Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.

hấy thật nhẹ nhàng, miên man. Gió đêm mát lạnh, trước những căn nhà cổ lát đá xanh, những cô gái trong trang phục áo dài truyền thống thả dáng thước tha.
“Mọi người nói những cô gái ở Hội An xinh đẹp, thanh tú, dịu dàng, hiền thục”. Thái Mãn Tâm quay đầu nhìn mấy cô gái đi trên đường, mỉm cười xoay cốc trà mát trên tay: “Anh có quen Nguyễn Thanh Mai không? Cô ấy cũng như vậy sao?”.
“A Mai rất khác với những cô gái Việt Nam trong ấn tượng của mọi người. Mẹ của cô ấy là Hoa kiều, vì thế từ nhỏ cô ấy đã biết nói tiếng Trung và tiếng Việt. Cô ấy học lớp tiếng Trung ở Đam Hòa, lại được nhận học bổng của chính phủ Trung Quốc. Hồi chúng tôi học năm thứ hai cô ấy đến Bắc Kinh học. Vì là họ hàng của bà Lục, vì thế A Hải rất quan tâm chăm sóc cô ấy. Cô ấy rất ham chơi, thường xuyên đi đến quán bar cùng các lưu học sinh. Có lúc ban nhạc của chúng tôi tổng duyệt hoặc đi biểu diễn, cô ấy cũng đến cổ vũ.
Vào học kỳ một năm thứ tư, thời điểm quan trọng để giới thiệu nghiên cứu sinh đi du học, có người đã viết thư nặc danh tới khoa của A Hải, nói hành vi của cậu ấy không đúng đắn, không phù hợp với tiêu chuẩn ứng cử. Vì thế, giáo viên quản lý học sinh tìm gặp cậu ấy nói chuyện. A Hải nói: “Em không làm sai, cũng không có gì cần phải giải thích. Vốn dĩ em không muốn tranh giành suất đi này, ai thích thì cứ lấy”.
Lúc ấy chúng tôi mới biết được thì ra A Mai mang thai, lại cố chấp đòi sinh đứa bé. Mấy năm trước nhà trường rất hà khắc với chuyện này, không đồng ý kéo dài thời gian thì hoặc nghỉ học, cô ấy không thể tiếp tục được nhận học bổng của chính phủ, liền bỏ học quay về Việt Nam. Không biết vì sao chuyện này lại truyền đến trường của A Hải, thế nên bị người ta đoán già đoán non, nói cậu ấy và A Mai đi quá giới hạn.
Hồi ấy mẹ của A Hải ốm nặng, cậu ấy vội vàng về quê, sau đó mẹ cậu ấy qua đời, đợi đến khi lo liệu xong hậu sự, lúc quay trở lại Bắc Kinh thì A Mai đã về Việt Nam rồi”.
Thái Mãn Tâm bặm chặt môi, không biết nên điều chỉnh nét mặt như thế nào để ứng đối, chỉ có thể gật đầu: “Những chuyện này tôi đã nghe nói ở Đồng Cảng. Đây cũng là lý do tôi muốn tìm A Mai”.
“Sau khi tốt nghiệp đại học, Giang Hải tiếp tục đi buôn bán ở biên giới. Cậu ấy rất ít khi nói đến chuyện tình cảm của mình. Sau này tôi cũng mới biết sau khi A Mai về Việt Nam, cậu ấy nhờ người quen ở Móng Cái và Đông Hưng chăm sóc cô ấy. Nhưng cậu ấy cũng không nhắc đến A Mai với chúng tôi nữa”. Tề Dực im lặng một lúc: “Cô biết không? Hồi học đại học A Hải có một cô bạn gái rất thân thiết”.
Thái Mãn Tâm khẽ cười: “Điều đó không có nghĩa là anh ấy sẽ không phạm sai lầm, đặc biệt là với một cô gái xinh đẹp”.
“Được, không nói đến vấn đề này”. Tề Dực nói: “Theo những gì tôi biết về A Hải, nếu thực sự A Mai có đứa con của cậu ấy, tôi không tin cậu ấy sẽ bỏ mặc”.
“Anh ấy nói, anh ấy không bao giờ hứa hẹn với người khác”.
“Đó là bởi vì cậu ấy biết giữ lời hứa rất khó. Nhưng nếu là trách nhiệm của cậu ấy thì cậu ấy sẽ không trốn tránh”. Tề Dực nói: “Xem ra cô không hề tin A Hải”.
“Không phải tôi không tin”. Thái Mãn Tâm mỉm cười có chút ngượng ngùng: “Mà là không hiểu anh ấy. Tình cảm của tôi đối với anh ấy là tình yêu đơn phương, rất mù quáng”.






Tình này có thể đợi
Tề Dực - Hiện tại tiếp diễn
Giống như bùn lầy đục ngầu chảy qua lớp cát trắng mịn, qua nhiều tầng lọc rửa, tách bỏ những tức giận, sợ hãi và hụt hẫng, tất cả lại trở vẻ với dáng vẻ thuần khiết, trong sáng ban đầu.
Chiếc xe từ Hội An đến Sài Gòn xuất phát từ sáng sớm. Trên xe bật điều hòa rất lạnh, hai người đều chỉ mang quần áo mùa hè. Tề Dực kiên quyết cởi chiếc áo ngoài của mình khoác lên người Thái Mân Tâm: “Cô vẫn chưa hết cảm, đừng để bị lại”.
Quả thực cô vẫn còn mệt mỏi, không có chút tinh thần nào, ngủ mê man cùng với chiếc xe lắc lư, dựng cao cổ áo để chống lạnh. Toàn thân giống như co lại trong một đống quần áo, chỉ để lộ nửa khuôn mặt phía trên.
“Tôi nói làm chút gì đó không phải chỉ A Mai”. Tề Dực thở dài: “Đợi khi nào về Đồng Cảng, tôi đưa cho cô cái này”.
“Không thể nói bây giờ sao?”. Thái Mãn Tâm tò mò: “Không phải chỉ A Mai, lẽ nào lại là tôi? Anh nói như vậy coi như là an ủi tôi hay là làm cho tôi tê liệt?”.
“Chỉ nói thôi thì không có căn cứ”. Tề Dực khéo léo từ chối.
“Thì ra trong mắt anh tôi khó thuyết phục như thế?”.
Tề Dực gật đầu: “Tôi không dám chắc”.
Sài Gòn là tên gọi cũ của thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng rất nhiều người dân ở đây vẫn muốn gọi nó như thế, nghe có vẻ réo rắt trầm bổng, mang sức hút và vẻ phồn hoa của sông Mê Kông. Quận Nhất là khu vực sầm uất nhất Sài Gòn. Cao ốc Tân Hoa là một cao ốc cao cấp ở đó, hội tụ rất nhiều công ty đa quốc gia và trụ sở ngân hàng. Người Việt Nam ra vào phải chịu sự kiểm tra nghiêm ngặt. Tề Dực và Thái Mãn Tâm gửi hành lý ở một nhà nghỉ trên đường Phạm Ngũ Lão, chọn một bộ quần áo lịch sự, đưa hộ chiếu Trung Quốc là có thể thuận lợi vào cao ốc.
Trước khi đến Hội An tìm Thái Mân Tâm, Tề Dực đã đến