Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341368

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1368 lượt.

ãn Tâm, cô làm chậm thôi, để tôi nhìn xem thỏ con phải để tay thế nào”.
Thấy chó sói sắp cắn thỏ con, bác nông dân vác cuốc đứng chắn ở giữa. Mãn Tâm bật cười: “Anh Đinh, anh đừng rung tay, bởi vì như thế trông bác nông dân nhỏ quá, sẽ bị chó sói ăn thịt mất”.
A Tuấn ôm guitar nhảy sang: “Này, cô mấy tuổi rồi. Trò này mà cũng chơi vui như thế được?! Hay là hát đi. Cô sắp đi rồi, tôi sắp không có cơ hội được nghe rồi”.
“Bao giờ cô đi?”. Người vợ hỏi.
“Hai hôm nữa, bắt chuyến xe sáng đến Đam Hóa, sau đó đi máy bay về”.
“Vì thế phải tận dụng thời gian”. A Tuấn dắt tay cô: “Lại đây, hát Vạn bất đắc dĩ?’.
Thái Mãn Tâm lắc đầu, dựa vào quầy hàng bên cạnh anh Thành, khẽ ngân nga: “Anh hỏi em yêu anh sâu đậm như thế nào? Em yêu anh được bao nhiêu”.
Anh Thành gảy đàn, hát cùng với cô: “Anh hãy nghĩ mà xem, anh hãy nhìn mà xem, ánh trăng nói hộ lòng em”.
Cô gái xù mì kéo Giang Hải dậy, muốn khiêu vũ cùng với anh theo tiếng nhạc. Giang Hải xua tay, cô ta tự quay hai vòng rồi lại dính vào người anh.
Anh Thành dừng lại không đàn nữa, ho hai tiếng và nói: “Vẫn chưa có điện, đóng cửa cho xong”.
“Mọi người nghỉ sớm đi, tôi cũng về đây”. Giang Hải uống cạn chai bia trước mặt.
“Ấy, chẳng phải mới đến sao, vẫn chưa bắt đầu chơi mà!”. Cô gái xù mì nũng nịu rồi lại nằm bò lên lưng Giang Hải, khẽ nói: “Hay là... anh muốn về sớm... hả?”.
Dường như Thái Mãn Tâm không nghe thấy, vẫn hát véo von: “Một nụ hôn nhè nhẹ, đã làm rung động trái tim em”.
Giang Hải chờ cô gái xù mì phóng vọt đi. Mọi người cũng ra về. Anh Thành muốn nói hai câu an ủi nhưng Thái Mãn Tâm xua tay: “Em buồn ngủ rồi, ngày mai còn phải thu dọn hành lý”.
“Có muốn đi ngắm sao không? Tôi có thể đi cùng”. A Tuấn chỉ lên đỉnh đầu. Vầng trăng sáng rực lơ lửng trên bầu trời, mặc dù bầu trời sao trở nên u ám hơn dưới ánh trăng nhưng vẫn sáng hơn thành phố bị ô nhiễm ánh đèn.
Cô lắc đầu: “Tôi thật sự rất mệt”.
Cho dù là bầu trời sao hay mặt trời lặn, cô hiểu rất rõ mình muốn thưởng thức cùng với ai.
Nhưng lúc này đây, phải đối mặt với cục diện đầy giễu cợt như vậy, Thái Mãn Tâm không kìm được tự chế nhạo mình. Mày thấy chưa, còn muốn bất chấp tất cả sao. Mày có thể suy nghĩ thấu đáo hơn, bảo vệ chính bản thân mày được không? Phải đối chọi với số phận, phải thách thức với những quy tắc thế tục, luôn tự cho rằng mình sẽ trở thành kẻ may mắn khác với mọi người, nhưng chúng ta chỉ là một trong số hàng nghìn hàng vạn phàm phu tục tử, không ai có thể có được kết cục lãng mạn giống như trong sách hay trong phim.
Cô đi men theo bờ cát, đi đến tận cuối bờ biển, đá dựng lởm chởm, không thể trèo qua được. Cô lại đi qua bụi cọ ra đường nhựa, đi qua những con đường. Nửa vầng trăng treo trên bầu trời, lặng lẽ dõi theo nỗi bi thương của cô.
Đi qua một ngôi nhà, nhìn thấy chiếc xe máy của Giang Hải dựng ở cửa ra vào. Thái Mãn Tâm lùi ra sau, liếc nhìn căn nhà xa lạ, không kìm được đá thật mạnh vào lốp xe.
Cô đi lang thang giữa con đường và bờ biển, đi đến bờ biển mà đêm hôm trước mình và Giang Hải đã ôm nhau từ lúc nào không hay biết. Cô đá dép, chạy xuống nước, hét lớn với cơn sóng đang dâng trào: “Tôi không bao giờ muốn gặp lại anh nữa! Tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa! Anh hài lòng rồi chứ! Anh hài lòng rồi chứ!”.
Tiếng sóng đập vào đá ngầm át đi tiếng hò hét của cỏ, cuồn cuộn họa theo nỗi phẫn nộ và đau xót trong lòng cô.
Về đến quán trọ cũng là nửa đêm, không gian vô cùng yên tĩnh. Cô rón ra rón rén kéo cánh cửa sắt dưới tầng, nhón chân đi lên cầu thang gỗ. Đi qua phòng khách tầng hai thì nghe thấy sau lưng có người gọi: “Mãn Tâm”.
Cô không hề có sự chuẩn bị nên giật bắn người.
“Bà ạ, cháu làm bà thức giấc ạ?”.
“Ồ, nửa đêm bà dậy là không ngủ được nữa”.
“Bà lại tức ngực ạ? Ngày mai cháu đưa bà đến trạm y tế khám nhé”.
“Đâu có”. Bà lắc đầu: “Hai hôm trước A Hải vừa đưa bà đi kiểm tra, tim, khớp của bà đều rất tốt, chỉ có trí nhớ không tốt”.
“Có lúc bà quên ạ?”.
“Thường xuyên không tìm thấy đồ”. Bà hóp miệng giống như trẻ con: “Nhưng từng này tuổi rồi, cũng không có gì phải nhớ nữa”.
“Nếu có thể chia một phần trí nhớ của cháu cho bà thì tốt”. Mãn Tâm ngồi khoanh chân trước mặt bà: “Nhớ càng nhiều thì càng phiền phức”.
“Lại trẻ con rồi”. Bà Lục hiền từ xoa đầu Thái Mãn Tâm: “Chả trách A Hải nói cháu là cô gái ngây thơ nhất thị trấn”.
“Ý nói cháu luôn làm chuyện ngốc nghếch đúng không ạ?”. Hai mắt cô ươn ướt, gục đầu lên đầu gối của bà: “Hay là cháu quá lỗ mãng?”.
“Cháu không ngốc, cháu rất thông minh”. Bà run rẩy đặt tay lên vai cô: “Ngủ một giấc thật ngon, ngày qua ngày, mọi thứ sẽ qua đi”.
Thái Mãn Tâm không thể ngủ được. Chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ nghĩ tới hình ảnh cô gái tóc xoăn kia dính sát vào người Giang Hải giống như một con rắn vậy. Hơi ấm từ vòng tay của anh dường như vẫn còn đó, cảm giác hai cánh tay vòng qua người cô vẫn chưa tan biến. Nhưng lúc này anh đang ôm ai, quấn lấy ai đó như thế nào, cô không dám nghĩ nhiều.
Cứ như vậy nửa tỉnh nửa mơ suốt mấy tiếng. Sáng sớm c


Duck hunt