XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Căn Phòng Nhung Nhớ

Căn Phòng Nhung Nhớ

Tác giả: Minh Tiền Vũ Hậu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1344 lượt.

đắc, có chút e thẹn như trẻ con.
Cô nhớ bài hát Hành trình trở về quê hương mà Giang Hải đã chơi trong quán của anh Thành. Lúc ấy cô yêu cầu anh chơi lại lần nừa, Giang Hải lắc lắc ngón tay và nói, “Không được chọn bài. Tôi không hát thuê. Tôi chơi guitar không phải là để lấy lòng các cô gái”.
Cô đã từng ghi âm một đoạn trong MP3 nhưng đã xóa đi sau khi sang Mỹ.
Giai điệu dần chậm lại, những nhân viên và du khách đứng xung quanh vỗ tay. Tề Dực giữ dây đàn: “Cô còn nhớ bài này không?”.
Thái Mãn Tâm gật đầu mỉm cười: “Sao có thể quên được?”.
“Lúc tôi đến Đồng Cảng, A Hải nói viết một bản guitar nhưng có vài chi tiết phải chỉnh lại”.
“Tôi hỏi cậu ấy định đặt tên là gì, bối cảnh là gì. Cậu ấy nói gọi là Trở về hoặc Hành trình trở về quê hương. Trên đường từ Đam Hóa về Đồng Cảng, bỗng nhiên có tâm trạng vô ưu vô lo hồi niên thiếu nên muốn ngân nga một đoạn. Cậu ấy nói bài hát này viết cho cô gái đi chung đường lúc ấy. Trông cô ấy rất thông minh, hoạt bát, nhưng thực chất thì đơn giản như trẻ con, buồn vui giận hờn đều bộc lộ trên khuôn mặt; bình thường thích nói bô lô ba la, chỉ có lúc đọc sách và ngắm trăng mới có thể yên tĩnh một chút. Tôi hỏi đó chính là người mà cậu nói sao? Cậu ấy gật đầu, nói là đúng vậy, có điều có thể cô ấy sẽ không quay lại đây nữa”.
Thái Mãn Tâm bặm chặt môi. Dường như tiếng đàn ấy vẫn đang ở bên tai, khi chuyển hợp âm, thỉnh thoảng lại có âm bội vang lên. Nếu đèn neon có thể phân tán thành những vì sao láp lánh trên bầu trời, có lẽ sẽ đưa cô quay trở về không gian ấy. Giống như bùn lầy đục ngầu chảy qua lớp cát trắng mịn, qua nhiều tầng lọc rửa, tách bỏ những tức giận, sợ hãi và hụt hẫng, tất cả lại trở về với dáng vẻ thuần khiết, trong sáng ban đầu.
Lúc này, cô chỉ muốn thẳng thắn đối diện với nội tâm không chút giấu giếm giống như một đứa trẻ. Đúng vậy, trước mặt Giang Hải, cô luôn giống như một đứa trẻ, ngây thơ, bộp chộp.
Cột mốc kilômét số không xuất hiện, chiếc xe phóng vọt qua trạm thu phí. Mùi vị trong khống khí bỗng chốc trở nên quen thuộc, giống như hơi ấm từ vòng tay của anh.
“Tôi thật sự hy vọng có một đứa con của Giang Hải, cho dù như thế càng không thể giải thoát thì tôi cũng không bận tâm”. Thái Mãn Tâm ngắm nhìn dãy núi ở phía xa: “Nhìn nó lớn lên, nghịch ngợm như thế, đi hái xoài, đi đến thác nước gần thị trấn Bạch Sa, đi ngắm đom đóm ở rừng ngập mặn, cùng ra biển bắt cá”.
Tề Dực không nói gì, nắm chặt tay phải của cô.
“Tôi biết cho dù như vậy, anh ấy cũng sẽ không quay lại. Nhưng bây giờ, anh ấy biến mất như thế, mối liên hệ giữa anh ấy với thế giới này, mối liên hệ giữa tôi với anh ấy hoàn toàn bị cắt đứt”. Cô đặt tay lên ngực, đau đớn đến gần khóc.
Những dãy núi ở vùng ngoại ô trở nên u tối, xa xăm dưới màn trời xanh lam. Giang Hải ở lưng chừng núi, nơi sương mù giăng phủ.
Anh nằm ở đó đã gần ba năm.






Ma xui quỷ ám
Thái Mãn Tâm – Quá khứ tiếp diễn
Khoảnh khắc ấy, những giọt nước mắt tích tụ từ khi cô rời khỏi Đồng Cảng cuối cùng không thể giấu giếm được nữa.
Mùa thu năm Thái Mãn Tâm sang Mỹ làm việc, mấy người bạn cùng trường đại học học thạc sĩ gần đó hẹn nhau gặp mặt ở Washington. Năm ấy, một bạn nam cùng lớp học ở đại học Georgetown[1'>­­­, ra mặt tổ chức liên lạc, đặt trước một chỗ ở phía tây bắc của thành phố.
[1'> Đại học Georgetown là trường đại học Công giáo tư đầu tiên ở Mỹ, được thành lập năm 1789.
Cô uống quá nhiều, trong lúc mơ màng thậm chí không cần bận tâm mình đang hôn ai.
Nghĩ đến đây, Thái Mãn Tâm lấy điện thoại. Đối phương nhấc máy, mỉm cười nói một câu “Honey”.
“Cuối tuần em không đến Blue Moon nữa”. Cô nói: “Có mấy bạn đại học đến D.C[3'> chơi, bọn em muốn tụ tập”.
[3'> Washington D.C.
“Có thể đưa họ đi cùng”.
“À, họ chỉ đến một ngày cuối tuần, lịch trình dày đặc”. Thái Mãn Tâm tìm cớ thoái thác: “Mọi người chơi vui nhé!”.
Cô mở tủ quần áo, lấy quần bò và áo phông. Đây không phải là trang phục mà cô mặc khi đến Adams Morgan. Khi bạn cũ gần ngay trước mặt, cô mới nhận ra mình không có đủ dũng khí để họ nhìn thấy thế giới hiện tại của mình.
Thứ sáu mấy bạn học cũ không có tiết học, chiều tối hôm ấy lần lượt đến Washington. Thái Mãn Tâm tan ca, hẹn các bạn học ở Georgetown ở bến tàu điện ngầm, chuẩn bị xuất phát đến khu phố người Hoa ăn tối.
“Hay là chúng ta đến nhà nghỉ của họ đi”. Lúc gặp nhau, chàng trai kia nói: “Lão Dương không bắt được chuyến xe buổi chiều, bây giờ vẫn chưa tới, chúng ta lại không có di động, vì thế hẹn gặp ở nhà nghỉ, như thế sẽ không bị lạc. Nếu Lão Dương đến muộn, chúng ta sẽ đi lòng vòng quanh Adams Morgan, tìm gì đó để ăn”.
Thái Mãn Tâm không muốn đến gần Adams Morgan nhưng cũng không tìm được lý do thoái thác. Nỗi lo lắng của cô không phải là không có lý. Quả nhiên, hơn tám giờ Lão Dương mới tới, mọi người đã đói tới mức cồn cào ruột gan, kêu ca đòi đi tìm đồ ăn.
Có người nói: “Trên đường đến đây nhìn thấy rất nhiều nhà hàng, hình như vùng này rất sầm uất”.