Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.
ô bị tiếng chim sẻ nhà ai đó đánh thức, loạng choạng đi đánh răng rửa mặt. Nhìn khuôn mặt cứng đờ vì thiếu ngủ trong gương, cô lấy nước lạnh vã lên mắt rồi lại vỗ má giống như trong phim thần tượng, nở nụ cười hoàn mỹ không chê vào đâu được.
“Phải phấn chấn lên! Mày thông minh xinh đẹp, hoạt bát đáng yêu, mọi người đều biết, chỉ có anh ta là không có mắt.”
Đây không phải là tự cao tự đại. Nhưng cho dù mày trẻ trung xinh đẹp, lanh lợi đáng yêu thì cũng không thể thay đổi hiện thực.
Anh ta không thích mày.
Anh ta thà ở bên người mày không coi ra gì.
Anh ta không hề bận tâm đến cảm giác của mày.
Anh ta không để ý đến mày.
Cô ấm ức, cô tức giận, cô không phục.
Nhưng cho dù như vậy, cô vẫn không chịu rời khỏi Đồng Cảng đến Đam Hóa sớm hơn. Cho dù từng phút từng giây đều là giày vò nhưng cũng không mong muốn thời khắc nói lời tạm biệt đến sớm.
Thái Mãn Tâm để mặc cho mình lang thang vật vờ trong thành phố nhỏ, chào hỏi tất cả những người mình quen biết, nói là sáng mai mình sẽ đi.
Cô cố gắng tìm lại niềm vui khi mình mới đến đây. Hồi ấy cho dù không nghĩ đến anh thì vẫn coi chuyến đi lần này là một phát hiện mới trong cuộc đời.
Cô vẫn đeo chiếc túi nhỏ ra bờ biển đuổi theo những con cua, ăn thạch và viết du ký dưới gốc cây gừa, cùng bọn trẻ chơi cầu lông, chạy đến đầu cầu nhìn những chiếc thuyền đánh cá, tập yoga trên bãi cát tĩnh lặng lúc hoàng hôn.
Nhìn thấy đảo Lệ từ phía xa. Đảo chìm trong màn sương, thật sự rất giống một giọt nước mắt dịu dàng.
Trên bãi cát bằng phẳng, một đám trẻ con đang chơi bóng chuyền. Thái Mãn Tâm đứng nhìn từ xa, phát hiện Giang Hải ngồi dưới gốc cọ, bên cạnh là hai lon bia.
Cô đi đến bên cạnh sân bóng, nhìn anh qua lũ trẻ đang chạy nhảy nô đùa. Giang Hải thư thả uống bia, vẻ mặt rất lạnh lùng.
Hai bên tranh luận không ngừng vì quả bóng ra khỏi vạch, mời Giang Hải làm trọng tài. Anh cắm quả bóng ném cho một bên. Đám trẻ con bên ấy vỗ tay hoan hô. Thái Mãn Tâm vòng qua người anh, vừa giơ chân đã làm đổ lon bia đang mở, bia chảy lênh láng ra ngoài, ngấm xuống cát, để lại đống bọt trắng. Giang Hải không ngẩng đầu, giơ tay mở lon còn lại.
“Anh Thành nói lúc đầu anh cũng ở trong đội bóng của trường”.
Giang Hải “ừm” một tiếng, coi như trả lời.
“Bởi vì những người khác đều không đủ cao, suy cho cùng đây không phải là miền bắc”. Thái Mãn Tâm trêu đùa.
Anh ngửa cổ uống bia.
“Không muốn nói chuyện với em đến vậy sao?”. Cô có chút tức giận: “Sáng sớm mai em đi rồi, chẳng phải anh nói là bạn, là anh em với em sao? Vậy bữa tiệc chia tay ở chỗ anh Thành tối nay anh có đến không?”.
“Điều này quan trọng lắm sao?”. Giang Hải lắc lắc lon bia: “Nói sau đi”.
“Em sắp đi rồi, vì thế hôm nay anh có món quà tặng em”. Anh Thành tươi cười lấy một cuốn sách.
Thái Mãn Tâm ngẩng đầu nhìn: “Nhạc guitar? Em không hiểu”.
“Hôm nay tôi đến hiệu sách mua đấy”. A Tuấn giơ tay: “Anh Thành đã nói là hôm nay cô muốn hát bài nào, chỉ cần trong này có thì anh ấy sẽ đệm đàn cho cô”.
“Hôm nay không chỉ có hải sản, anh Tuấn còn bảo tôi ra chợ đêm mua rất nhiều đồ ăn vặt”. Ngay cả nhân viên chạy bàn cũng góp vui: “Anh ấy nói muốn cô được ăn tất cả những món ngon nhất ở Đồng Cảng”.
“Ở đây còn có rượu gạo, có muốn nếm thử không?”. A Tuấn cười khì khì đưa cho cô một chai rượu.
“Mãn Tâm không uống rượu chứ”. Anh Thành ngăn anh ta lại.
“Trước đây chưa bao giờ uống”. Cô giơ tay: “Nhưng chỉ lần này thôi. Vui như thế này sao có thể không uống một chút cơ chứ?”.
Mọi người vừa ăn vừa uống, chúc rượu hát hò. Một chai rượu đã hết, cũng không biết đã uống bao nhiêu bia, thậm chí có người còn hò hét lấy ra Nhị Oa Đầu của Bắc Kinh.
Giang Hải vẫn không xuất hiện.
Thái Mãn Tâm chạy đến trước quầy lễ tân, ngồi ở góc bàn, cùng anh Thành lật nhạc phổ, hát từng bài một. A Tuấn đứng phía sau nhón chân, dùng đèn pin soi cho họ.
Hát đến chỗ cao hứng, Thái Mãn Tâm chống tay lên bàn nhảy xuống, lắc lư theo tiếng nhạc: “Cô gái đối diện hãy nhìn sang đây, nhìn sang đây, nhìn sang đây”. Một tay cô chống hông, một tay giơ ngang trước mặt, móc hai ngón tay, ánh mắt liếc sang trái sang phải, mơ màng ẩn chứa nét cuốn hút hiếm thấy.
Sau đó cô lại lấy tay khẽ che mặt, lắc đầu hát: “Em muốn lén nhìn anh, vờ như ngắm một bình hoa... Chỉ sợ anh biết sẽ cười em ngốc. Em chỉ có thể tránh anh. Mặc dù rất muốn nói chuyện với anh nhưng bên cạnh anh lại có cô ấy”.
Rồi cô quay người và dang hai tay: “Tôi là một chú chim nho nhỏ cho dù có bay thế nào thì cũng không thể bay cao...”.
Sau đó lại vòng tay qua cổ anh Thành và A Tuấn hát: “Hãy tha thứ cho em vì cả đời yêu tự do, cũng không sợ ngày nào đó sẽ vấp ngã”.
Cô kéo tay từng người và hát, cho dù là quen hay không quen. Chỉ cần có người nâng ly là cô sẽ uống rượu cùng người đó.
Uống lẫn lộn mấy loại rượu, cô chướng bụng đến nỗi phải chạy vào nhà vệ sinh mấy lần liền. Cô phát hiện mình vẫn có thể đi đường thẳng, không kìm được thầm nghĩ: “Thì ra mình còn có tiềm năng trở thành sâu rượu”. Bước chân đã có chút lâng l