Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

Ôn Viễn, trưởng phòng cùng với Chu Nghiêu, vừa cười vừa nói: “Được, nhưng mà mỗi người ký túc xá chúng em đều không thích ăn thịt, gọi món mặn nhiều vậy, chỉ có mình anh ăn."
Chu Nghiêu nghe thấy như vậy liền cười: “Không sao đâu Tiểu Hà, đừng nhìn thấy tớ cùng với Ôn Viễn gầy nhưng hai chúng tớ đều có thể ăn thịt. Về phần Hỉ nhi thì cậu ấy đang giảm cân nên cũng không cần ép buộc.”
“Ai nói.” Xuân Hỉ đánh một đánh lên lưng Chu Nghiêu: “Ăn no mới có hơi sức giảm cân.”
Ba người vui vẻ làm cho Triệu Huy không tự chủ được mà cười, Từ Tiểu Hà cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa.
Đợi món ăn được mang lên, mọi người nói chuyện với nhau câu được câu không. Sau khi được Từ Tiểu Hà giới thiệu, Ôn Viễn biết được Triệu Huy là người thành phố B, hơn nữa còn là tốt nghiệp trường trung học Thập Nhất!
Ôn Viễn không thể tin được: “Tôi cũng là trung học Thập Nhất. Tại sao lại chưa từng thấy cậu?”
“Không thể nào?” Triệu Huy có vẻ giật mình: “Này, vậy cũng coi như là có duyên rồi. Bạn học, nhất định là bạn học.”
Nói xong nhiệt tình nắm lấy tay Ôn Viễn.
Ôn Viễn phất tay muốn thoát khỏi tay anh ta.
“Tiểu Hà thì sao, Tiểu Hà học trường nào?” Ôn Viễn nhìn về phía Từ Tiểu Hà.
Ánh mắt cô ta vẫn rơi vào bàn tay Triệu Huy đang nắm kia, nghe thấy câu hỏi mới nhàn nhạt dời tầm mắt: “Tớ là ở trung học Nhị Thập Nhất, mặc dù trường học không quá tốt nhưng cũng không khó để thi đậu đại học T.”
Ôn Viễn có chút khó xử, cô nghĩ mình không nên hỏi tới vấn đề này.
“Trước không nói cái này nữa.” Triệu Huy kích động nhìn Ôn Viễn: “Nói là bạn học, tớ cảm thấy hình như đã nhìn thấy cậu ở đâu đó, cậu biết Tô Tiện không?”
Tô Tiện?
Nghe thấy hai chữ này, phản ứng Ôn Viễn chậm một lát. Lâu lắm rồi cô cũng không nhắc đến người này.
“Ừ, cậu ấy với tôi là bạn bè.”
“Quả nhiên!” Triệu Huy hưng phấn: “Ở trung học Thập Nhất tớ có tham gia đội bóng rổ, là dự bị. Nhớ năm lớp mười một có tham gia thi đấu bóng rổ, lúc đó Tô Tiện mang chúng tớ tham gia, cậu có nhớ không?”
“Dĩ nhiên.”
Nhớ tới khi đó, Ôn Viễn không tự chủ được mà cười lên.
“Nói thật lúc đó tớ rất phục cậu ấy. Thời điểm đó Tô Tiện thật trâu bò. Một người có giọng trầm thấp còn mặc thêm đồ thi đấu vào thì càng khí phách gấp mười lần. Nghe nói sau khi tốt nghiệp cậu ấy ra nước ngoài? Đáng tiếc không có cơ hội cùng cậu ấy so tài nữa.”
“Cậu ấy sẽ quay về.”
Không biết tại sao nhưng Ôn Viễn lại nói một câu như thế. Giống như chắc chắn ở trong lòng vậy, cậu ấy sẽ trở về, bọn họ vẫn là bạn bè.
Bởi vì nói chuyện đến Tô Tiện nên có nhiều đề tài hơn.
Triệu Huy rất biết nói chuyện cho nên bữa cơm này không hề bị tẻ nhạt. Ngược lại Từ Tiểu Hà, không thể nào nói chuyện tình cảm nên khi kết thúc bữa ăn cũng không hề động đũa vào đồ ăn.
Ăn cơm xong thì đã là tám giờ, trên bầu trời đen rơi xuống vào bông tuyết. Bụng no liền nghĩ đến chăn ấm, lúc này Ôn Viễn rất muốn quay trở về ký túc xá để ngủ, thế nhưng Triệu Huy cùng với Từ Tiểu Hà đi trả tiền đến nay đã hơn mười phút mà vẫn còn đang tranh chấp, giọng nói càng lúc càng lớn.
Ôn Viễn, Chu Nghiêu cùng trưởng phòng đứng ở bên ngoài chờ đưa mắt nhìn nhau, vén màn đi vào. Mới vào tới cửa đã nghe thấy giọng nói lanh lảnh của Từ Tiểu Hà: “Chúng tôi đã xem qua thực đơn, giá tiền cũng đã tính qua, vậy mà lại chênh nhau cả 70 đồng, còn nói không thu nhiều tiền hơn của chúng tôi?”
Chủ quán có chút bất đắc dĩ: “Cô gọi bao nhiêu món chúng tôi đều có biên lai, tôi lấy cho cô xem không phải là xong sao? Tôi không muốn tranh cãi với cô ở chỗ này, ở đây buôn bán nhiều năm như vậy chưa hề có người gây gổ cãi lộn.”
“Tôi ăn ở nhiều quán như vậy cũng chưa từng thấy ở đâu như đây.”
Triệu Huy lôi kéo Từ Tiểu Hà, ý là tính tiền cho xong việc. Từ Tiểu Hà tránh cánh tay của anh ta: “Tại sao phải đi? Để cho ông ta lấy biên lai ra đây, em không tin họ có thể tùy tiện gạt tiền người khác.” Vừa nói vừa cùng chủ quán tính tiền: “Ông nhìn xem, quán này một món ăn giá tiền không quá 30 đồng, chúng tôi gọi một bàn. Ăn hết có 200. Đó là tôi còn tính dư, bàn của chúng tôi nhiều nhất là 200, mà ông tính chúng tôi 270 đồng là có ý gì?”
Ông chủ hết cách, chỉ còn biết đem biên lai của bàn họ đưa ra cho cô ta nhìn: “Tự cô xem đi.”
Từ Tiểu Hà trừng mắt nhìn ông chủ một cái, cầm lấy biên lai cẩn thận xem xét. Cuối cùng kinh ngạc mở to hai mắt, cô nhìn Triệu Huy, hỏi: “Anh đổi hai món ăn? Còn gọi thêm hai món? Triệu Huy, đây là sao?”
Đứng ở chỗ này cãi nhau với ông chủ nửa ngày vì 70 đồng, Triệu Huy đã cảm thấy đủ mất mặt lắm rồi. Hiện tại còn bị Từ Tiểu Hà nói chuyện này, sắc mặt không tránh khỏi có chút khó coi.
“Nhiều người ăn như vậy, em chỉ kêu một chút đồ ăn thì đủ sao? Hơn nữa anh còn là con trai, thích ăn thịt thì sao?” Triệu Huy làm như cố gắng chịu đựng: “Tiểu Hà, em xem bạn học tặng quà cho chúng ta chừng này. So với bữa cơm của em còn nhiều hơn, em không thể keo kiệt như vậy chứ?”
Mặt mày Từ Tiểu Hà lạnh xuống, mà ba người Ôn Viễn đứng bên cạnh nhìn thấy một màn này không biết nên nói sao. Nhìn qua


XtGem Forum catalog