XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.

ầm điện thoại để tự sướng.
Mà thành quả thì đang lù lù ở trước mặt cô.
Duy chỉ có bàn tay đầy vết chai kia khiến cô giật cả mình, tối qua, nó còn chôn ở nơi mềm mại nhất trên người cô cơ đấy.
Mới chỉ có một ngày thôi, đã đổi đối tượng, đổi địa điểm rồi.
Thì ra là bắt kẻ thông dâm, cũng có thể như vậy.






Không đến mười phút sau, điện thoại của cô lại vang lên, Cố Tích gọi tới.
"Đã tra ra được rồi, ở Quân Duyệt. Em đã cho xe đi đón chị, hai mươi phút sau hẹ gặp ở Quân Duyệt nhé."
"Hiệu suất thật là cao, cảnh sát Trung Quốc ai cũng có năng lực như thế này thì đâu cần lô không phá được án chứ."
Có lẽ trong giọng điệu bình thản của cô lại ẩn chứa sự khinh thường nên Cố Tích mới buồn buồn đáp lại: "Hai người này bị điên rồi."
"Chẳng quan hệ gì tới tôi."
Con mẹ nó, tại sao lại thế chứ?
Bà nó, Vương Hiểu, đừng làm để tôi gặp được cô, nhất định xé nát gương mặt ghê tởm kia ra làm trăm mảnh.
Thì ra trong tâm hồn của mỗi người phụ nữ cũng đều ẩn giấu sự chanh chua và tàn nhẫn.
"Thôi nhé, có điện thoại gọi tới."
Không biết nên nói cái gì nữa cho nên cô liền tắt điện thoại.
Là tài xế của Cố Gia.
Xe chạy băng băng trên đường.
Tuy ngồi trên ghế da mềm mại nhưng chẳng khác gì đang ngồi trên lò lửa cả.
Con đường ngắn nhất đi đến khách sạn Quân Duyệt, phải đi qua ba cái ngã tư, rẽ trái, rẽ phải rồi lại tiếp tục rẽ phải lần nữa.
Trên đường đều có bảy cái đèn xanh đèn đỏ, mà kỳ quái là trong đêm nay, cơ hồ đi đến đâu cũng gặp được đèn xanh.
Chẳng lẽ ông trời cũng đang giúp cô?
Đi tới đầu đường cuối cùng, Quân Duyệt đã ở gần trong gang tấc, cách không tới hai mươi mét.
Liền gặp phải đèn đỏ đầu tiên.
Ba mươi giây, đếm ngược lại.
Trên tầng cao nhất của Quân Duyệt tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Mà cô thì đang đi ngược chiều gió, gió lạnh đến tận xương rót vào trong cổ áo, trái tim cơ hồ cũng tỉnh táo lại.
Chẳng qua cũng chỉ là như vậy thôi.
Có gì phải sợ chứ.
Tình huống xấu nhất cũng chẳng qua là trèo tường mà thôi.
Nhưng từ trong sâu thẳm cô lại không cho rằng anh sẽ làm như vậy.
"Hạ tiểu thư, đã đến nơi rồi, lát nữa tôi sẽ dừng ngay ở cửa chính. Cố tích đang đợi ở đó."
"Cám ơn."
Buồng xe hơi trống trải, lại lâm vào yên lặng.
Mặt như bị đóng băng đến chết lặng, cứng ngắc, cô rất muốn mỉm cười nhưng cùng chỉ phí công.
Rốt cuộc cũng vẫn phải đến, cổ họng như bị chặn lại, càng thêm kìm nén đến phát sợ, chỉ là, như vậy lại nhắc nhở cô một điều phải thật tỉnh táo.
Cố Tích mở cửa xe cho cô, sắc mặt cũng không quá tốt, vẻ hài hước cùng với đào hoa hình như đã bị sự thất thần thay thế.
"Như thế nào rồi?"
Cậu ta mím môi lại không trả lời cô, chỉ kéo cô tiến vào bên trong, cùng nhau ngồi xuống.
"Thủ đô này cũng có chuyện mà Cố đại thiếu cậu làm không được sao?"
Cô ngẩng đầu, nhìn cậu ta châm biếm nói.
Cậu ta liền nhíu mày, hung ác trừng cô, như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Một giây kế tiếp lại đã trút giận: "Ông cụ không giúp, nên đành phải nhờ Lộ Bạch điều tra."
Cô thả tay xuống, đặt lên trên đầu gối.
"Ha ha, không đến mười phút đã tra được ở Quân Duyệt, vẫn còn có chút thủ đoạn đấy chứ."
"Ha ha, rốt cuộc cũng được khen một tiếng, đúng thật không dễ dàng gì."
Tiếng cười lại vô cùng gượng gạo, đột ngột mà xa lạ.
Cô nhìn chằm chằm vào mười đầu ngón tay của mình nói: "Phải đợi bao lâu?"
"Chậm nhất là nửa giờ."
"Ha ha."
Tiếng cười nhạt nhẽo lần này xuất từ trên người của Hạ Sơn Chi cô.
Cúi đầu đã lâu, cổ cũng thấy chua chua, nên cô liền nghiêng đầu sang nhìn cậu ta, mà cậu ta cũng đang cúi người xuống, vừa vặn nhìn thẳng vào nhau: "Ba mươi phút, có thể làm được rất nhiều chuyện."
Cố Tích liền giật mình, không thể tin nhìn cô...cô lại cất giọng châm chọc: "Chẳng lẽ người đàn ông độc thân như cậu lại không nắm rõ giá thị trường sao?"
Trong cặp mắt hoa đào bắt đầu bùng lên ngọn lửa, "Khụ" một cái, môi mỏng bạc tình trong truyền thuyết bĩu ra, cơ hồ muốn liền thành một đường.
Khách sạn sáu sao sa hoa nhất Thủ đô, quả nhiên hoàn cảnh thật tốt.
Đi nhẹ nói khẽ, nam nam nữ nữ, đều là long phượng cả.
Cô nhìn xung quanh một vòng, đại khái qua năm phút sau, Cố Tích lại cực kỳ yên lặng, tựa như biến thành người khác vậy.
"Người chuyên nói lời ác độc cũng có lúc câm như hến?"
Cô lấy đầu gối khẽ chạm, cậu ta liền ngước mắt nhìn cô chằm chằm, bực mình hừ lên, bất đắc dĩ nói: "Chị có ý gì?"
Cô nhún vai, không nói tiếp, cậu ta lại trừng mắt nhìn cô, nghiến răng nói tiếp: "Nếu chị nghi ngờ anh ấy, thật sự sẽ bị sét đánh đấy!"
"Chị cứ tùy tiện hỏi người nào đó xem, không có ai mài không biết, anh ấy cưng chiều chị thế nào."
"Hai mươi tuổi em tốt nghiệp trường cảnh sát đi theo anh ấy, thoáng một cái cũng sắp được mười năm rồi, em không tin anh ấy sẽ làm chuyện gì có lỗi với chị."
Từng câu từng chữ của Cố Tích nói ra thật chậm, thần thái rất ít khi nghiêm túc như thế, đều truyền đến chỗ cô.
"Nhưng mà, anh đã uống rượu,