Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1409 lượt.
à vết chai, da thì thô ráp, trên mu bàn tay là gân xanh nhàn nhạt.
"Ba năm nay, anh đã rất vất vả rồi."
Quý Quân nghe cô nói vậy..., trong mắt lại ánh lên vui mừng: "Anh theo học hai môn chuyên ngành, buổi tối lại đi làm thêm ở quán ăn Trung Quốc. Vô cùng mệt mỏi, mỗi đêm cơ hồ vừa ngả đầu liền ngủ mất."
"Tiểu Quân, rốt cuộc anh cũng khổ tận cam lai rồi."
Ba năm sau, kể từ khi gặp lại thì đây là lần đầu tiên cô gọi anh như vậy.
Quý quân cứng người lại, con ngươi kịch liệt co rút, hầu kết chuyển động lên xuống.
Anh chợt ôm chặt lấy cô...cô có thể cảm nhận được toàn thân anh đang run rẩy.
Tay của cô để xuôi ở bên người, cũng không phản kháng.
Nếu như mà cô nhớ không lầm, khuỷu tay của anh so với trước kia có lực hơn nhiều.
Hôm nay anh đã là một người đàn ông trưởng thành, mà không phải là một thanh niên mềm yếu bất đắc dĩ năm đó.
"Kẽo kẹt " cửa hé mở ra một chút, Tống Thần đang ở chỗ đó, ánh mắt lạnh lẽo như muốn lăng trì cô ra.
Ánh mắt đó cô chưa bao giờ thấy có ở Tống Thần, không có chút tình cảm nào chỉ có hờ hững cùng với khinh bỉ.
Cô đẩy Quý Quân ra, mà anh vẫn như cũ lôi kéo tay của cô.
"Thần Thần, làm phiền cậu đóng cửa lại."
Tống Thần mím môi, đứng ở đằng kia không nhúc nhích.
Cô cùng với cô ấy giằng co, lạnh lùng trong mắt cô ấy lại càng sâu, cô lại nói: "Đây là chuyện của mình và Quý Quân, nhờ cậu đóng cửa lại."
Lời vừa ra khỏi miệng, mặt của Tống Thần cơ hồ không có nhiệt độ, cắn răng nói: "Hạ Sơn Chi, thì ra chúng ta chỉ là người ngoài."
Cô ấy tiến lên một bước, trông chừng cô: "Thì ra là cậu vội vã muốn cùng mối tình đầu ôn lại chuyện xưa!"
"Đã như vậy, cũng không quấy rầy nữa."
Cô ấy "Bùm" một tiếng, nặng nề đóng cửa lại.
Cô ấy kiên quyết xoay người, bao trùm ở dưới hàn băng rõ ràng là thấy đau lòng.
Phòng làm việc hai mươi mét vuông, chỉ còn lại cô và Quý Quân, mà phòng ngoài hình như theo cái xoay người của Tống Thần, cũng bộc phát an tĩnh.
"Cô ấy vẫn như vậy. . . . . ."
Cô gãi gãi đầu , chỉ vào cửa sổ sát đất bên tay phải nói: "Chúng ta qua bên kia nói chuyện đi."
Không đợi Quý Quân, cô dẫn đầu bước đến trước.
Sáng nay không có mặt trời, cả một bầu trời chỉ toàn là màu xám tro.
Từng ngôi nhà cao tầng mọc lên san sát đứng sừng sững ở trước mắt, hình như có thể vươn tay ra là chạm đến.
"Quý Quân, anh rốt cuộc đã có thể đứng trên muôn người.Em thật sự chúc mừng anh."
"Anh về sau, tiền đồ sẽ càng thêm rực rỡ sáng lạn."
Anh đi tới bên cạnh cô, cánh tay bất giác để bên cạnh tay của cô, đồng loạt nhìn ra phía ngoài.
"Trước kia anh đã hứa với phải mua nhà ở chỗ đó. Lúc rảnh rỗi chúng ta có thể ngồi ở trên thuyền, tản bộ dọc theo bờ sông."
Đầu ngón tay thon dài chỉ về phía đó, đứng ở trên tầng cao, chỉ nhìn được khúc quanh của nó mà thôi.
"Anh nhất định sẽ làm được thôi."
"Ừ, tuần trước mới vừa thanh toán tiền đặt cọc."
"Em vẫn biết, anh sẽ thành công. Ánh mắt của em rất chuẩn đúng không."
"Sơn Chi, chỗ kia" anh kéo tay của cô, chỉ theo hướng 37 độ: "Thiếu một nữ chủ nhân."
Cô nhìn vào tòa nhà cao tầng đó, có thể thấy được mơ hồ tường ngoài màu đỏ thẫm: Là tòa nhà cao nhất sao?"
"Ừ."
"Không tệ, ở gần sông, tầm nhìn sẽ rất đẹp."
Cô nghiêng người sang, chỉ vào hướng 75 độ bên kia, cũng là một tòa nhà cao tầng khác.
"Quý Quân, hiện tại em ở chỗ này."
Tay của cô đặt lên trên kính thủy tinh trong suốt, chiếc nhẫn chạm vào cửa kính, vang lên một tiếng rất nhỏ nhưng lại rõ ràng: "Ở cùng với chủ nhân của nó."
Tầm mắt của cô rơi vào bên trong tòa nhà đó, mặc dù cô không phân biệt cụ thể cái nhà kia là cái nhà nào, chẳng qua cô biết, đó chính là.
Nhà của cô cùng với lão Hoắc, bọn họ sẽ ở đó.
"Anh biết rõ những năm vừa qua anh ta vẫn cùng với em, nhưng Sơn Chi, không phải em cũng đã hiểu nỗi khổ tâm trong lòng anh vào năm đó hay sao?"
"Em hiểu, em rất thông cảm, nhưng …"
Mặc dù có máy điều hòa không khí, nhưng đầu ngón tay đặt trên kính lại thấy lạnh lẽo, giống như khuôn mặt của Tống Thần.
Cô quay đầu, chăm chú nhìn Quý Quân: "Em không yêu anh."
"Anh chỉ vì cha của mình mà buông tha em, điều đó cũng dễ hiểu; mẹ của anh vì chồng của mình mới cay nghiệt chanh chua như thế, tất cả đều có thể lý giải; Cổ Tiểu Văn vì tình yêu của mình mà dây dưa với em, cũng coi như là bình thường."
"Chúng ta ở chung một chỗ bao nhiêu năm, để em đếm một chút, khoảng bảy tám năm mà thôi."
"Anh có thể vì cha mình mà không quan tâm đến em, nhưng mà ít nhất, anh cũng có thể nói rõ ràng cho em biết. Có phải Hạ Sơn Chi em trong mắt anh, là người đến chết vẫn muốn dây dưa hay sao?"
"Không phải vậy!"
Quý Quân đè tay phải của cô, tay của anh ấm áp đè lên kim loại lành lạnh.
Cô dùng lực, rút tay ra.
"Cho đến trước khi bước lên máy bay, mẹ anh cắt đứt tất cả đường dây liên lạc. Khi máy bay hạ cánh anh gọi điện thoại cho em, nhưng đều không liên lạc được."
"Phải, ngày anh lên máy bay cũng chính là ngày điện thoại di động của em bị vỡ."
Tay của anh lại đặt lên, cố gắng nắm chặt tay