Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
ngay trước mặt hoặc chỉ cần đi vòng qua một góc phố là có thể gặp được anh. Nhưng lúc này đây, cô lại bị cảm giác cô đơn đeo bám. Đây là một cảm giác đắng chát nhưng không ai có thể chia sẻ được. Cô phải tự mình gặm nhấm tấy cả những hồi ức đau khổ thì mới có thể biến nó trở thành vô vị. Nhưng quá trình này dài đằng đẵng giống như vĩnh viễn sẽ không bao giờ kết thúc.
Lúc nửa tỉnh nửa mơ Thái Mãn Tâm thấy đầu như muốn nổ tung ra. Cô không ngủ được, liền mở mắt, nhìn bầu trời xanh xám nhuốm sắc hồng. Giống cái gì nhỉ? Giống hoàng hôn bên bờ biển khi cùng anh ngắm bên cầu, mây đen và giáng chiều gặp nhau, màu đen xám và hồng phấn giao nhau, từ từ lan tỏa.
Chỉ có buổi sáng sớm se lạnh nửa tỉnh nửa mơ như thế này cô có thể thả mình nhớ đến anh. Không nghĩ đến sự phản bội xấu xa, chỉ có hạnh phúc. Hồi ức chân thực, nỗi mong ngóng hư vô đều không bận tâm, chỉ là một giấc mơ. Khi trời sáng, ánh nắng mặt trời sẽ xua tan tất cả những cảm xúc mơ hồ như màn sương buổi sớm.
Lúc này Tề Dực cũng cảm thấy cái lạnh của buổi sáng bò qua da thịt. Chiếc áo sơ mi vẫn chưa khô trong thời tiết ẩm ướt, thế nên anh mặc áo phông cộc tay, để lộ một phần cánh tay. Anh ngồi trên bậc thềm đầy rêu còn đọng lại những giọt sương. Lúc đứng dậy, quần bò dính rên xanh thẫm. Anh đi đến trước cửa phòng Thái Mãn Tâm, quay đi rồi lại quay lại. Suốt ba năm qua, chú ý đến từng thông tin có liên quan đến cô, tưởng rằng đã rất quen thuộc rồi. Nhưng hôm nay, cuối cùng tìm thấy nơi cô ở, cách một cánh cửa hoặc một bức tường, nhưng lại phát hiện xa vời như cách trăm núi ngàn sông.
Gần đến trưa mà chưa thấy Thái Mãn Tâm xuất hiện, Tề Dực cảm thấy bất an trong lòng. Anh đến quầy lễ tân và hỏi: “Cô Thái phòng 204 có phải đã trả phòng rồi không?”.
Đối phương lắc đầu: “Hôm nay vẫn chưa nhìn thấy cô ấy”.
Gõ cửa phòng cô, gõ rất lâu mới thấy Thái Mãn Tâm hỏi với giọng khàn đặc: “Ai đấy?”.
“Là tôi”. Anh trả lời: “Cô không sao chứ?”.
Cô mở cửa, sắc mặt tiều tụy: “Không sao, lúc nãy tôi dậy rồi, vốn định nằm thêm một chút, nào ngờ ngủ đến tận bây giờ”.
Tề Dực biết chắc chắn đêm cô ngủ không ngon giấc, cũng không hỏi tiếp nữa.
“Sao mũi lại đỏ thế này? Hôm qua dính mưa bị cảm lạnh đúng không?”. Anh dùng mu bàn tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cô: “Cô có mang thuốc hạ sốt không? Tôi có Aspirin”.
“Không sao, tôi vẫn ổn, chỉ là cảm lạnh thôi, ngủ thêm một chút là được”. Thái Mãn Tâm ngả người vào ghế, day huyệt Thái Dương: “Tôi muốn ngày mai đi Sài Gòn. Hàng xóm của Thu Trang đều làm việc ở đó, họ nói đã từng gặp A Mai ở trước cửa cao ốc Tân Hoa ở quận Nhất. Vốn dĩ anh ta muốn lại chào một tiếng nhưng bảo vệ của tòa nhà rất nghiêm, không cho vào tùy tiện”.
“Vé xe cứ để tôi lo”. Tề Dực không hề ngăn cản: “Cô cứ nghỉ ngơi đi, tôi đến Sinh Café đặt vé xe ngày mai cho cô”.
“Vâng”. Thái Mãn Tâm đáp lại một tiếng, quay về lấy vé xe du lịch đưa cho anh. Cô biết không cần hỏi, Tề Dực cũng sẽ cùng mình đến Sài Gòn.
Bởi vì anh là bạn thân của Giang Hải, trong lòng càng cảm thấy thân thiết. Nhưng vì sao anh lại đến Đồng Cảng, vì sao lại vượt đường xá xa xôi đến Việt Nam tìm cô, còn cái ôm và nụ hôn bất ngờ sau khi say rượu ở Đam Hóa, Thái Mãn Tâm không muốn suy nghĩ nhiều. Có người ở bên sẽ tốt hơn. Cô không dũng cảm tới mức có thể một mình đối mặt với tất cả. Nếu thật sự tìm thấy Nguyễn Thanh Mai ở Sài Gòn, cô không biết mình có bị nỗi sợ hãi, bất lực vây hãm một lần nữa hay không.
Tề Dực mua cháo trắng và rau ở một nhà hàng Trung Quốc. Thái Mãn Tâm ăn hai miếng, ngủ mê man suốt cả buổi chiều. Chiều tối thức dậy, tinh thần tốt hơn rất nhiều, cũng thấy đói bụng.
“Ra ngoài đi dạo đi?”. Cô gõ cửa phòng Tề Dực, nghiêng đầu, mỉm cười có chút ngượng ngùng: “Tôi đói đến mức da bụng dính vào da lưng rồi”.
“Đúng vậy, ăn no rồi mới có thể hồi phục nhanh”. Tề Dực lấy ba lô: “Đi thôi, tôi đưa cô đi ăn ‘hoa hồng trắng’ (tên gọi khác của bánh vạc) và cao lầu”.
Ngày hôm ấy là ngày mười lăm âm lịch, toàn thành phố đều tắt điện, các nhà đều treo những chiếc đèn lồng đủ loại màu sắc trước cửa, ánh đèn in bóng xuống sông Thu Bồn. Rất nhiều hàng ăn nhỏ và quán cà phê bày bàn ghế ở bên đường. Hai người chọn một nhà hàng, chiếc bàn tròn dưới gốc cây xoài được trải khăn màu xanh lam, bày chiếc lọ sứ trắng cắm hai bông hoa tường vi màu hồng phấn. Trên cây có treo đèn lồng, chiếu những vệt sáng loang lổ xuống mặt bàn.
Món bánh vạc nổi tiếng trong vùng trông giống sủi cảo kiểu Quảng Đông, nhân bánh là thịt lợn và tôm xay được bọc một lớp bột bánh mỏng, trông giống một nụ hoa sắp nở; còn có đậu xanh, hai bên là bột nếp màu xanh, ở giữa có nhân được làm từ bột đậu xanh, rắc một lớp dừa thái sợi, có mùi thơm nồng của đậu nhưng chỉ hơi ngọt, không ngấy chút nào, rất thích hợp với thời tiết ẩm ướt, nóng nực như thế này. Bên đường còn có những người bán hàng rong, rao bán các loại hoa quả, có những người già đan dép cói ngồi ở cửa nói chuyện với nhau.
Trong ánh trăng mờ nhạt, không biết từ đâu vọng tới tiếng hát dịu dàng, không hiểu lời bài hát, chỉ t