Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1350 lượt.

c, lúc ấy anh ở Đồng Cảng. Hiếm khi Giang Hải không chạy đông chạy tây, ở lại Đồng Cảng hai tháng trong thời điểm bình thường bận rộn nhất. Tề Dực hỏi vì sao thì anh nói là muốn điều chỉnh lại, bởi vì đã gặp người khó rời.
Tề Dực biết dự định đi Móng Cái của anh nên hỏi khi nào thì đi.
Giang Hải không nói gì, uống một cốc bia, bỗng nhiên cười một tiếng và nói: “Bỗng nhiên có chút nhớ Bắc Kinh”.
“Gì cơ? Vì sao? Đã ba năm cậu không đến đó rồi đúng không”.
“ Không biết, có chút nhớ thời tiết mùa đông. Ăn lẩu, uống Nhị Oa Đầu. Có người nói sẽ mời”. Giang Hải lắc lắc chai bia: “Thôi, chỉ nói thế thôi mà”.
Hôm ấy lần đầu tiên anh nhìn thấy hình ảnh của Thái Mãn Tâm. Cô và anh Thành đứng hai bên Giang Hải, mặc chiếc áo có mũ màu trắng. Chiếc mũ bị đội tạm lên đầu, màu tóc đen nhánh làm toát lên vẻ thanh tú của khuôn mặt, nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt lại hướng về phía Giang Hải. Ngây thơ, không hề che giấu cảm xúc trong lòng. Trẻ trung, cố chấp.
Thái Mãn Tâm xuất phát từ Hà Nội đến Hội An. Chiếc xe của đoàn du lịch đến nơi từ sáng sớm, những du khách với những chiếc ba lô to và màu da khác nhau, người thì mệt mỏi, người thì phấn khích, sau khi xuống xe nhanh chóng biến mất ở cuối con đường. Hội An đã từng là vùng đất hưng thịnh một thời, trong thành phố có những kiến trúc với đủ phong cách. Dưới ánh bình minh buổi sớm như được nhuốm một màu huyền bí. Khung cảnh của thành phố giống như những khu thành cổ, rất nhiều hộ dân và cửa hàng đều treo một dãy đèn lồng.
Thái Mãn Tâm đi qua vài hội quán và tông đường kiểu Trung Quốc, dừng lại trước một cửa hàng đèn lồng. Cô chần chừ rất lâu, trên đường đi cũng đã nghĩ hàng ngàn hàng vạn lời mở đầu nhưng lúc này vẫn khó tránh khỏi căng thẳng. Người cô phải đối diện chẳng qua chỉ là người nhà của A Mai mà thôi nhưng lúc này lại có cảm giác như đang đối mặt với sự phán xét của số phận.
Trong cửa hàng không có ai. Cô đi đến vườn sau là xưởng làm đèn lồng, dưới đất là những nẹp tre và lụa màu trắng. Có trẻ con chạy qua sân, đâm vào người cô rồi lại cười tránh sang một bên, tò mò ngắm nhìn vị khách lạ. Cậu bé khoảng bốn, năm tuổi, đôi mắt to, mái tóc ngắn trông giống bộ lông mềm mượt dưới ánh nắng vàng ươm.
Thái Mãn Tâm thấy nhói trong lòng. Mặc dù biết không thể gặp A Mai ở đây nhưng suy cho cùng đây là nhà cô ấy. Nếu đúng như mọi người đồn, hơn năm năm trước cô ấy vì mang thai mà bỏ học, vậy thì tính ra đứa trẻ cũng lớn bằng ngần này rồi.
Cô bất giác tìm kiếm dấu vết của Giang Hải trên khuôn mặt của cậu bé.
Chỉ vì đây là quê hương của A Mai, chỉ vì đây là mối liên quan cuối cùng với Giang Hải mà cô có thể tìm kiếm.
Chủ nhà bước ra từ phòng trong, đứa trẻ nhanh chóng trốn sau lưng chị ta: “Hi, xin chào”. Chị ấy chào Thái Mãn Tâm bằng tiếng Anh: “Muốn mua đèn lồng à? Hãy ra phòng ngoài, có mẫu mới nhất”.
“Được”. Thái Mãn Tâm theo chị ta ra phòng ngoài, xem từng mẫu đèn lồng trong cửa hàng, chỉ tay vào tấm biển gỗ bằng tiếng Trung ngoài cửa: “Chị biết nói tiếng Trung không?”.
“Cô muốn nói tiếng phổ thông sao?”. Chị ta lắc đầu, mỉm cười ngượng ngùng: “Biết tiếng Triều Châu, nhưng có thể cô không hiểu”. Sau đó chị ta hỏi: “Cô là người Trung Quốc?”.
“Đúng vậy, tôi đến từ Bắc Kinh”.
“Ồ”.
“Chị đã nghe nói đến Bắc Kinh rồi chứ?”.
“Dĩ nhiên rồi”. Chị ta cười: “Sao lại không biết cơ chứ”.
“Thế chị đã đến đó chưa?”.
“Chưa, tôi chưa từng rời khỏi Việt Nam”.
“Thế trong số những người chị quen có người nào đến đó chưa?”.
“A…” . Chị ta do dự một lúc rồi khẽ lắc đầu.
Thái Mãn Tâm biết rằng đối với gia đình này, sự tồn tại của A Mai là một điều cấm kỵ, hoặc là sự sỉ nhục. Sự ra đời của cô ấy đã là sự sỉ nhục với gia tộc này. Những chuyện của cô ấy sau này càng khiến cô ấy trở thành cái tên mà họ hàng thân thích không muốn nhắc tới. Ở lại cũng không hỏi được gì, cô nói chuyện với người phụ nữ trẻ vài câu rồi rời khỏi cửa hàng đèn lồng.
Cô tìm một nhà nghỉ để ở. Hai ba ngày sau đó, cô gần như đến thăm tất cả những người mà cô biết có liên quan đến A Mai, muốn vòng vo nghe ngóng về tin tức của cô ấy. Nhưng không ai biết, thậm chí không ai chủ động nhắc tới. Cô đặt may một chiếc áo dài ở một cửa hàng, lúc chọn vải đã bắt chuyện với ông chủ.
“Sao cô lại muốn đến đây?”. Anh ta hỏi.
Thái Mãn Tâm dùng cái cớ quen thuộc: “Hồi còn đi học, tôi có quen với một cô gái Việt Nam. Nhà cô ấy ở Hội An”.
“Thật à? Trùng hợp vậy sao. Cô ấy tên là gì?”.
“Nguyễn Thanh Mai”.
“Là A Mai”. Ông chủ còn định nói thêm gì đó nhưng vợ sa sầm mặt nhìn sang. Anh ta mỉm cười ngượng ngùng, không chịu nói tiếp nữa.
Thái Mãn Tâm đi qua thành phố cổ trong buổi chiều tà, đúng lúc học sinh tan học. Năm ba em học sinh hoặc là đi bộ, hoặc là đi xe,cùng nhau về nhà. Đồng phục của con gái phần lớn là áo dài trắng, đội một chiếc nón, tà áo dài qua gối, dáng người thướt tha. Tà áo bay bay càng tôn lên những đường nét của cơ thể. Giọng nói của họ rất ngọt ngào, ấm áp.
Trời tối dần, sông Thu Bồn lặng lẽ soi ánh sáng màu vàng cam để đèn lồng hai bên đường