Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342318

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2318 lượt.

ưởng phòng mà Ôn Viễn cũng ngây ngẩn cả người.
“Cậu…..ý của cậu là gì?”
Bởi vì gây gổ cho nên đã có không ít người ở ký túc xá kéo đến vây kín bên ngoài cửa. Tuy là cách một cánh cửa nhưng vẫn có thể nghe rõ mọi thứ. Từ Tiểu Hà cũng biết điều này, cười lạnh một cái, cố ý nói to: “Ngày hôm tôi và cô ở khách sạn làm thêm, đêm hôm đó tôi uống quá nhiều không biết cô đã đưa tôi đi đâu. Nửa đêm tỉnh lại muốn đi nhà vệ sinh, kết quả là thấy cô cùng với một người đàn ông đang tình cảm nồng nàn trong một căn phòng khác. Cô nói tôi cầm tay hôn Triệu Huy, nhưng tối thiểu tôi cũng không có chạy lên giường của người đàn ông khác, liếm mặt muốn thân với đại gia! Nhìn người đó thì biết đó là người có tiền, nếu không làm sao cô lại chủ động hiến thân? Người đàn ông kia cũng là đồ đê tiện, nếu không thì làm sao có thể hôn cô.”
Ôn Viễn chưa bao giờ có loại cảm giác này.
Máu cả người giống như vọt tới đỉnh đầu, tứ chi không ngừng run rẩy, hàm răng va đập vào nhau, âm thanh nghe cực kỳ rõ ràng. Cô nắm tay, cố gắng không chế bản thân: “Những lời vừa nói, cô dám nhắc lại một lần nữa không?”
“Có gì mà không dám.” Từ Tiểu Hà giống như ăn gan báo: “Tôi nói người đàn ông kia cũng là đồ đê tiện, giống với cô y như đúc. Còn gạt chúng ta cái gì mà người thân? Đơn giản là cô thấy người ta có tiền, liền nhào vào để cho anh ta chơi. Thiệt đê tiện.”
Tiếng nói vừa dứt.
Ôn Viễn nhắm chặt mắt, cố gắng kiềm chế nhưng cuối cùng cũng không nhịn được, giơ tay lên tát cho cô ta một cái.
Từ Tiểu Hà bị trúng một cái tát này, bụm mặt khó tin nhìn Ôn Viễn: “Cô…..cô đánh tôi?
Ôn Viễn kiềm chế bực bội, tim đập rất nhanh. Mặt mũi cô cực kỳ lạnh lùng, Từ Tiểu Hà nhìn thấy không nhịn được rùng mình một cái. Ôn Viễn nhìn cô ta, lạnh lùng mở miệng: “Chỉ bằng câu này của cô, về sau chúng ta không còn là bạn bè nữa. Đê tiện? Từ Tiểu Hà, cô cho rằng cô là ai, lại dám nói anh ấy như thế? Đánh cô một cái xem ra vẫn còn là quá nhẹ.”
Từ Tiểu Hà khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm rồi nói: “Lưu Xuân Hỉ, Chu Nghiêu, các người thấy tôi nói không sai chứ? Thẹn quá hóa giận rồi kìa.”
Xuân Hỉ cùng với Chu Nghiêu bị những lời nói của Từ Tiểu Hà làm cho kinh ngạc, ánh mắt nhìn Ôn Viễn đầy sững sờ.
Ôn Viễn cảm thấy mình không thể ở chỗ này được nữa, không gian chật chội, làm cô cảm thấy nghẹt thở. Cô xoay người mở cửa phòng. Lúc này cô cần tỉnh táo.
Ngoài cửa đứng không ít người. Vốn định tới hòa giải nhưng nghe những lời Từ Tiểu Hà nói, thì ánh mắt nhìn Ôn Viễn trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Có khinh bỉ, có tò mò, có hâm mộ.
Đối với những chuyện này, Ôn Viễn không biết phải nói gì, cũng không định giải thích. Cô cắn môi, ngẩng đầu, nhanh chóng đi ra khỏi ký túc xá.
Còn lại một đám người đứng nhìn mặt nhau. Không khí trong nháy mắt trở nên ngột ngạt.






Tuyết rơi nhỏ dần, thế nhưng không có ngừng lại.
Từng bông tuyết rơi xuống, trên đường có mấy người qua lại nhưng đều rất vội vã. Ôn Viễn đứng dưới lầu của ký túc xá, lạnh cóng đến nỗi không chịu được mà rùng mình. Sau cơn lửa giận quấy phá thì đã tỉnh táo lại, Ôn Viễn bất đắc dĩ phát hiện ra, quá xúc động cũng không phải là chuyện tốt. Cái tát hồi nãy, đến bây giờ tay vẫn còn tê tê. Ôn Viễn nắm chặt tay muốn làm cho cảm giác đó biến mất.
Cô không hối hận, một chút cũng không hối hận.
“Ôn Viễn.”
Nghe thấy giọng nói của Lưu Xuân Hỉ, Ôn Viễn kinh ngạc liền quay người qua. Thấy cô ấy thở hổn hển chạy về phía cô, trong tay cầm theo điện thoại, là điện thoại của cô.
Cô không biết phải nói làm sao cho cô ấy hiểu chuyện của mình, bởi vì có quá nhiều chuyện người ngoài không thể thông cảm được. Nhưng cô lại muốn cô ấy tin tưởng mình, cô yêu một người, không phải vì tiền của người ấy, mà chỉ đơn giản là yêu người ấy mà thôi.
Lưu Xuân Hỉ cười cười, vỗ vỗ bả vai của cô rồi xoay người đi lên lầu.
Đưa mắt nhìn cô ấy rời đi, Ôn Viễn cúi đầu bấm bấm điện thoại, nhật ký ghi nhận số mới gọi tới là số của anh. Ở dưới trời tuyết lớn một lúc, Ôn Viễn cảm thấy rét buốt thấu tim đang từ từ hành hạ cô.
Trên tuyến đường chính của thành phố T, có một chiếc xe đang chạy rất nhanh.
Vì hai ngày trước là trận tuyết đầu mùa cho nên mặt đường tích một lớp tuyết dày, tối nay lại có một trận nữa, nên rất nhiều chếc xe đã gắn dây xích chống trơn trượt lên bánh xe, chạy với tốc độ chậm chạp trên đường. Duy chỉ có chiếc xe hơi này, chẳng những không đi chậm lại mà còn có khuynh hướng tăng nhanh tốc độ lên.
Trên trán người tài xế đã xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng, buổi tối nhận được điện thoại phải ra sân bay. Vậy mà khi đang chạy vào nội thành thì tổng giám đốc gọi một cuộc điện thoại, đến khi cúp điện thoại, liền phân phó anh ta chạy thật nhanh về đại học T.
Lái xe nhanh dưới trời tuyết lớn làm cho người tài xế không thể không cẩn thận hơn. Thỉnh thoảng anh ta lại nhìn vào kính chiếu hậu quan sát người ngồi phía sau, chỉ nhìn qua một bên mặt cũng đã nhận ra tâm tình tổng giám đốc lúc này không tốt, vì vậy cũng k


XtGem Forum catalog