XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1343 lượt.

ường nhưng Nguyễn Thanh Mai lắc đầu: “Để lão quái tiễn tôi, tôi muốn tâm sự với anh ấy”.
Hai người sánh bước bên nhau, nói một số chuyện cũ.
“Nói như vậy anh ở lại Đồng Cảng là vì chuyện của A Hải?”.
Tề Dực gật đầu.
“Lúc đầu em tưởng cô Thái là bạn gái của anh, nhưng về sau phát hiện, mỗi lần nhắc đến A Hải, cô ấy rất chăm chú lắng nghe”.
“Cô ấy là... Nếu A Hải vẫn còn, có lẽ họ sẽ ở bên nhau”.
“Anh cảm thấy mình nợ A Hải và Thái Mãn Tâm?”.
Tề Dực lại gật đầu.
Nguyễn Thanh Mai lắc đầu: “Hai người họ hoàn toàn khác nhau. Cô gái này quá cố chấp, cô ấy không thể giữ được A Hải. A Hải không phải là người có thể chịu đựng một chút ràng buộc nào. Anh ấy không muốn thay đổi bất kỳ điều gì vì bất kỳ ai. Lúc đầu bạn gái của anh ấy khóc lóc cầu xin anh ấy ở lại Bắc Kinh nhưng anh ấy đã thế nào?”.
“Vì gia đình cô ấy phản đối gay gắt. A Hải biết ở lại cũng vô ích”.
“Anh lúc nào cũng nghĩ cho người khác quá nhiều”. Nguyễn Thanh Mai thở dài: “Như thế sẽ rất mệt. Hơn nữa anh đối với Thái Mãn Tâm, thực sự chỉ là day dứt thôi sao?”.
Tề Dực cười: “Em vẫn là yêu tinh hồi ấy”.
“Đây chỉ là trực giác nhanh nhạy của phụ nữ mà thôi”. Nguyễn Thanh Mai khẽ cười: “Chỉ có thể nói là anh quá chậm chạp. Thậm chí anh không nghĩ xem vì sao em không cho A Hải nói chuyện của em với bọn anh. Nhưng em phải nhắc nhở anh, anh tin là mình có thế thay đổi suy nghĩ của Thái Mãn Tâm sao? Anh biết có một tình địch mà anh vĩnh viễn không thế chiến thắng được. Khả năng lớn nhất là chẳng qua cô ấy coi anh là người thế thân”.
Tề Dực mỉm cười: “Nếu em muốn ở bên cạnh một người, em sẽ bận tâm thân phận của mình như thế nào sao?”. Không đợi Nguyễn Thanh Mai trả lời, anh kiên định nói: “Có lẽ trước đây anh sẽ bận tâm nhưng bây giờ thì không. Bởi vì anh rất hiểu có những thứ phải trân trọng, néu để lỡ, nếu buông tay thì sẽ không thể lấy lại được”.
“Anh nghĩ kỹ rồi là được”. Nguyễn Thanh Mai mỉm cười: “Thật sự em có chút đố kỵ với cô ấy”.
Thái Mãn Tâm nằm bò trên chiếc bàn tròn trong nhà nghỉ, nghĩ đi nghĩ lại câu nói của Nguyễn Thanh Mai: “Anh biết đấy, em chính là đứa con riêng xuất thân không rõ ràng, sao em có thể vô trách nhiệm như thế, sinh ra một đứa trẻ không có bố?”.
Cô không biết trong lòng mình là hụt hẫng hay nhẹ nhõm. Tóm lại là thoáng chút buồn man mác. Cô nghĩ, mình có chút mất kiềm chế. Cảm giác này khiến cô cảm thấy sợ hãi, giống như nỗi sợ hãi, hỗn loạn hơn hai năm trước khi ở Mỹ, vượt qua phạm vi tự nhận thức của cô.
Cô nghĩ tới tấm ảnh mà Tề Dực nhắc tới, trong nhà hàng dưới gốc cây xoài, cô gái áo trắng váy xanh mỉm cười hạnh phúc. Chỉ có ba năm mà dường như đang cười nhạo sự thê thảm của mình ngày hôm nay.
Cô đã quên mất, mình cũng từng là người vui vẻ như thế.
“Sao lại ngủ ở đây?”. Lúc Tề Dực quay về nhìn thấy cô đang nằm ở đại sảnh với điều hòa rất lạnh: “Cẩn thận cảm lạnh”.
“Tôi đang tự kiểm điểm lại bản thân”. Thái Mãn Tâm nói: “Cảm ơn anh. Nếu không phải anh ở đây, khi đối diện với Nguyễn Thanh Mai tôi thật sự không biết phải nói từ đâu, chắc chắn là sẽ rất khó xử”.
“Không cần khách sáo, cuối cùng cũng không để ý nghĩ này giam cầm cô nữa”. Tề Dực vỗ vai cô: “Nghỉ sớm đi, hai ngày tới còn phải chuẩn bị quay về nữa”.
“Tôi không ngủ được, nghĩ rất nhiều chuyện. Tôi đã từng tưởng rằng mình đã học được cách tĩnh tâm nhưng bây giờ xem ra không phải như vậy”. Cô mỉm cười mệt mỏi: “Lúc nào tôi cũng nói với mình, tất cả mọi thứ chẳng có gì to tát cả, rất nhiều người phải trải qua nhiều chuyện đau khổ hơn mày. Mày không có tư cách làm ra vẻ đau khổ thù hận như vậy. Tôi không biết mình có bao nhiêu phần là nhớ nhung, bao nhiêu phần lầ không cam tâm. Thậm chí tôi không biết tình cảm của mình với Giang Hải nên dùng từ gì để miêu tả, thích, mê đắm hay là yêu. Chỉ là tôi không có cơ hội chứng thực”.
“Từ trước tới nay, điều mà cô luôn canh cánh trong lòng vẫn là tình cảm của Giang Hải đối với cô, đúng không?”.
“Sao có thể không canh cánh trong lòng chứ?”. Thái Mãn Tâm cười tự giễu mình: “Mặc dù lúc nào tôi cũng nói với mình anh ấy chưa bao giờ rung động trước tôi. Nhưng như thế chẳng qua cũng là vì để mình không quá đa tình, không nên quá tiếc nuối. Tận sâu trong đáy lòng, dĩ nhiên có nguyện vọng hoàn toàn khác”.
Tề Dực bước đến trước cửa, một chàng trai trong nhà nghỉ đang ngồi đó chơi đàn guitar.
“Cho tôi mượn một chút, được không?”. Anh hỏi.
Chàng trai đưa cây đàn cho anh. Tề Dực điều chỉnh lại âm chuẩn, ôm cây guitar ngồi xuống.
“Anh muốn chơi bài nào?”. Chàng trai hỏi.
Tề Dực mỉm cười: “Chơi một bài cô chưa từng nghe”.
Anh lướt qua những sợi đàn, giai điệu vang lên, lúc đầu chậm rãi, giống như mây mù giăng phủ trên núi, luồng khí vượt qua đỉnh núi, lao về phía đại dương xanh thẳm. Sau đó là những liên âm trùng điệp, hợp âm dày đặc như gió bão.
Giai điệu này lạ mà quen. Tề Dực cúi đầu, mí mắt cụp xuống, khẽ gật đầu theo nhịp, chơi đàn rất nghiêm túc, chăm chú, dường như khoảnh khắc sau đó, anh có thế ngẩng đầu, mỉm cười như trút bỏ gánh nặng, có chút tự