Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1373 lượt.
g tung dưới đất, trong lòng cảm thấy vui vui vì cái tính thích lo chuyện bao đồng của anh.
“Để tôi xem ảnh của cô nào”. Anh dựa vào xe máy, không đợi cô trả lời mà lấy luôn chiếc túi giấy: “Chụp khá đẹp, rất nét, phối cảnh cũng đẹp. Máy ảnh kỹ thuật số à?”.
Cô lấy trong túi: “Đúng vậy, tôi chỉ rửa một phần”.
Giang Hải xem những bức ảnh trong máy: “Ồ? Còn có cả ảnh chụp bên Mỹ?”.
Cô thò đầu nhìn: “Chụp lúc thực tập. Hồi ấy vừa mới mua chiếc máy ảnh này nên giữ đến bây giờ”.
“Dáng vẻ của cô khi mặc đồ công sở...”. Anh bật cười ha hả: “Đúng là cổ hủ”. Sau đó xem tiếp: “Bức này rất đẹp”.
Đó là lúc cô trở về từ trung tâm mua sắm, bị một quầy hàng của Mỹ trang điểm rất đậm. Thái Mãn Tâm che tay: “Đừng nhìn, giống Hoa Mộc Lan[1'> trong phim hoạt hình”.
[1'> Là nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình cùng tên nổi tiếng của hãng hoạt hình Walt Disney được công chiếu vào năm 1998. Bộ phim được dựng theo truyền thuyết Trung Quốc về Hoa Mộc Lan.
“Không xem nữa”. Giang Hải hếch cằm về phía ghế sau: “Tôi đưa cô về”.
Thái Mãn Tâm liếc nhìn, vốn định ngồi chéo, nhưng nhớ đến cô gái sexy mà mình nhìn thấy lúc ban ngày, liền vắt chân sang ngồi ngang.
Giang Hải cúi đầu, nhìn đôi chân thon thả của cô và đuôi váy vắt trên đầu gối, liền lấy ngón tay đẩy nó lên trên và nói: “Như thế này trông đẹp hơn”.
Cô đấm vào vai anh.
“Nếu như thế này đã không chịu được, lát nữa gió sẽ thổi tung váy cô lên”. Giang Hải cười: “Còn không ngồi chéo?”.
Thái Mãn Tâm bực tức quay người, nghĩ đến cô gái kia dính chặt vào người Giang Hải, trong lòng không thoải mái chút nào. Quá khứ của anh chắc chắn không đơn giản. Nhưng trong khoảng thời gian này, người thân mật với anh như thế chỉ có cô ta. Cô càng nghĩ càng thấy bực bội trong lòng. Dáng vẻ yêu kiều của cô gái đó cứ hiển hiện trong đầu cô.
Mặc dù Giang Hải phóng xe như bay nhưng rất vững, rẽ ngoặt giảm tốc rất linh hoạt, chẳng mấy chốc đã đến trước quán trọ.
“Cô về đi, tôi không lên nữa đâu”.
Thái Mãn Tâm gật đầu, xua tay: “Chúc ngủ ngon”. Cô đứng trong bóng tối ở cửa, nghe tiếng động cơ xe máy xa dần, khẽ thở dài.
Cô lên tầng, A Đức đã trở về sau những cuộc điện thoại liên hồi của chị Phương. Hai người đang định về.
“Sao em lại ở đây?”. A Đức ngạc nhiên hỏi: “Lúc anh đi A Hải gọi điện cho anh Thành nói là đón em sang”.
“Đón em?”.
“Đúng vậy”, cậu ấy nói: “Em đón bạn gái nên qua muộn một chút”.
“Thế thì liên quan gì đến em?”. Thái Mãn Tâm nhếch mép.
Cô tiễn ba người nhà chị Phương, nghĩ một lúc lại về phòng lấy túi chìa khóa. Trên đường đi ra biển, mới đi được nửa đường thì đèn điện xung quanh bỗng chóc vụt tắt, tiếng hò hét vang lên, tiếng nhạc, tiếng ti vi, tiếng còi quảng cáo bên đường cũng biến mất cùng một lúc. Dường như kim đồng hồ dừng lại trong khoảnh khắc đó. Cô đi qua thời khắc tĩnh lặng như thế, nghĩ đến những tâm sự của mình, đi trên con đường trải nhựa đường sáng rực ánh trắng.
Cô đi trên con đường quen thuộc đến nhà hàng của anh Thành. Giữa mỗi bàn đều bày một hai cây nến. Thái Mãn Tâm liếc nhìn, Giang Hải vẫn ngồi ở chỗ anh hay ngồi, bên cạnh là cô gái tóc xù mì. Cô kiêu ngạo nhìn cô ta, trang điểm quá đậm, mặt hơi lớn, chiếc váy màu cam quá sặc sỡ, chỉ thích hợp với những cô gái mười tám, mười chín. Ngay lặp tức cô nhận ra sự giận dữ của mình thật vô lý. Cô lấy thân phận gì để mà đánh giá về người ta?
Anh Thành và đám người quen nhìn thấy cô, trong chốc lát không biết nên nói gì, cũng không biết có nên gọi cô vào ngồi cùng hay không. Không khí có chút ngột ngạt. Thái Mãn Tâm gật đầu, đúng lúc ấy thì nhìn thấy bàn bên cạnh có đôi vợ chồng đi du lịch tự túc cũng ở quán trọ nhà bà Lục nên lại đó ngồi cạnh họ.
Có một số chuyện buộc phải đối diện. Có lẽ sự thật rất tàn khốc nhưng như thế mới có thể quyết tâm gạt nó ra khỏi ký ức.
“Tôm cá ở đây rất rẻ, hàu cũng rất tươi”. Đôi vợ chồng trẻ nhiệt tình giới thiệu: “Chúng tôi gọi rất nhiều, cùng ăn nhé!”.
Cô khéo léo từ chối: “Tôi ăn ở chỗ bà Lục rồi, ăn nhiều quá, đi ra ngoài cho thoáng. Vốn định mua chút đồ lưu niệm mang về Bắc Kinh, không ngờ lại mất điện, cũng không đi dạo phố được”.
Người vợ nói: “Họ vừa hát xong”. Sau đó chỉ về phía anh Thành: “Anh ấy chơi guitar rất hay”.
“Ha ha, chỉ là đệm nhạc đơn giản thôi”. Anh Thành khiêm tốn xua tay.
Cô gái xù mì lắc lắc cánh tay của Giang Hải: “Người ta muốn nghe anh đàn cơ. Hay là tìm một bài chúng ta đều biết. Em hát, anh đệm đàn cho em, thế nào?”.
“Không được chọn bài”. Giang Hải lắc đầu: “Đây là nguyên tắc của anh, cũng không phải hát thuê”.
“Thế thì tùy anh đàn bài gì cũng được, xem em có biết hát không”. Cô gái xù mì nằm bò trên vai anh: “Người ta nhượng bộ anh, được rồi chứ?”.
Thái Mãn Tâm không bận tâm, nhân lúc có ánh nến bập bùng, chơi trò bóng tay trên tường. Chó sói, bồ câu, chim công, người nông dân, ấm trà, con thỏ... giống như dáng vẻ vui tươi, vô ưu vô lo của mình. Đôi vợ chồng trẻ phấn khích tham gia cùng, một người hét: “Này này, chúng tôi làm sói xám và thỏ con”.
Người kia nói: “M