn với bao nhiêu tôm cá chết”. Thái Mãn Tâm nghiêm túc gật đầu.
Chị Phương không kìm được bật cười: “Cụ thể thì chị không rõ, A Đức nghe được ở chỗ mấy người anh em. Mọi người cười cậu ấy rất lâu”.
Dọn dẹp xong, chị Phương ngồi trong phòng khách xem Vườn sao băng, chốc chốc lại có tiếng nhạc xen vào.
Không thể quên được lần đầu gặp em, đôi mắt hút hồn.

Thái Mãn Tâm thở dài, nhớ lại cảm giác bối rối khi mình giơ máy ảnh, bỗng nhiên người đang hát Vạn bất đắc dĩ là anh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của cô. Cô không xem phim nữa, cầm hóa đơn đến tiệm ảnh lấy ảnh. Định Hải đi theo sau cô. Thái Mãn Tâm đứng ở cửa, giẫm lên thảm, nói với cậu: “Về nhà xem phim đi”. Cô nói: “Chị muốn đi một mình, được không?”. Định Hải mơ hồ gật đầu.
Thái Mãn Tâm xoa đầu cậu, khẽ cười: “Nếu A Hải kia cũng ngoan như thế này thì tốt”.
Nhưng nếu Giang Hải không phải là Giang Hải như thế thì liệu mình có còn mê đắm anh giống như một ngọn cỏ không thể tự nhổ rễ không?






Vĩnh viễn không nói lời tạm biệt
Thái Mãn Tâm - Quá khứ tiếp diễn
Nếu không thể giữ được vòng tay, vậy thì sao không vừa tận hưởng vừa rơi lệ khi phải rời xa.
Mặc dù phần lớn ảnh là rửa tặng bà Lục và anh Thành nhưng khó tránh khỏi xuất hiện hình bóng của Giang Hải. Thân hình cao lớn, làn da khỏe mạnh, bờ vai rộng, không giống với vẻ thư sinh yếu ớt của những nam sinh trong trường. Từ đầu đến cuối cô đối với anh luôn có cảm giác dựa dẫm. Điều này không hề liên quan đến gia cảnh, học lực, địa vị. Vứt bỏ tất cả những thuộc tính xã hội kèm theo, cô yêu Giang Hải sâu đậm bằng tình yêu đơn thuần, trong sáng của một cô gái dành cho một chàng trai.
Nhưng anh...
Từng ngọn đèn đường vụt sáng, ngoằn ngoèo đến tận ven thành. Thái Mãn Tâm ngoảnh đầu nhìn con đường nhấp nhô theo thế núi. Những bóng đèn nhấp nháy giống như bầu trời sao nhưng trong lòng cô lại thấy trống rỗng. Cô đi ngược lại với hướng về nhà trọ, lang thang trên đường, cắm tai nghe MP3, nghe đi nghe lại Hành trình trở về quê hương mà hôm ấy anh vừa đàn vừa hát. Bài hát lẫn với tiếng cười nói, không phân biệt được âm thanh hỗn loạn nào là của mình, chỉ có tiếng đàn rung động lòng người vang vọng bên tai.
Một chiếc xe máy phóng vọt qua, dừng lại trước mặt cô. Thái Mãn Tâm cúi đầu, không để ý. Đi qua vài bước, chiếc xe ấy lại dừng lại trước mặt cô, tiếng phanh chói tai làm ngắt dòng suy nghĩ của cô.
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy Giang Hải cởi mũ bảo hiểm, nhìn cô với ánh mắt có chút khó chịu: “Lại đi đâu?”.
“Đi loanh quanh”.
“Muộn thế này, một mình sao?”.
Cô gật đầu: “Lúc nãy đi lấy ảnh, cảnh đêm đẹp thế này nên đi dạo”.
“Có biết là đi thêm chút nữa là ra khỏi thị trấn không?”. Giang Hải nhíu mày: “Đây không phải là Bắc Kinh, thị trấn không lớn như vậy, cũng không có nhiều cảnh sát như thế. Cô cẩn thận bị người ta bắt cóc đem bán cũng không biết”.
Bây giờ lại lo lắng, an ủi tôi, cô gái mì tôm của anh đâu rồi? Thái Mãn Tâm bực tức nghĩ. Cô ôm vai, đá lun