Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.
ở, làm sao biết được nỗi khổ của dân gian, làm sao biết được dân chúng bất lực như thế nào."
"Làm sao em biết được. . . . . mẹ của anh đã phải quỳ gối trước mặt anh, cầu xin anh buông tay, để cứu cha của anh."
"Bọn họ là quan, còn chúng ta là dân, bọn họ chỉ cần chỉ tay một cái là chúng ta sẽ không có nhà, không có người thân."
"Hạ Sơn Chi, anh cho là em cũng giống anh, nhưng. . . . . . nhưng anh sai lầm rồi, thật không nên buông tay như vậy?"
"Hạ Sơn Chi, anh yêu em, chưa bao giờ ngừng yêu."
"Em đừng kết hôn có được hay không, hãy cho anh thêm một cơ hội."
Quý Quân nắm cổ của cô, nhìn sâu vào mắt cô.
Một dòng chất lỏng trong suốt tuôn ra, tràn qua đôi mắt đỏ ngầu, ngưng đọng ở mí mắt.
Một giọt nước mắt lớn như vậy, "Tí tách" một cái chảy xuống, giống như rơi vào trong lòng cô vậy.
Trái tim run rẩy.
"Quý Quân, anh chỉ vì cha của mình mà đồng ý với điều kiện của Hoắc Sở Kiệt — rời khỏi tôi, để anh ấy ra tay giải quyết sự kiện kia đúng không."
"Em biết? Sao em lại biết?"
Vốn đã tỉnh táo chờ đợi đáp án của cô, thân thể đột nhiên chấn động, miệng to thở hổn hển, đầy vẻ không thể tin nhìn cô.
"Ba ngày trước, tôi gặp phải một cô gái và một bác gái, từ trong miệng của một cô gái khác mà biết được."
"Quý Quân, thôi đi, thật ra thì anh cũng đã rõ ràng, bất luận như thế nào, chúng ta đã không thể quay về như trước kia được."
"Cho dù anh không thay đổi, nhưng tôi đã yêu người khác."
"Tôi muốn đời này, chỉ yêu anh ấy mà thôi."
Trên cổ tay dường như được nới lỏng ra một chút, cô đón nhận ánh sáng biến ảo trong mắt của anh, lấy dũng khí nói một hơi nhiều như vậy.
Có chút chuyện xưa còn chưa kể xong vậy thì hãy quên đi
Tâm tình này ở trong năm tháng kia đã khó phân biệt thật giả
Hôm nay nơi này cỏ hoang đã mọc lan tràn
. . . . . ."
Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt anh, gần đến mức có thể đếm rõ ràng lông mi của anh được, dấu vết này vẫn còn chưa khô héo hết..
"Chúng ta cứ như vậy chạy đến chân trời của mình. . . . . ."
Cô kề sát lại gần anh, giống như rất nhiều năm trước đây vậy, nhẹ cất giọng hát lời ca này.
Chân trời ở trong miệng tản ra, Quý Quân si ngốc hồi lâu hình như mới từ trong trí nhớ nào đó bừng tỉnh lại.
Anh chợt buông cô ra, hai tay túm lấy bả vai của cô, vội vàng, vui mừng, mong đợi nhất nhất hiện lên trong ánh mắt.
Anh ngược lại cố ý hạ thấp hô hấp, lẳng lặng đưa mắt nhìn cô.
Tay của anh chậm rãi đưa lên, đầu ngón tay rơi vào trên mặt cô.
Thân thể của cô cứng đờ, tạo ra phản ứng rất thành thực.
Con ngươi của Quý Quân co rút lại, cố đè xuống một thoáng khổ sở, vuốt mặt của cô nói: "Em vẫn còn nhớ rõ! Đã vậy cầu xin em, cho anh thêm một cơ hội."
Ngón tay thô ráp sờ lên mặt của cô, làm cho cô thấy không thoải mái.
"Sơn Chi, anh chưa bao giờ nghĩ chúng ta đã chia tay."
"Mỗi một ngày, em sẽ đều giống như vậy ở bên tai anh mà hát hát bài này."
"Sau đó em kiêu ngạo hất cằm nói với anh là —‘ em hát dễ nghe đấy chứ. ’"
"Đúng vậy, vẫn là em hát hay nhất."
Bây giờ khoảng cách gần như vậy, Quý Quân trở lại cũng đã gần một tháng, lúc này cô mới cẩn thận quan sát anh.
Đuôi mắt đã có nếp nhăn, khuôn mặt càng thêm thăng trầm.
"Quý Quân, anh cũng không còn trẻ nữa."
Cô cũng không cố gắng thoát ra khỏi gông cùm xiềng xiếc của anh nữa, chỉ dõi theo đường vân của mi tâm, buồn bã không nói nên lời.
"Anh xem lời của bài hát này, viết thật là chính xác, những thứ kia đã phân tán khắp chân trời rồi."
"Không!"
Anh nhíu mày phản bác, bàn tay giữ chặt vai của cô làm xương bả vai đau nhói.
"Quý Quân, bên ngoài đều là đồng nghiệp."
Cô nghĩ tiếng gầm lên đầy giận dữ mới vừa rồi kia của anh đã bị người ta nghe thấy.
Cô đưa tay muốn đẩy anh ra, lại bị anh cầm lấy đặt lên trước ngực: "Nơi này, bọn họ chưa bao giờ thay đổi. Nơi này, cho tới bây giờ cũng chỉ có mình em mà thôi."
Giọng của anh khàn khàn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, ánh mắt nóng hổi sáng rực.
Đầu ngón tay co rụt lại, cô vội cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
"Nhưng chỗ của tôi, không có anh. Nếu có, chỉ là chút tàn dư còn sót lại trong trí nhớ mà thôi."
"Sơn Chi, anh nhất định sẽ bồi thường cho em, tin tưởng anh đi!"
Cam kết rất quả quyết, làm trí nhớ lại chen nhau ùa về.
Rất nhiều năm trước, cô đuổi theo bước chân của anh, vào năm thứ hai, rốt cuộc cũng ở bên cạnh của anh.
Anh lôi kéo tay của cô, để ở ngực của mình: "Anh sẽ yêu em suốt cuộc đời này, hãy tin tưởng anh."
Thời điểm đó Hạ Sơn Chi cảm thấy, lời nói đó chính là lời tâm tình cảm động nhất, tốt đẹp nhất trên thế giới, đó là lời hứa của Quý quân danh cho cô.
Nhưng vật đổi sao dời, thế sự xoay vần, làm cho người và vật đều không còn như cũ nữa.
Ở dưới lòng bàn tay của cô chính là trái tim đang đập rộn ràng của anh, có lực tráng kiện vẫn giống như ngày hôm qua.
Nhưng cô đã không còn như xưa nữa.
Cô kéo tay Quý Quân để tới trước mắt, các đôt ngón tay khẳng khiu, năm ngón tay đều l