Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341372
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1372 lượt.
ản vô cùng kỹ.
Cha mẹ của Dương Dương bởi vì rối rắm trong vòng luân thường đạo lý, lại còn mâu thuẫn với trưởng bối hai nhà cho nên từ đó đến nay vẫn giữ nguyên tình trạng ở chung không hợp pháp.
Nói đến cha của Dương Dương, không khỏi liền nghĩ đến việc Cố Tích thêm mắm dặm muối khi kể về chuyện tình của Cố Đại nhà cậu ta.
Dĩ nhiên cô cũng biết có tình yêu cẩu huyết như trong truyện ngôn tình khác xa với thực tế, vẫn còn may mà em trai Cố đại thiếu vẫn luôn giúp đỡ chị mình.
Vì vậy cô nhịn không được mà vui vẻ cười to: "Ha ha ha. . . . . ."
"Hạ Sơn Chi, cô lại đang cười gian gì đấy?"
"Cố Kiều Kiều, tôi vừa mới vừa hồi tưởng lại chuyện tình đầy gian nan của cô và đồng chí Tiển Bạch, đủ để sánh ngang với tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng ở trên mạng rồi."
"Hạ Sơn Chi, cô dám gọi cái tên đó một lần nữa thử xem?"
Chuyện bình sinh Cố Đại cực kỳ ghét đó chính là cái nhũ danh"Cố Kiều Kiều" này.
Tên chính thức của Cố Đại là Cố Lam, lại còn được ông cụ Cố ban cho một nhũ danh hết sức đáng yêu — Kiều Kiều.
Cố đại tiểu thư anh minh thần võ, hiền lương thục đức, lại vô cùng xinh đẹp chán ghét nhất là hai chữ kia, cô ấy nói, cái tên này hoàn toàn phá vỡ style của cô ấy.
Mà việc Hạ Sơn Chi cô thích nhất đó chính là rắc muối lên trên trên vết thương của người khác, vì vậy càng mãnh liệt gọi: "Kiều Kiều , Kiều Kiều. . . . . ."
Cứ thế mà lặp đi lặp lại một trăm lần. . . . . .
Nhưng trước khi Cố Đại giận dữ chửi mắng, cô đã nhanh chóng cúp điện thoại, cho lỗ tai đỡ bị ảnh hưởng.
Ai bảo mấy người bọn họ đều biết những bí mật kia của lão Hoắc, chỉ gạt một mình cô mà thôi, Hừ!
Cô chậm rãi thay quần áo, rồi lại chầm rì rì bước ra cửa, từ tốn đi đến Tây Cát.
Mới vừa đẩy cửa ra, liền bị một bóng hình nhào tới.
Cô gái nhỏ mềm mại nhào vào trong lòng cô, làm cô thiếu chút nữa liền ngã ngửa ra đằng sau, thật may là con kịp vịn vào khung cửa.
Nên mới không bị ngã.
"Mẹ nuôi, Dương Dương rất nhớ mẹ."
Giọng trẻ con trong trẻo, ngọt như mía lùi được thốt ra từ miệng của cô nhóc mới mười tuổi.
Trái tim nhỏ của cô vừa bị cô nhóc làm cho hoảng sợ, buồn bực “ A” lên một tiếng..
Lúc cái răng khểnh của Dương Dương từ trên mặt cô dời đi, thì nước bọt của con bé đã thấm ướt hết nửa gương mặt, nhóc con lại còn ghé vào bên tai cô nói thầm: "Mẹ nói, đây coi như là trừng phạt, vì mẹ nuôi không ngoan ~"
Hừ, đúng là người phụ nữ ác độc.
"Mẹ nuôi không nên trách Dương Dương, mẹ đã nói nếu Dương Dương không làm như vậy, thì ngày mai sẽ không thể đi gặp ông nội được. Mẹ nuôi ngươi cũng biết, tính khí của ông nội rồi đấy lúc đó mà náo loạn lên thì vô cùng đáng ghét. Dương Dương chính là Sailor Moon( Thủy thủ mặt trăng), nên chiến đấu vì bình yên của trái đất. Đây là bí mật của người địa cầu, mẹ nuôi sẽ không nói cho ai biết chứ?"
Cô muốn ngất, trẻ con bây giờ, đứa nào cũng thật tinh quái, còn biết kêu gọi đồng minh nữa chứ.
So với người mẹ của nó quả nhiên còn phúc hắc hơn.
"Cảnh sát bắt người xấu, Siêu Nhân Điện Quang đánh quái thú, cho nên, mẹ nuôi, mẹ out rồi ?"
Khụ, cô lại ngất lần nữa.
"Dương Dương, mẹ nuôi già rồi, thứ đồ chơi này quá thâm ảo, chỉ dành cho những người trẻ tuổi các con thôi, ngoan nhé ~"
Cô vỗ vỗ đầu của con bé chuẩn bị kết thúc đề tài, thì nó lại tiếp tục mở máy hát: "Chú cảnh sát sao lại không tới? Tối qua phải đi đánh quái thú sao?"
Khụ, rốt cuộc cô cũng phải rống giận lên: "Cố Kiều Kiều, cô đã dạy đứa nhỏ này những cái gì thế?"
Mà Cố Kiều Kiều lại đang rảnh rang ngồi ở trên sofa, cái miệng nhỏ nhấp một ngụm Hồng Trà từ tốn đáp: "Cha của nó đã nói, trẻ con không thể quá gò bó, chờ khi nào cô có con của mình rồi tự khắc sẽ biết thôi."
Cố Đại tràn ngập thâm ý nhìn vào cái bụng vẫn còn bằng phẳng của cô, giương mắt nói với Dương Dương: "Đi ra đằng sau tác nghiệp, để mẹ với mẹ nuôi con nói chuyện."
Dương Dương miễn cưỡng trèo xuống khỏi người cô, chu môi phụng phịu: "Chỉ biết lợi dụng người ta, hừ, lần sau sẽ không cho mẹ cơ hội nữa đâu!"
Người bạn nhỏ cọ cọ ở trong lòng cô nói tiếp: "Mẹ nuôi, con thật sự rất nhớ mẹ, mới vừa rồi tuyệt đối là chủ ý ghê tởm của mẹ con, nhất định không nên trách Dương Dương đâu ~"
Lấy được câu trả lời chắc chắn của cô, người bạn nhỏ mới vặn eo lắc mông đi ra đằng sau.
Cố Đại mang cho cô một ly Hồng Trà, vô cùng xem thường khi thấy cô vô cùng ái mộ đứa con gái nhỏ của mình: "Nhìn ánh mắt của cô kìa."
"Vẫn chưa có động tĩnh gì sao?"
Cô vừa uống Hồng Trà vừa lắc đầu: "Ai biết được, người đàn ông của tôi cũng đã rất dũng mãnh rồi."
"Đừng nóng vội, cứ thuận theo tự nhiên đi, nếu đã tới thì cũng sẽ rất nhanh thôi."
Uống trà tán gẫu, đề tài chỉ vòng quanh chuyện của đứa trẻ.
Sau khi ăn cơm tối cùng với hai mẹ con phúc hắc kia xong mới trở về nhà. Một mình về đến nhà, ngồi xuống ghế sofa, không khí vắng lặng bao trùm khắp căn phòng, sự buồn bã giấu tận đáy lòng mới chậm rãi trồi lên.
Lại sờ sờ vào bụng, nhóc con à, sao vẫn còn chưa có động tĩnh gì vậy?
Cô nằm ườn lên trên ghế, với lấ