Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta
Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.
y cái gối ôm nằm im suy nghĩ.
Tiếng kim đồng hồ tích tắc nghe vô cùng rõ, thời gian cứ thế trôi đi, từ tám giờ bốn mươi lăm rất nhanh đã đến mười giờ ba mươi lăm rồi.
Đại thúc à, sao anh vẫn chưa về thế?
Cũng đã sắp khuya rồi.
Chúng ta còn phải tăng năng suất hoạt động, tiết kiệm thời gian.
Mặc dù thể lực của cô có hạn, nhưng cố gắng thì cũng sẽ vượt qua thôi, tất cả đều vì việc tạo người của bọn họ!
Tay nắm lại thành quyền.
Gọi điện thoại di động cho anh, thấy có tín hiệu nhưng vừa vang lên một tiếng lại bị cắt đứt.
Gọi lại, đã thấy tắt máy!
Gì chứ, chuyện gì đang xảy ra ở đây, chẳng lẽ bây giờ anh đã trở thành kim chủ, nên xem người khác thành cám bã rồi phải không?
Lại bấm số gọi cho Cố Tích, vừa có người nhận, cô liền quát lên: "Hơn nửa đêm rồi còn lêu lổng ở nới nào, dám tắt điện thoại của chị đây?"
"À?"
"Đừng có giả ngu, mới vừa rồi, sao lão đại của cậu lại tắt điện thoại của tôi!"
"À? Chị dâu, chị đã biến mất bảy tám ngày rồi, có chuyện gì sao?"
Cố Tích ở đầu bên kia hình như vẫn chưa tỉnh ngủ, liên tiếp hỏi ngược lại, nhưng không giống như đang nói đùa.
"Tôi không ở cùng với Sở Kiệt, anh ấy vẫn chưa về sao?"
Tim bị lỡ mất một nhịp, mí mắt cũng theo đó mà tham gia náo nhiệt, giật giật không ngừng.
Không hiểu sao ruột gan lại nóng như lửa đốt.
Cô âm thầm trấn định, hỏi: "Buổi sáng anh ấy nói với tôi là có tiệc xã giao."
"Đúng vậy, giao lưu với cảnh cục phía Nam, hai ngày nay em đang tham gia vụ án khác, nên cũng không gặp anh ấy."
"Bình thường nếu anh ấy về muộn, ít nhất cũng điện thoại cho tôi thông báo."
"Chị chờ một chút để em hỏi đồng nghiệp khác."
Cố Tích nói xong liền cúp điện thoại.
Còn cô lại tiếp tục nằm ngửa ở trên ghế sofa, lòng càng thêm lo lắng.
Mắt mở to nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, màn hình mờ dần, mấy giây sau liền tối đen lại.
Đúng lúc này màn hình lại chợt lóe sáng lên, giống như ánh rạng đông vậy.
Toàn bộ chú ý đều đặt lên trên màn hình, nhưng đây lại là tin nhắn được gửi đến từ một số lạ.
Hộp thư hình anime cứ nhấp nháy không ngừng, trái tim cô cũng nhảy lên theo.
Đây là tình huống gì chứ?
Cô liền cắn răng ấn nút mở.
Hai giây sau, máu trong người cứ thế bốc dần lên, thần kinh lại giật giật liên tục, thế giới như đổ sập xuống trước mặt.
Nội tâm bình thường vẫn vững vàng như Hạ Sơn Chi cô, trong nháy mắt, lại tan tác thành xác pháo.
Cô mới mua điện thoại 3G, ba trăm vạn kể cũng không uổng phí, nhìn rõ từng chi tiết nhỏ một.
Lòng chìm sâu đến tận đáy cốc.
Người nào, muốn trêu chọc bà đây chứ? !
Đồng thời, tiếng chuông quỷ vào thôn lại vang lên, nhưng lúc này cô lại không hề thấy vui mừng chút nào.
Ngón tay lạnh lẽo vuốt ngang một đường, toàn thân lạnh đến tận xương.
Sau đó liền nghe thấy giọng điệu vô cùng gấp gáp của Cố Tích: "Hôm nay đi đến khu phía Nam có rất nhiều người, uống đến hơn ba mươi, bốn mươi chai rượu, lại còn là rượu nặng nữa. . . . . ."
Môi mở ra, không ngờ giọng của cô lại tuyệt đối không run mà lại cực kỳ vững vàng: "Nói vào điểm chính."
Đầu kia hơi khựng lại, thật lâu sau mới nói: "Lúc chín giờ hơn, Sở Kiệt uống say, sau đó. . . . . . Sau đó. . . . . ."
Cậu ta dừng lại, không biết có phải là đang sắp xếp lại ngôn từ hay không, hay là cái gì, cho nên cô liền nói tiếp: "Bị một người phụ nữ nào đó mang đi."
"Sao chị biết?"
Giọng nói đã từng mang theo vẻ trêu đùa lại mang theo vẻ kinh ngạc nghiêm túc và ảo não ngoài tưởng tượng.
Cô giật nhẹ khóe môi, nhưng không thể cười nổi: "Tôi mới vừa nhận được một tấm hình, trên người anh ấy không hề mặc quần áo, còn người kia thì xốc xếch nằm ở bên cạnh, không biết có phải là đang . . . . . ."
"Hạ Sơn Chi, đủ rồi, chị không tin Sở Kiệt sao?"
"Cậu cảm thấy, tôi không nên tin vào hình ảnh trước mắt sao?"
Cô liền phản kích, cậu ta lại cãi: "Lão đại không phải là người như vậy."
"Như vậy tôi sẽ cho cậu mười phút, tìm cho được người anh em tốt của cậu,… " cô liền hạ thấp giọng, cắn răng nghiến lợi nói ra lời kế tiếp: "Cùng với Vương Hiểu!"
Lại mở hộp thư ra một lần nữa, cẩn thận nhìn lại bức ảnh kia.
Người phụ nữ kia đang nhướng mày nhếch môi, cười thật diễm lệ, lúm đồng tiền in lên má thật sâu mỗi khi cười đâm vào trong mắt cô thấy thật chói.
Sắc mặt cô ta cũng đỏ hồng lên, ánh mắt lấp lánh không giấu được vẻ đắc ý.
Gương mặt kiều mị động lòng người tựa như đang ở trong xuân tình dào dạt .
Còn người đàn ông thì mắt hơi híp lại, khuôn mặt đỏ ửng, toàn thân trần trụi cũng đỏ hồng lên, tay của anh khoác lên bên hông của người phụ nữ kia, hình như là đang muốn ôm chầm lấy cô ta.
Nhưng hình như cô ta lại vừa muốn cự tuyệt lại vừa ra vẻ mời chào, chân mày của người đàn ông lại nhíu lên, như đang bất mãn.
Chưa thỏa mãn dục vọng?
Người phụ nữ nằm ở bên cạnh, áo sơ mi trắng trượt đến đầu vai, lộ ra xương quai xanh đẹp đẽ, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền bạch kim sáng ngời.
Mà một nửa cánh tay, lại bị che mất.
Nếu như mà cô đoán không sai thì cô ta đang c