Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342312
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2312 lượt.
ạn mới quen chưa được nửa năm. Có buồn cười, cũng có cảm động.
Cô cảm thấy mình thật may mắn mới có thể quen biết được hai người bạn vị tha như thế này.
Sau cái tát ngày hôm ấy, Từ Tiểu Hà cùng với Ôn Viễn cũng đã không còn duy trì được mối quan hệ như ngày xưa.
Sau khi cãi nhau, Từ Tiểu Hà đổi phòng ký túc xá. Về Ôn Viễn vẫn còn những lời đồn đãi về cô, hơn nữa còn có rất nhiều phiên bản khác nhau, nhưng bởi vì người trong cuộc không hề có động tĩnh gì cho nên những người tò mò cũng dần dần mất hứng. Chu Nghiêu cũng an ủi cô……những người đó cũng không có ác ý gì, chẳng qua là cuộc sống của họ quá nhàm chán cho nên muốn tìm chút việc để mua vui mà thôi.
Ôn Viễn cười nhạt không nói gì.
Tết Nguyên Đán vừa qua, đợt thi cuối kỳ cũng chuẩn bị đến.
Cuộc thi lớn thứ hai của đại học T có hai đặc điểm: dài và khó. Dài chính là thời gian dài, khó là đề thì rất khó. Cho nên các bạn học cũng trở nên bận rộn.
Ôn Hành Chi ồ lên một tiếng, từ trong đống tài liệu ngẩng đầu lên nhìn cô: “Lão bà ấy biết em được nghỉ lúc nào?”
Ôn Viễn nhìn xung quanh mà không nhìn anh: “Không cẩn thận nên lỡ miệng nói ra.”
Quả nhiên là ngốc.
“Rồi sao?”
“Nói ngày mai em phải về.” Ôn Viễn chột dạ trả lời một câu, sau đó lại nhìn sắc mặt của Ôn Hành Chi rồi vội vàng nói tiếp: “Còn nói sẽ cho người đến đón em về, chẳng qua là em đã từ chối.
Ôn Hành Chi cười như không cười liếc cô, sau đó đứng dậy lấy áo khoác trên giá. Ôn Viễn nhìn thấy liền vội vàng hỏi: “Anh làm gì thế?”
Anh nhìn cô một cái: “Em đứng lên đi, thân thể không thoải mái không nên ngồi trên đất.”
Mặt Ôn Viễn đỏ hồng từ trên thảm mềm mại đứng lên, hôm nay là ngày đầu tiên dì cả ghé thăm cô. Mặc dù không quá đau nhưng vì bụng trướng lên nên cũng có chút khó chịu. Cô nhìn anh sửa soạn cặp táp, không khỏi hỏi: “Không phải hôm nay anh sẽ đưa em về nhà chứ?”
Cô ngoan ngoãn nhận lấy áo khoác anh đưa cho mình để mặc vào, làm vẻ mặt đáng thương nhìn anh. Ôn Hành Chi chăm chú nhìn cô một lát, đưa tay lên đầu cô gõ gõ, sau đó xoay người đi ra ngoài.
Anh lấy xe, lái xe mang cô về nhà. Khi tới trung tâm thương mại gần nhà thì ngừng lại, tối nay hai người không có ra ngoài ăn cơm, dĩ nhiên là mua đồ về nhà tự nấu ăn.
Một tay Ôn Hành Chi đẩy giỏ hàng một tay chọn thực phẩm. Ôn Viễn đứng một bên, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, lúc nãy anh mang áo khoác bỏ ngoài xe, nên bây giờ chỉ mặc mỗi cái áo sơ mi màu đen, cả người lộ ra khí chất thanh nhã, nhất là thỉnh thoảng chân mày nghiêm túc kia lại nhíu lại, thật là rất mê người. Ôn Viễn biết diện mạo anh rất đẹp, nhưng cô cũng rất ít khi tỏ ra bộ dạng háo sắc trước mặt anh, nhưng mà lúc này khi nghĩ tới ngày mai phải trở về thành phố B, Ôn Viễn không muốn di dời tầm mắt.
“Em đi cân mấy thứ này đi, anh đi mua một ít trái cây.” Ôn Hành Chi dặn dò.
Cô liếc nhìn một túi đầy đồ mà anh chọn thì sững sờ ồ lên một tiếng, sau đó đứng yên tại chỗ. Ôn Hành Chi nhận thấy sự khác thường của cô, nghiêng người hỏi: “Sao vậy?”
Ôn Viễn ngẩng đầu nhìn anh một cái, bỗng nhiên đưa tay ra ôm lấy hông anh. Ở chỗ đông người, cô nương này tự nhiên ôm anh làm cho Ôn Hành Chi có chút ngoài ý muốn, nhưng nghĩ lại những chuyện vừa qua, anh hiểu ra.
“Được rồi.” Anh vỗ vỗ đầu cô: “Anh không trách em.”
Anh thật sự là không muốn đưa cô về nhà, nhưng cũng biết cô đã rời khỏi nhà hơn nửa năm, ở thành phố B vẫn có người nhớ cô. Huống chi hiện tại cũng không phải là thời điểm tốt, cho nên anh nhất định phải đưa cô về thành phố B.
Ôn Viễn lắc đầu một cái, lý do hoàn toàn không phải vì vậy. Cô thật sự không muốn trở về, ở thành phố T thoải mái quen rồi, vừa nghĩ phải về nhà đối diện với những người đó cô cảm thấy nặng nề. Quan trọng nhất là cô biết anh sẽ không theo cô trở về, cũng không phải bởi vì kiêng dè, mà là hàng năm đều như thế…..anh dường như không bao giờ đón năm mới ở nhà.
“Vậy anh cũng sẽ về nhà chứ?” Cô không có buông tay, chỉ hỏi.
Ôn Hành Chi kéo cô qua bên cạnh, nói: “Anh không về.”
Đã biết là như vậy mà. Ôn Viễn trừng mắt nhìn anh rồi lại cúi đầu xuống. Cứ như vậy mà Ôn Hành Chi phải nhìn đỉnh đầu mềm mại của cô, đưa tay vuốt theo bản năng.
“Chẳng qua là sẽ về thị trấn A.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh, có chút không hiểu ý của anh. Chỉ cảm thấy khóe môi anh nhếch lên, từ từ nói: “Cho nên năm nay em cứ trở về nhà trước đi, chờ thêm hai ba năm nữa, anh lại dẫn em về thị trấn A đón lễ mừng năm mới.”
Đi đâu đón lễ mừng năm mới? Ôn Viễn suy nghĩ trong nháy mắt mới kịp phản ứng, cô chợt dùng sức kéo áo anh lại. Này, đây là có ý gì….? Cô nhìn anh không tin tưởng, đang mong anh nói thêm điều gì đó. Mà Ôn tiên sinh luôn dừng lúc cần thiết, thấy cô ngạc nhiên thì đem túi đưa lại cho cô.
“Có thể đi chưa, Ôn tiểu thư?”
Ôn Viễn liếc anh: “Ôn tiên sinh, thời gian hai ba năm có phải là quá dài hay không?”
Ôn tiên sinh trả lời rất thong thả: “Em đã nghĩ như vậy, không bằng ngày mai anh với em cùng đi.”
Cô mới không cần.
Ôn Viễn