Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.
ua rồi nhưng thủ đoạn của tiểu thư C vẫn không có chút tiến bộ nào?"
"Cái gì?"
Thét lên một tiếng chói tai tựa như tia chớp, phá vỡ bầu không khí mà ra.
Tức giận như thủy triều ập tới, cô liền tiến lên phía trước một bước: "Tôi nói cô, càng lớn càng không có khôn rồi."
"Tuy cùng tuổi với Cố Đại, nhưng cô xem, làn da trong hình lại mỡ màng như vậy, làm Hạ mỗ đây ghen tị chết đi được."
"Thừa dịp dung nhan vừa chưa xuống sắc, nên sớm tìm người để gả đi."
"Cho dù cô có như thế nào, thì chồng của người khác vẫn không nên động vào thì tốt hơn."
Cô lại tiến lên trước mấy bước, đột nhiên vén ga giường lên, bọn họ cũng không ngờ tới cô lại hành động như vậy, Vương Hiểu liền thét chói tai, Cố Tích cũng kêu lên.
Quả nhiên, ở bên dưới, quần vẫn còn hoàn hảo như cũ, thậm chí là dây lưng sáng nay cô tự tay cài vào, vẫn không nhúc nhích.
Cố Tích vừa muốn nói gì, thì mắt của cô lại như ánh dao chém sang liền lập tức im lặng.
Hai tay chống lên mép giường, cô nhìn lướt qua thân thể ngọc ngà kia, rồi nhìn chòng chọc vào Vương Hiểu: "Cái trò đùa này, cũng quá chưa đủ kinh nghiệm."
Mặt của cô ta đặc biệt gần cô, trang điểm tinh xảo cẩn thận, được bảo dưỡng rất tốt nên không thấy được tí nếp nhăn nào.
Hàm răng cắn chặt vào môi, sắc môi trắng bệch ra, còn mặt thì xanh mét.
Cô vỗ vỗ lên khuôn mặt ngăm đen kia, anh vẫn đang ngáy o o, mí mắt rung rung, hình như chuẩn bị tỉnh lại.
"Đừng tưởng rằng Hạ Sơn Chi tôi dễ bắt nạt, tôi cho cô biết, nếu không phải nể mặt anh ấy. . . . . ."
"Nếu không sợ anh ấy khó xử thì tôi đã sớm cho cô một bài học rồi!"
Cô lại tiếp tục không nhanh không chậm không cao không thấp mà nói: "Hạ Sơn Chi tôi cũng là con gái mẹ yêu cha quý, không - sợ - cô - chút nào!"
Không ngờ đúng không, cho là cô sẽ trở thành người đàn bà chanh chua chửi đổng?
Hạ Sơn Chi cô cũng muốn để cho cô ta biết cái gì gọi là phong độ!
Vương Hiểu xanh mặt, giơ tay phải lên định tát cô, nào ngờ cô đã sớm biết được chiêu này của cô ta, liền đi trước một bước giữ chặt lại: "Thẹn quá hóa giận?"
Cô ta lại mỉa mai trả lời : "Nếu cô đã biết? Thì vì sao lại tới đây? Rõ ràng chính là không tin tưởng anh ấy, rõ ràng là e ngại, nếu không thì vừa mới bước vào cửa tại sao tay lại nắm chặt như thế? Rõ ràng là nhìn thấy chúng tôi như vậy thì mặt đều đen lại rồi, đừng tưởng rằng tôi không nhìn thấy."
"Ha ha, phản ứng bình thường, nếu như chồng của cô lên giường với người khác thì mặt cô có biến sắc không?"
Cũng không biết vì sao, độ cong của khóe môi lại tăng lên, tiếp tục cười lạnh với Vương Hiểu.
Mặt của cô ta trắng bệch lại chuyển sang hồng, hiển nhiên là rất tức giận.
Cô ta càng tức, thì cô lại càng hả dạ.
Cô hơi quay đầu, nói với Cố Tích: "Bài học thứ ba, vui vẻ trên khổ sở của người khác"
Dừng lại một chút, lại nháy mắt với cậu ta: "Vui sướng gấp bội."
Mà cánh tay của Vương Hiểu đang bị cô nắm chặt kia đang run lên, mà cô thì không thể đồng tình với cô ta, cô cũng không phải là thánh nhân.
Cô là người trần mắt thịt, cũng có thất tình lục dục.
Mắt vừa liếc thấy một bàn tay khác vung đến mặt cô thì đã không kịp phản ứng.
Những móng tay được sơn đỏ chót, đã chuẩn bị kề lên má.
Khí lạnh xông thẳng đến cổ họng.
Giờ khắc này, nói không sợ, đó là giả .
Từ nhỏ đến lớn, thật đúng là chưa từng bị ai bạt tai bao giờ.
Cô nhắm mắt lại , sẵn sàng chịu cơn phong ba bão táp ập đến.
Đúng lúc chỉ mành đang treo chuông, thì có mùi rượu nồng nặc phả vào mặt cô, giọng nói hùng dũng vô cùng quen thuộc truyền tới.
"Cô điên rồi, lại dám đánh vợ của tôi!"
Một giây đồng hồ thôi nhưng đáy lòng lại run rẩy mãnh liệt, khí thế vô cùng chấn động này giống như vẫn còn ở trong mộng.
Sơn móng tay trơn bóng gần trong gang tấc, năm ngón tay ngăm đen đang đặt ở trên cánh tay của cô ta, ở da thịt trắng nõn nổi bật lên trông rất chói mắt.
Cô vẫn còn đang sợ sệt, thì tiếng quát lại tiếp tục vang lên: "Vương Hiểu, cô đang làm cái gì thế?"
Ngẩng đầu, chống lại ánh mắt phẫn hận của Vương Hiểu, rồi từ từ quay sang bên trái.
Cô và cô ta đồng thời cùng nhìn sang.
"Ha ha ha. . . . . . Không."
Vương Hiểu đột nhiên cười lên, rồi xoay mặt lại điên cuồng chỉ vào người cô thét lên: "Tâm của anh, đã bị cô ta quyến rũ rồi !"
"Anh không chừa một thủ đoạn nào để lấy bằng được cô ta, anh cho rằng, cô ta sẽ thật sự yêu mình sao?"
Tiếng cười lại vang lên lần nữa, lần này liền lộ ra vẻ chua ngoa: "Hoắc Sở Kiệt, anh so với em còn đáng thương hơn gấp trăm lần!"
Cô ta nói xong liền thu tay lại, thở hổn hển, mặt trắng như tờ giấy, nhưng lại mang theo rất nhiều phẫn hận.
Khuôn mặt của Hoắc Sở Kiệt chợt căng thẳng, hàm răng cắn càng chặt hơn, hình như nghe được cả tiếng nghiến răng của anh nữa.
Ánh mắt của anh cực kỳ khủng bố, hung ác nhìn vào Vương Hiểu.
Cô lui về phía sau một bước, rảnh rang quan sát đoi nam nữ trên giường đang đối mắt với nhau.
Tầm mắt cuối cùng rơi vào cánh tay đang nắm lấy ta