Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1355 lượt.
rốn học, đi tìm những người chơi đàn. Về sau cậu ấy nghe nói hồi nhỏ tôi đã từng học đàn liền hỏi tôi có muốn lập một ban nhạc không. Cậu ấy nói có một số ban nhạc, ví dụ Scorpions nổi tiếng nhờ guitar đôi. Chúng tôi còn tìm một bạn học đàn piano làm keyboard, chắp ghép, biểu diễn trong bữa tiệc năm mới ở trường”.
“Hát Wind of Change của Scorpions?”
“Không, là Trời cao biển rộng của Beyond[1'>”.
[1'> Ban nhạc rock nổi tiếng nhất của Hồng Kông thành lập năm 1983 viết về các vấn đề xã hội, quan điểm chính trị, hòa bình nhân loại và tư tưởng sống.
“Hãy thứ lỗi cho anh vì yêu tự do suốt đời…”. Thái Mãn Tâm cười: “Rất phù hợp”.
“Đây chỉ là bài thứ nhất. Bài thứ hai là khi tổng duyệt, Giang Hải nói nếu ai sợ bị giáo viên mắng có thể không hát”.
“Là bài gì?”
“Chúng tôi đăng ký Cô bạn cùng bàn, nhưng thực ra người dẫn chương trình vừa xuống, chúng tôi liền bắt đầu hát Cô nàng xinh đẹp của Hà Dũng”.
Thái Mãn Tâm bật cười: “Hồi ấy các anh mới bao nhiêu tuổi, giáo viên không phát điên sao?”.
Tề Dực cũng cười: “Đề nghị đó của A Hải, chúng tôi đều không phản đối”.
Thái Mãn Tâm tưởng tượng một nhóm thiếu niên mười mấy tuổi đứng trên sân khấu hát “Lưỡi của anh là một món ăn ngon để em tùy sức thưởng thức”, không khỏi rùng mình: “Nếu giáo viên của các anh hiểu lời bài hát mà không nổi cáu thì đúng là chuyện lạ”.
Tề Dực gượng cười: “Sao có chuyện đó chứ, vừa hát câu ấy, cô quản lý học sinh ngồi hàng ghế đầu mặt biến sắc, hát đến câu tiếp theo ‘Em ôm con anh vẫn còn muốn’, Cô ấy đứng phắt dậy, chỉ muốn tháo giầy cao gót ném lên sân khấu. Chúng tôi còn hung hăng cởi áo khoác ném xuống đất, phía dưới là tiếng hoan hô và huýt sáo. Buổi biểu diễn kết thúc, chúng tôi bị gọi lên phòng quản lý học sinh, tất cả đều phải viết bản kiểm điểm. Giang Hải đòi một mình gánh trách nhiệm nhưng mấy người chúng tôi đều kéo cậu ấy, nói tất cả cùng chịu”.
Thái Mãn Tâm nhớ lại lời Tề Dực từng nói, anh muốn nghịch ngợm nhưng đều được giáo viên bỏ qua, liền hỏi: “Vì có một học sinh ưu tú như anh, thầy giáo không muốn làm khó, vì thế chỉ mắng nhẹ, đúng không?”.
Tề Dực gật đầu.
“Giang Hải thật xảo quyệt”. Cô ho hai tiếng: “Rõ ràng là có âm mưu từ trước, kéo anh xuống nước”.
“Thực ra trong lòng tất cả mọi người ít nhiều đều có chút chống đối, chỉ có điều bình thường không dám biểu lộ ra ngoài. Có điều về sau mấy người chúng tôi suốt ngày tụ tập với nhau, bọn họ đều gọi tôi là ‘lão quái’ ”.
“Lão quái?”.
“Bởi vì mọi người nói Tề Dực khác người, chi bằng gọi luôn là kỳ quái”.
Thái Mãn Tâm không còn chút sức lực nào nhưng hai mắt thì sáng lấp lánh. Cô không chịu đi nghỉ, đòi Tề Dực kể về những chuyện thú vị hồi học cấp ba.
“Anh nói sau khi tôi rời khỏi Đồng Cảng, anh đã từng đến đó và gặp A Hải?”. Cô có chút chần chừ: “Vậy anh ấy…”.
Anh ấy có nhắc đến tôi không? Có kể những chuyện về tôi trước mặt bạn thân không?
Cho dù, chỉ là vài lời.
“Cô biết đấy, từ trước đến nay A Hải rất ít nói chuyện của mình. Nhưng khoảng thời gian ấy cậu ấy nên đến Đông Hưng làm ăn, có điều lại phá lệ ở lại Đồng Cảng hai tháng. Tôi hỏi cậu ấy vì sao không đi Đông Hưng và Móng Cái, cậu ấy không trả lời, chỉ nói là muốn đi Bắc Kinh một chuyến, nói mình nhớ thời tiết mùa đông ở đó, có thể ăn lẩu, uống Nhị Oa Đầu, còn nói có người mời. Tôi hỏi là ai thì cậu ấy lấy tấm ảnh một du khách gửi tới đó”.
“Tấm ảnh nào?”. Thái Mãn Tâm nghe thấy giọng nói của mình đang run rẩy.
“Cậu ấy chỉ lấy ra, liếc qua rồi ném ra sau tủ”. Tề Dực đáp: “Chính là tấm ảnh cô và cậu ấy mặc áo phông có mũ”.
“Tôi không có tấm ấy”. Thái Mãn Tâm lắc đầu: “Tôi không có bất kỳ một tấm ảnh nào trong chuyến đi lần ấy. Vốn dĩ chụp rất nhiều nhưng sau đó xóa hết”.
Hai người im lặng nhìn nhau.
Thái Mãn Tâm khẽ cười một tiếng: “Như thế thì có thể chứng minh cái gì chứ? Tôi cũng sẽ không tự mình đa tình, nghĩ rằng anh ấy không quên mình. Anh ấy không nói gì cả, đúng không? Tôi không tin mình có thể gây ảnh hưởng tới cuộc sống của anh ấy. Tôi cũng không muốn hỏi cái gì công bằng không công bằng nữa. Tôi không có cơ hội cứu vãn kết cục này”.
Cảm giác mệt mỏi ập tới, Thái Mãn Tâm muốn thu mình lại: “Tôi buồn ngủ quá”. Cô dụi mắt: “Khi nào tỉnh nói chuyện tiếp nhé”. Cô biết Tề Dực còn biết rất nhiều chuyện quá khứ của Giang Hải, thậm chí là chuyện giữa anh và Nguyễn Thanh Mai. Nhưng lúc này bỗng nhiên cô cảm thấy sợ hãi, sợ rằng bong bóng hạnh phúc vừa mới xuất hiện sẽ lại tan biến.
Đúng vậy, ngoài miệng thì cô cứ nhắc đi nhắc lại lý trí của mình nhưng trong lòng sao có thể không mong chờ? Anh nói muốn đi Bắc Kinh, anh nói muốn ăn lẩu uống rượu trắng trong những ngày tuyết rơi trắng trời. Những chuyện này, những chuyện kia, những lời tỏ tình và những gì đã từng hứa thì ra không chỉ một mình cô nhớ.
Cho dù Giang Hải đã từng nhắc đến chuyện này, có lòng cũng không được, vô tình cũng chẳng sao. Bây giờ tất cả đã không thể trở thành hiện thực.
Khi ở Đồng Cảng, Thái Mãn Tâm rất ít khi có bất kỳ cảm giác cô đơn buồn chán nào. Dường như anh gần