Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341348

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1348 lượt.

. Dưới mái hiên là những hàng dây leo màu xanh rủ xuống, những chậu hoa nở trước nhà đều mất đi ánh sáng rực rỡ cùng với hoàng hôn, tô thêm chút tĩnh mịch cho màn đêm.
Ở thành phố nhỏ bé thanh bình này nhưng Thái Mãn Tâm lại cảm thấy buồn bực vô cớ. Cô nhìn người phụ nữ trẻ đi ngang qua, bất chợt nhớ đến Giang Hải chở người phụ nữ tóc xù mì kia phóng vút qua trước mặt mình. Ngoài bực tức nói một câu “mì ăn liền”, cô không thể thay đổi bất cứ điều gì trong hiện thực. Nhưng nếu là A Mai thì sao, A Mai dịu dàng kiều diễm thì sao?
Cô biết quá khứ của Giang Hải phức tạp, nhưng người khiến cô cảm thấy đố kỵ chỉ có Nguyễn Thanh Mai. Sự đố kỵ này cấu xé cô, khiến cô không thể gạt đi cảnh tượng hai người ôm nhau thân mật cứ hiển hiện trong đầu mình. Họ ôm nhau, họ hôn nhau, họ quấn lấy nhau.
Thái Mãn Tâm biết mình đã sai. Cô không nên đến quê hương của người phụ nữ có thể sinh con cho anh trong lúc không thể từ bỏ Giang Hải rồi lại tưởng tượng đến dáng vẻ của cô ấy khi đi trên đường.
Nhưng cô không biết còn cách nào có thể gần Giang Hải hơn một chút, hơn một chút.
Khi mặt trăng bị mây đen che lấp, hơi nước ẩm ướt gần như bão hòa trong không trung, bỗng nhiên những giọt nước mưa giống như tràn ra từ trong không khí bao trùm lấy cô. Cái nóng oi bức của ban ngày tan biến, mưa mát lạnh càng lúc càng lớn. Thái Mãn Tâm vừa đi qua cầu Nhật Bản[3'> nhưng lại không muốn trú mưa ở chòi trú mưa giữa cầu. Trong màn mưa, con đường mà hai ngày hôm nay cô đã đi qua bao nhiêu lần trở nên xa lạ. Cô như mất phương hướng giữa con đường ở đất nói xa lạ. Cơn mưa như trút táp vào mặt, chảy vào mũi, vào miệng.
[3'> Cầu Nhật Bản là cây cầu trong khu đô thị cổ Hội An, tỉnh Quảng Nam, được các thương nhân người Nhật Bản góp tiền xây dựng vào khoảng thế kỷ XVII.
Cô cảm thấy mình gần như ngạt thở.
Lúc ấy, có người chạy tới, dùng lại trước mặt cô, trong cơn mưa chỉ nhìn thấy bóng dáng mờ nhạt.
“Cuối cùng tìm thấy cô rồi”. Giọng nói của anh đầy lo lắng.
“Tề Dực? Sao anh lại ở đây?”.
Anh không trả lời, khoác vai Mãn Tâm, đưa cô vào hành lang của một toàn nhà kiểu Pháp bên đường. Anh cởi áo mưa đưa cho Thái Mãn Tâm rồi lại cởi áo sơ mi, khoác lên người cô.
Chiếc áo sạch sẽ còn vương hơi ấm của Tề Dực khiến Thái Mãn Tâm bỗng nhiên cảm thấy cơ thể mình lạnh đến thế. Cô rùng mình, bất giác quấn chặt chiếc áo rồi lại hỏi: “Sao anh lại ở đây?”.
“Tôi đến tìm cô”. Tề Dực nghiêm túc và kiên định đáp: “Nếu cô mệt rồi, tôi đưa cô về Đồng Cảng. Nếu cô muốn tiếp tục tìm, tôi cùng cô đến Sài Gòn. Nhưng cô thật sự biết mình đang tìm cái gì, hay nói cách khác là tin rằng mình có thể tìm thấy sao?”.
Lúc đầu Thái Mãn Tâm tỏ ra kinh ngạc, lúc này cô cười nhạt: “Anh biết mục đích tôi tới đây? Anh hỏi A Tuấn?”.
“Khi nghe cô và A Tuấn nhắc đến tên A Mai, tôi đã biết là cô sẽ tìm cô ấy. Nhưng sự thật không giống như những gì cô tưởng tượng, cô không tìm được người cô muốn đâu”. Ánh mắt dịu dàng của anh ẩn chứa nỗi xót xa: “Mãn Tâm, cô nên hiểu rõ rằng cho dù cô làm gì cũng không thay đổi được chuyện đã xảy ra. Nếu muốn khóc thì cô hãy khóc đi. Nhưng A Hải sẽ không quay về bên cạnh cô, cậu ấy vĩnh viễn sẽ không quay về. Đây là hiện thực. Đây là hiện thực tôi và cô đều không thể thay đổi được!”.
“Tôi biết, tôi biết từ lầu rồi”. Thái Mãn Tâm tỏ ra bình tĩnh nhưng cơ thể và giọng nói của cô đều khẽ run lên không thể kìm nén được: “Tôi chỉ muốn tìm thấy con của anh ấy, muốn xem xem nó sống tốt không. Tôi không hy vọng cốt nhục của A Hải sẽ phải gian nan phiêu bạt cùng với A Mai. Tôi chỉ muốn làm hết sức mình để giúp đỡ họ”. Giọng cô khàn khàn, ẩn chứa vẻ mệt mỏi người run rẩy, nước mắt trào ra. Nhưng cô nhanh chóng đưa tay lau mắt, hít một hơi thật sâu, mỉm cười nhìn Tề Dực: “Thực ra anh cũng hy vọng như thế đúng không? Có phải anh cũng quen A Hải không? Tôi đã nghe anh nói tiếng địa phương Đam Hóa”.
“Chúng tôi học cùng cấp ba. Cậu ấy cũng là bạn thân nhất của tôi. Sau khi cô đi, tôi đã từng gặp A Hải ở Đồng Cảng”. Tề Dực nói thẳng: “Tôi không biết phải làm thế nào để cô được khuây khỏa nhưng có một số chuyện cô có quyền được biết”.






Suốt đời yêu tự do
Giang Hải – Quá khứ hoàn thành
Nếu lúc đầu lựa chọn để tình yêu ở lại, có lẽ bây giờ sẽ càng cô độc.
Thái Mãn Tâm quay về chỗ trọ, tắm nước nóng. Tề Dực đợi cô ở đại sảnh, nhìn sắc mặt nhợt nhạt của cô, không khỏi có chút lo lắng. Nhưng anh biết lúc này khuyên Thái Mãn Tâm quay về cũng vô ích. Cô nóng lòng muốn nghe tất cả những gì liên quan đến Giang Hải.
Đó là chuyện quá khứ đã lâu Tề Dực không nhắc tới.
Tề Dực lắc đầu: “Cậu ấy nói mình làm ăn buôn bán chính là người dắt đầu mối, thích hợp làm chuyền 2?”.
“Hồi ấy anh ấy đã bắt đầu chơi guitar rồi sao?”. Thái Mãn Tâm hỏi. Cô ôm gối ngồi ở một đầu ghế sofa, dựa đầu vào lưng ghế.
“Hồi ấy trong số những nam sinh sống ở trường, rất nhiều người bắt đầu nghe rock. Bố của A Hải đã từng mua cho cậu ấy một cây guitar. Cậu ấy thường xuyên t