XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341366

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.

" Cô ngồi thẳng lên, hơi nghiêng người qua: "Tệ hơn nữa chính là, còn rơi vào thủ đoạn của người khác."
"Cố Tích, không nên đánh giá thấplòng ghen tỵ của phụ nữ, chỉ với cái này thôi cũng đủ để hủy diệt tất cả."
"Vương Hiểu, không. . . . . ."
Cố Tích theo bản năng muốn phản bác, cô lại tặng cho cậu ta một ánh mắt khinh bỉ , hình như. . . . . . hơi e sợ , nên câu nói kế tiếp liền cứng rắn nuốt vào bụng.
"Người ta còn không thể nào tin tưởng vào bản thân mình, huống chi là người khác."
Một giây thần kinh liền giật giật lên, nên cô liền tuôn câu nói chấn động như thế: "Cho nên người anh em à, cậu cũng đừng kích động."
Có lẽ bỗng nhiên thấy giọng của cô thả lỏng, phá vỡ hơn mười phút nghiêm túc vừa rồi nên Cố Tích liền thở ra một hơi, nói: "Tiểu sinh thất lễ rồi."
"Không sao."
Cô thuận thế vỗ vỗ vào gáy của cậu ta nói.
"Này, nam nữ thụ thụ bất thân, chỉ được phép nhìn, không được phép sờ!"
Cố Tích vỗ lại lên đầu, nổi giận.
Cậu ta nhe nanh múa vuốt tỏ vẻ hung dữ khiến cô thấy thật buồn cười.
Cậu ta cũng cười theo: "Vẫn nên bình thường như vậy thôi, mới vừa rồi cứ như gái già nghiêm túc vậy."
"Cậu nói cái gì đó, muốn ăn đòn hả?"
Một cái tát liền vỗ tới, ngay giữa búp đùi.
Cậu ta lại đưa tay ra gạt một cái, giữ chặt lại, không hổ là cảnh sát, có chút tài nghệ.
Cô vội xin tha: "Tôi nhận sai rồi vẫn không được sao?"
Thế nhưng cậu ta lại không có động tĩnh gì vì vậy cô liền đá đá mấy cái nhắc nhở: "Tôi là chị dâu cậu đấy, bỏ tay ra!"
Cậu ta sát lại gần, ngước đôi mắt hoa đào lên đáp: "Chính chị nói đấy nhé, chị là chị dâu, sau này cũng không thể mất đi phong thái được."
"Hiểu rồi."
Cố Tích liền bỏ tay cô ra...cô liền hung hăng đạp cho cậu ta một đạp, cậu ta liền ôm chân, khóc lóc kể lể: "Chị. . . . . ."
"Cho cậu một bài học, lời của phụ nữ, không nên tin tưởng quá."
Không khí vừa mới lắng xuống, điện thoại di động của cậu ta lại vang lên, bọn họ đưa mắt nhìn nhau, gượng gạo cười cười.
Cậu ta lập tức ấn phím nghe rồi nói: "Ừ, biết rồi."
Sau đó liền nói lại với cô: "Đợi chút nữa."
Cô im lặng gật đầu, trong lòng lại như thiêu như đốt .
"Là Cố tiên sinh sao? Tôi là quản lý ở bộ phận phòng của khách sạn, đưa ngài đến phòng A604."
Cố Tích liền gật đầu, nhỏ giọng nói cám ơn, rồi kéo cô đứng dậy.
Đích thân quản lý ở bộ phận phòng của khách sạn đến dẫn đi, Lỗ Bạch, thật đúng là có mặt mũi.
Trong thang máy cũng được trải thảm đỏ, chân giẫm lên thấy thật mềm mại, cô đứng thẳng lưng, mày nhíu lại.
Lửa nóng lại đốt càng gay gắt.
"Sao rồi?" Cố Tích cúi xuống hỏi nhỏ.
Cô lắc đầu không đáp.
Thấy cô không muốn nói cậu ta cũng liền trầm mặc.
Ting một tiếng, âm báo đã đến nơi.
Thật là nhanh.
Khắp hành lang được bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp, cô liền đảo mắt tìm kiếm, phòng 604 đã ở ngay trước mắt rồi.
Quản lý móc thẻ mở cửa phòng ra nói: "Chuyện này vốn xâm phạm đến riêng tư của khách. . . . . . Kính xin Cố tiên sinh và bên trong. . . . . ."
Cô liền đáp thay cậu ta: "Tôi hiểu, sẽ không cho gây phiền toái cho khách sạn đâu. Còn nữa, cám ơn anh."
Cô liền cúi đầu, đẩy một cái, cửa quả nhiên liền được mở ra.
Trong mắt vị quản lý thoáng qua một tia kinh ngạc, nhưng chỉ lóe lên liền mất ngay, cô liền nhìn anh ta gật đầu, anh ta cũng thức thời xoay người đi khỏi đó.
Cô nhìn theo bóng dáng của anh ta dần biến mất ở cửa thang máy.
Tầm mắt vẫn rơi vào trên khóa cửa, cách âm rất tốt, không nghe được âm thanh mập mờ mê người nào.
"Sao chị biết cửa không có khóa?"
Cô ngẩng đầu, mím môi đáp: "Đây gọi là vờ tha để bắt . . . . ."
Nụ cười lại càng sâu hơn: "Tặng thêm cho cậu một bài học nữa, đó là không nên đánh giá thấp trí thông minh của phụ nữ."
Vừa mới nói xong, Cố Tích đã đẩy cửa bước vào.
Gấp cái gì chứ?
Hủy thi diệt tích( Loại bỏ chứng cứ phạm tội) cũng không đủ thời gian đâu.
Cô từ từ đi vào, cả căn phòng tràn ngập trong ánh đèn mông lung, cùng với ánh sáng cói mắt trong điện thoại di động, đối lập rõ rệt.
Lướt qua phòng khách nhỏ, tiến thẳng đến phòng ngủ.
Cũng không phải là hình ảnh trong tưởng tượng, hai thân thể nóng bỏng ở trên giường quấn chặt lấy nhau, cái chăn giắt đến ngang lưng.
Bất đồng duy nhất chính là, Cố Tích lướt qua mép giường, lấy áo sơ mi đắp lên trên ngực của người đàn ông kia.
Áo sơ mi đen bạc có thể che giấu được cái gì chứ?
Mà người kia mày vẫn nhíu chặt lại, như đang ngủ say, mà môi vẫn mấp máy không biết là đang nói những gì, cơ thể bị Cố Tích giữ chặt liền phản kháng giãy dụa.
Đủ để thấy được, bản thân người này mạnh mẽ thế nào, không thích người khác kìm kẹp.
Còn người phụ nữ ở bên cạnh, cũng giống như trong dự liệu ngẩng đầu hài lòng nhìn người phụ nữ của người kia.
Trên mặt của cô ta là tư thái toàn thắng, bả vai lộ ra bên ngoài, trắng nõn, mềm mại, có lồi có lõm.
"Lại gặp mặt rồi, tiểu thư C ."
Cô ta ngẩng đầu, khẽ hừ lên khinh thường .
Không muốn để ý đến cô? Muốn xem kịch vui?
Rất đơn giản, cô sẽ để ý tới cô ta: "Chỉ là ba năm đã q