Tác giả: Tây Tây Đông Đông
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3493 lượt.
Đánh cho tới khi nói thật mới thôi!"
"Nương nương tha mạng, nương nương tha mạng! Nô tỳ nói thật mà!" Hai người lại dập đầu, nước mắt ràn rụa. Người trong cung đều biết Diêu phi bạo ngược, những nô tài đắc tội với nàng ta không chết thì cũng thương nặng, tuyệt đối không dám nói láo, nhưng nàng lại không tin, chỉ có thể van xin.
"Lôi xuống!" Diêu phi thờ ơ khoát tay, thuận thế nhìn lướt sang mấy thái giám bên cạnh.
Bị Diêu phi liếc nhìn như vậy, mấy tên thái giám vội vàng đứng ra, định lôi hai người đi thì Tô Bạch quát lên: "Khoan đã!"
Vừa dứt lời, Tô Bạch liền đứng lên, ánh mắt lạnh như băng, nhìn thẳng về phía Diêu phi, cả giận nói: "Tỷ tỷ chắc cũng phải thấy rõ đây là Lê Bạch điện, không phải Đào Yểu điện!"
"Ngươi chắc cũng phải thấy rõ! Đây không chỉ có hai người là ta và ngươi, ha ha, không phải Bạch quý phi rất dịu dàng động lòng người, đơn thuần thiện lương sao? Sao có thể nói lời hung hãn như vậy?" Diêu phi cười khẽ, ngả lưng vào ghế híp mắt nhìn nàng ta.
"Người không ức hiếp ta, ta không ức hiếp người! Nếu muốn giáo huấn nô tài, kính xin tỷ tỷ trở về Đào Yểu điện!" Tô Bạch không cam lòng yếu thế, trợn mắt lườm lại.
"Được!" Diêu phi chợt đứng dậy, váy đỏ lướt qua chiếc ghế khác hoa, mang theo sợi tơ mềm mại, nói với mấy tên thái giám vừa nãy: "Kéo hai con này nô tỳ này tới Đào Yểu điện, bổn cung từ từ dạy dỗ!"
"Ngươi!" Tô Bạch tức giận, phẫn hận nhìn chằm chằm vào Diêu phi.
"Bổn cung làm sao?" Diêu phi khinh thường nói: "Không phải bổn cung đã nghe theo ý chỉ của Quý phi nương nương rồi sao?"
"A..." Gương mặt đỏ bừng do tức giận của Tô Bạch dần dần bình thường trở lại, vẻ mặt dịu đi, đôi mắt trong suốt trở nên hỗn tạp, cười nhẹ một tiếng: "Đương nhiên ngươi phải nghe theo ý chỉ của bổn cung rồi, không nói đến hôm nay phẩm cấp của bổn cung cao hơn ngươi, thêm vào thân phận nha đầu đê tiện trước khi leo lên chức phi của ngươi, làm gì có tư cách phản bác lời nói của bổn cung?"
Tô Bạch cười khẽ, lúm đồng tiền trên má trái dần dần hõm sâu vào, chân mày nhướng lên, khác hẳn với lúc vừa vào cung. Diêu phi chợt đứng lên, nhìn chằm chằm vào lúm đồng tiền của Tô Bạch, bầu không khí trong điện chợt nghẹn ứ, bốn mắt nhìn nhau như cuộc chiến không khói lửa, tan biến trong không khí, khiến thái giám cung nữ đều run rẩy.
Dường như Tô Bạch đã hiểu mình kích thích Diêu phi ở đâu, cười tương hơn, nhướng mày nói: "Tỷ tỷ nên hồi cung nhanh lên đi..."
Lời còn chưa dứt, chỉ cảm thấy mắt mình hoa lên, xung quanh là tiếng kêu sợ hãy. Má trái đau nhói, run rẩy giơ tay lên, ướt đẫm, đưa đến trước mắt, đều là máu đỏ.
Diêu phi cầm chủy thủ trong tay, vẻ phẫn hận trong mắt trở thành sảng khoái, thái giám trong Lê Bạch điện lúc này mới kịp phản ứng, lập tức giữ chặt Diêu phi, nhưng không dám dùng sức quá mạnh.
Diêu phi giãy giụa, không tránh ra được liền thôi, chỉ cười, nhìn vết thương trên mặt Tô Bạch mà cười thỏa mãn.
Bàn tay vừa chạm lên má trái của Tô Bạch không ngừng run rẩy, đôi mắt hiện vẻ kinh ngạc, tức giận, cuối cùng hóa thành sợ hãi, quát lên: "Truyền ngự y! Lôi cô ta xuống, truyền ngự y!"
Ngay từ Diêu phi vung dao đã có thái giám ra ngoài đưa tin, lúc này Tô Bạch quát lên, lại có thêm hai thái giám chạy đi.
"Buông ra! Các ngươi không muốn sống nữa sao?" Cảm thấy có người kéo nàng đi, Diêu phi la hét.
Hai gã thái giám sững người, dừng tay, khó xử nhìn Tô Bạch, cúi thấp đầu, không kéo Diêu phi nữa, nhưng cũng không buông nàng ra.
"Muốn bổn cung đi, cũng được, nhưng phải để ta mang hai con nô tỳ này đi!"
"Ai dám động đến?"
Tô Bạch lập tức gầm lên, không khí trong điện lại ứ đọng, Tô Bạch và Diêu phi đứng đối diện nhau, trừ hai gã thái giám giữ tay Diêu phi, những thái giám cung nữ khác đều quý xuống đất từ lúc Tô Bạch bị đâm vào mặt. Lê Bạch điện tĩnh lặng đến mức khiến lòng người trống rỗng, mọi người không dám thở mạnh, nặng trĩu cúi đầu nhìn mặt đất.
"Hoàng thượng giá lâm!"
Đôi bên giằng co không dứt, không hề nhượng bộ chút nào, tiếng hô phá vỡ cục diện bế tắc, sắc mặt Tô Bạch trở nên nhu hòa, cùng hành lễ với mọi người.
Sắc mặt Vân Tấn Ngôn âm trầm, cau mày liếc nhìn mọi người, nhìn đến bánh ngọt hoa mai dưới đất, ánh mắt hơi ngừng lại, nhưng bước chân không hề chần chừ đi thẳng tới ghế quý phi trong điện ngồi xuống, trầm giọng nói: "Bình thân."
Tô Bạch ngẩng đầu lên, tay trái bụm mặt, nước mắt tuôn rơi. Vân Tấn Ngôn thấy vết máu mơ hồ, ánh mắt chợt lóe lên, đưa tay kéo tay Tô Bạch xuống nhưng nàng lại không chịu buông. Vân Tấn Ngôn khẽ nói: "Sao thế?"
Tô Bạch ngấn nước mắt liếc nhìn Vân Tấn Ngôn, rồi lại nhìn lướt qua Diêu phi, dựa vào ngực Vân Tấn Ngôn, nức nở nói: "Thần thiếp... Mặt của thần thiếp..."
Vân Tấn Ngôn thuận thế liếc nhìn Diêu phi, thấy thủy chủ trong tay nàng, đầu mũi dao lóe ánh đỏ, lập tức hiểu hết thảy, giận dữ nói: "Tất cả là sao đây?"
"Vì chuyện đêm đó, thần thiếp chuẩn bị ít bánh ngọt để tạ tội với tỷ tỷ, vậy mà tỷ tỷ mới ăn một miếng đã hất cả đĩa xuống đất, còn hỏi thần thiếp là ai làm..." Tô Bạch trả lời c