Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cắt Đứt Tơ Tình

Cắt Đứt Tơ Tình

Tác giả: Tây Tây Đông Đông

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343489

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3489 lượt.

âu hỏi của Vân Tấn Ngôn, thấy hắn thương tiếc nhìn mình, rúc vào lòng hắn, sau đó uất ức nói: "Bánh hoa mai do Thải nhi và Yến nhi bưng tới, nhưng hai người đều nói là không làm này bánh ngọt này, tỷ tỷ muốn phạt họ, tất nhiên thần thiếp phải ngăn cản, cho nên..."
Nói xong, nước mắt lại rơi lã chã, Vân Tấn Ngôn hơi bực mình nhìn Diêu phi, trầm giọng nói: "Thật sao?"
Diêu phi cũng không sợ hãi, ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập ý cười, dịu dàng nói: "Hoàng thượng, người nếm thử bánh hoa mai này trước đi? Trên bàn đó, thần thiếp đã giữ lại một đĩa cho người."
Vân Tấn Ngôn cau mày, nghi ngờ liếc nhìn bánh hoa mai ngay ngắn trên bàn, từ thấp tới cao, tinh xảo khéo léo, không khỏi có chút quen thuộc, bất giác đưa tay cầm một chiếc bánh, cắn một miếng.
Diêu phi chăm chú nhìn vẻ mặt của hắn, thấy ánh mắt của hắn chợt rối loạn, chậm rãi nở nụ cười.
Nhưng sự rối loạn cũng chỉ trong nháy mắt, ánh mắt của Vân Tấn Ngôn lập tức trầm xuống, càng thâm thúy hơn lúc trước, nhìn chằm chằm Diêu phi: "Nàng muốn nói gì?"
"Thiếp cũng chỉ muốn điều tra xem bánh này do ai làm mà thôi." Diêu phi nhìn thẳng vào mắt Vân Tấn Ngôn, trả lời không hề e dè.
Vân Tấn Ngôn thả bánh hoa mai trong tay xuống, cười khẽ: "Trên đời này, người có thể làm được mùi vị này, không phải chỉ còn một mình ái phi thôi sao?"
Diêu phi đang định lên tiếng, tròng mắt đen của Vân Tấn Ngôn chợt lóe sáng, tiếp tục nói tiếp không tha: "Mấy ngày trước ái phi còn gắng sức nhắc nhở trẫm, nói nàng ấy đã chết rồi, sao đây? Hôm nay lại muốn phá vỡ lời nói lúc trước, nói cho trẫm biết nàng ấy vẫn chưa chết? Nghi ngờ hai đĩa bánh hoa mai này bắt nguồn từ tay nàng ấy?"
"Không phải vậy!" Diêu phi trả lời quả quyết, lạnh lùng nói: "Bánh ngọt bắt nguồn từ Lê Bạch điện, Lê Bạch điện có cao thủ cỡ này, thần thiếp chỉ muốn gặp mà thôi."
"Chỉ muốn gặp mà dùng chủy thủ rạch mặt người?" Ánh mắt của Vân Tấn Ngôn càng thêm sâu thẳm, khẽ cười nói: "Thủ đoạn lần này của ái phi hơi ngu muội rồi. Bánh ngọt này được mang đến Lê Bạch điện từ Đào Yểu điện cũng không phải chuyện khó."
Ánh mắt của Diêu phi trở nên buồn bã, cười thoải mái: "Được, người nói không phải chuyện khó thì không phải là chuyện khó, thích xử trí thế nào tùy người!"
Sắc mặt của Vân Tấn Ngôn trầm xuống, đứng phắt dậy, nâng cằm Diêu phi lên, tàn nhẫn nói: "Muốn ta làm như cô mong muốn ư? Muốn chết hay muốn tới lãnh cung?"
Diêu phi không cúi đầu không phản kháng, rũ mắt xuống, không đáp lời.
"Đừng hòng nghĩ đến!" Vân Tấn Ngôn buông cằm nàng ra, nắm tay Tô Bạch nhanh chóng rời đi, giọng nói lạnh băng quanh quẩn trong Lê Bạch điện: "Vả miệng hai mươi cái, cấm túc tháng ba!"
Ánh mắt Diêu phi trống rỗng, gương mặt trắng bệch.
Khi Lê Tử Hà nghe nói Diêu phi bị đánh, tiêu linh tán Thẩm Mặc cho đang nằm trong tay. Thứ thuốc này có thể khiến thần trí tạm thời hỗn loạn, tư tưởng yếu ớt, hết thời gian thì dược hiệu cũng chấm dứt. Lam nhan thảo khó tìm, nửa tháng mới có, Thẩm Mặc vốn mang theo chút tiêu linh tán, cho nàng luôn.
Đang tìm cơ hội để bỏ thuốc, xảy ra chuyện này, cơ hội liền tới rồi.
Nàng làm bánh ngọt kia vốn cũng chỉ thử dò xét, nhưng sóng gió dấy lên còn dữ dội hơn tưởng tượng rất nhiều. Tô Bạch suýt nữa bị hủy dung, Diêu phi cũng vì chuyện này mà bị vả miệng hai mươi cái, còn bị cấm túc. Xem ra không thể xem thường sức ảnh hưởng của "Quý Lê".
Hòa tan tiêu linh tán vào bình thuốc mỡ tiêu sưng, Lê Tử Hà đeo hòm thuốc đi theo Duyệt nhi đến Đào Yểu điện.
Bởi vì Diêu phi bị cấm túc nên Đào Yểu điện lại càng vắng lạnh, gió lạnh thổi cơn khiến mặt đau rát. Tiếng gió gào rú ngoài điện khiến Lê Tử Hà hoảng hốt cho rằng mình đến lãnh cung.
Duyệt nhi mở cửa điện, cũng không có khí ấm xộc tới như thường ngày, ngược khí lạnh thổi tới từng cơn. Lê Tử Hà đi theo đến bình phong, liền thấy bóng dáng gầy yếu sau màn che.
Sau khi hành lễ, Lê Tử Hà đứng sang một bên, mãi không thấy bàn tay Diêu phi đưa ra ngoài, cúi đầu không nói gì.
Đột nhiên trước mắt tối sầm lại, Lê Tử Hà chợt ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diêu phi. Gương mặt vốn tái nhợt giờ đây sưng đỏ, rỉ ra tia máu, không còn như xưa. Đôi mắt cũng sưng đỏ, không biết do khóc hay bị tát quá mạnh. Điều này cũng không có gì lạ, điều khiến Lê Tử Hà giật thót là bây giờ Diêu phi đang quỳ dưới đất, ngẩng mặt lên nhìn mình không hề chớp mắt. Mà Duyệt nhi dường như không nhìn thấy gì cả, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Lê ngự y, trước kia Diêu nhi đã mạo phạm nhiều lần, đều là lỗi của Diêu nhi!" Môi Diêu phi sưng đỏ, gắng gượng lắm mới có thể nói rõ ràng. Giọng nói khàn khàn nhưng không hề yếu ớt: "Hai lần tát, một lần phạt roi. Nếu Lê ngự y còn để bụng, hôm nay ngay tại đây, Diêu nhi mặc ngự y xử trí!"
Lê Tử Hà giật mình chỉ trong chốc lát, lập tức phản ứng lại, vội khom lưng đỡ Diêu phi dậy, lên tiếng: "Nương nương nặng lời rồi, mau đứng dậy đi, vi thần thật sự không chịu nổi!"
Diêu phi tránh khỏi tay Lê Tử Hà, dập mạnh đầu xuống đất. Khi ngẩng đầu lên, nước mắt đã lưng tròng, cố gắng dằn tiếng nghẹn ngào: "Diêu nhi