Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.

ba người, Từ Tiểu Hà nói: “Được thôi, tính tiền. Chẳng qua em chỉ mang theo 200 ra ngoài, anh còn tiền không?”
Triệu Huy ngẩn người ra: “Em chỉ mang theo 200 đồng?”
Từ Tiểu Hà có chút uất ức: “Đúng vậy, ai biết là lại dùng nhiều tiền như vậy.”
Triệu Huy hít mạnh một hơi nhìn Từ Tiểu Hà, không biết nên nói cái gì mới phải. Anh ta thân là đàn ông, không quan tâm chuyện tiền bạc. Trước khi mời khách đã đưa cho Từ Tiểu Hà 500 đồng, để cô đặt chỗ, đây cũng xem như là cho cô thể diện. Không ngờ, lại gặp phải chuyện này.
Lớn ngần này, ở chỗ đông người, lại ở trước mặt một đám nữ sinh, anh ta nhìn Ôn Viễn, bộ dạng rất bối rối.
Ôn Viễn suy nghĩ một chút, dù sao cũng là bạn học, hơn nữa cũng không nên đứng ở đây dây dưa, cô nói: “Nếu không thì như này, tớ còn 100, trước tiên trả tiền đã.”
“Được.”
“Không được.”
Từ Tiểu Hà cùng Triệu Huy đồng thời lên tiếng.
“Nói chung là anh mời khách sao lại để cho bạn học em trả tiền được. Như vậy đi. Em đưa 200 cho anh.... anh gọi điện thoại kêu bạn học mang tiền ra rồi tính tiền.”
Từ Tiểu Hà nóng giận: “Anh còn không ngại chưa đủ mất mặt à? Anh tìm bạn học mượn tiền? Bạn học của em thì không được à?”
Triệu Huy mặt lạnh lùng lặp lại một lần: “Anh nói không được là không được, anh không muốn mất mặt nên mới làm thế. Em với bạn học đi trước đi, anh ở đây đợi.” Xong thì nói với Ôn Viễn: “Bạn học, để cho cậu chê cười rồi, hôm nào rảnh sẽ tìm cậu nói chuyện.”
Ôn Viễn suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Từ Tiểu Hà hung hăng trợn mắt nhìn Triệu Huy, không quay đầu đi về ký túc xá.
Nhìn theo bóng cô ấy, bốn người không khỏi thầm thở dài. Trở lại ký túc xá, Chu Nghiêu cùng với trưởng phòng rất ăn ý đi rửa mặt rồi leo lên giường đi ngủ, nói mấy lời an ủi Từ Tiểu Hà đang giận hờn đứng ngoài ban công,
Ôn Viến bất đắc dĩ nhìn hai người, cô biết, nhiệm vụ này lại rơi trên người cô.
Đẩy cửa ra ngoài ban công, gió lạnh thổi tới, Ôn Viễn không nhịn được mà run rẩy, sau đó nghe Từ Tiểu Hà nói: “Tớ mới nhận được tin nhắn của Triệu Huy.”
“Quán ăn đã giải quyết xong vấn đề?”
“Đã xong.” Từ Tiểu Hà xoay người lặng yên nhìn Ôn Viễn: “Thuận tiện cũng giải quyết vấn đề của nhau luôn.”
“Hả?”
Ôn Viễn không hiểu nhìn cô ta, chỉ thấy đôi mắt của Từ Tiểu Hà khẽ sưng đỏ: “Anh ấy gửi cho tớ một tin nhắn, nói sau này chỉ làm bạn bè thôi.”
Ôn Viễn sửng sốt: “Này....” Đây không phải là chia tay sao?
Từ Tiểu Hà lau nước mắt trên má: “Cậu hài lòng chưa? Tớ biết cậu không có tốt bụng như vậy, từ khi tớ quen Triệu Huy tới nay cậu đã có ý muốn làm cho tớ phải xấu hổ ở trước mặt anh ấy. Vậy mà tớ còn tưởng cậu có lòng tốt cho tớ mượn tiền, Ôn Viễn, không nhìn ra cậu còn có âm mưu.”
“Cậu hiểu lầm rồi Tiểu Hà.” Ôn Viễn vội vàng giải thích: “Tớ không có ý gì với Triệu Huy.”
“Thôi đi. Đúng lúc mấu chốt bạn học gặp rắc rối liền giúp đỡ. Muốn dùng sự lương thiện hào phóng của cậu để làm nổi bật cái keo kiệt hẹp hòi của tớ sao? Cậu thắng, cậu nên vui mừng mới phải, giả bộ vô tội làm cái gì?”
Ôn Viễn bị cô ấy nói vậy không biết phải nói gì nữa.
Ngược lại Chu Nghiêu ở trên giường nghe không lọt tai nữa liền trở mình bò xuống giường. Kéo Từ Tiểu Hà và Ôn Viễn vào nhà, đóng chặt cửa ban công, nói: “Từ Tiểu Hà, cậu tự xem lại nhưng việc hôm nay cậu làm xem có đúng hay không? Khi nào thì chúng tôi cần bữa cơm này của cậu hả? Không phải chính cậu mời sao, mời thì mời, nhưng vẫn keo kiệt như cũ. Đúng chính là keo kiệt, chúng tôi không phải muốn ăn nhiều, chính là muốn vui vẻ, vì cậu và Triệu Huy mà ăn mừng. Kết quả, cậu lại làm cho mọi người mất hứng, còn đem tức tối trút lên người khác. Tôi ganh tỵ, đúng là tôi muốn Triệu Huy, chuyện hai người chia tay chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”
Từ Tiểu Hà nghe thấy thế cũng vô cùng tức tối: “Tôi biết cô rõ ràng là không thích tôi, nhưng cô muốn làm cái gì? Ỷ mình có vài đồng tiền thì vênh váo hả hê nói tôi sao?”
Chu Nghiêu vô cùng tức giận, vừa muốn nói gì đó thì đã thấy trưởng phòng hét lên một tiếng: “Được rồi, đừng có cãi nhau nữa, tối nay làm trò cười còn chưa đủ hay sao?”
Ôn Viễn biết, hiện tại mấy người ở sát vách đã nghe được. Thật muốn nói mấy lời nhưng lại không nói được, hiểu lầm nhất định sẽ ngày càng lớn hơn.
Cô điều chỉnh lại hơi thở một cách bình thường: “Từ Tiểu Hà, tớ không có ý gì. Tớ không muốn liên quan đến cậu và Triệu Huy, hơn nữa nói thật, Triệu Huy cũng không phải là mẫu người tớ thích. Nói thẳng ra, là bởi vì cậu nên mới làm quen, lại bởi vì từng là bạn học cũ nên thân thiết hơn một chút. Tớ bỏ tiền vì không muốn mọi người khó xử, chứ tuyệt đối không muốn cậu mất mặt trước Triệu Huy. Còn về phần hai người chia tay, tớ nghĩ chính cậu là người biết rõ nguyên nhân nhất. Tất cả là tại cậu.”
Từ Tiểu Hà phẫn hận nhìn cô: “Cô thật có nhiều lý lẽ, quấy rối xong rồi lại nói Triệu Huy không phải là mẫu người của mình? Vậy mẫu người của cô là gì? Chẳng lẽ lại là cái người mà cô hôn đêm hôm đó? Tôi thấy cô chính là loại người chuyên dụ dỗ đàn ông.”
Lời nói vừa thốt ra, không riêng gì Chu Nghiêu, tr