Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342302
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.
a năm không gặp, da mặt người này đã dày đến mức này rồi. Ôn Viễn nhìn Ôn Kỳ khinh bỉ, chỉ thấy anh cười nhạt, đôi mắt rất ấm áp. Cô nhìn anh mà cũng không nhịn được cười.
“Đến đây đi.” Anh giang rộng hai cánh tay hướng về phía cô.
Ôn Viễn im lặng một lát, nhìn anh, đang muốn đưa hai tay ra thì nghe thấy một giọng nói.
“Hai đứa còn đứng đây làm cái gì đó, mau xuống lầu ăn cơm.”
Là Kiều Vũ Phân, Ôn Viễn nghe thấy theo phản xạ có điều kiện rút tay về. Ôn Kỳ nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Kiều Vũ Phân, gương mặt cười cười: “Không có chuyện gì.”
Nói xong anh quay người đi xuống lầu, lúc đi ngang qua chỗ Kiều Vũ Phân ở cầu thang, bà vỗ vai anh: “Viễn Viễn cũng đã lớn, con cũng không được ăn hiếp con bé giống như ngày xưa.”
Ôn Kỳ sửng sốt một chút, tiếp theo cười nói: “Con sao dám, con bé được mẹ bảo vệ như vậy.”
“Biết là tốt rồi.” Kiều Vũ Phân trách anh một tiếng, rồi bà nhìn về phía Ôn Viễn: “Lo lắng gì à, sao con còn chưa xuống?”
“Vâng.”
Ôn Viễn hồi hồn, khôi phục bộ dáng cười hì hì rồi đi xuống lầu.
Ôn Hành Lễ vẫn không có ở nhà, chỉ nghe bà Thành nói lần này sẽ về nhà đón năm mới. Trên bàn ăn cơm chỉ có năm người, Ôn Khác, bà Thành, Kiều Vũ Phân, Ôn Kỳ, Ôn Viễn.
Ôn Viễn luôn luôn cẩn thận khi cùng ăn cơm với ông nội, mà Ôn Khác dường như nhớ tới đứa cháu gái đã rời khỏi nhà nửa năm mới trở về liền hòa ái hỏi cô mấy câu. Ôn Viễn thật thà đáp, sau đó cũng không nói chuyện nữa. Ôn Khác lại bắt đầu hỏi chuyện Ôn Kỳ.
“Gần đây công ty cháu sao rồi?”
“Vô cùng tốt.”
Ôn Khác hài lòng gật đầu một cái: “Gặp cái gì khó khăn thì nên nói với gia đình, một mình đi ra ngoài xây dựng sự nghiệp là tốt, nhưng cũng không nên quá cứng ngắc, lợi thế có trong tay nên tận dụng, bỏ gần mà tìm xa, đây là cái đạo lý gì? Cháu nói thử xem?”
Ôn Kỳ cười cười: “Cháu biết rồi.”
“Cha, người nên nói với nó thêm mấy câu nữa đi. Đứa bé này từ nhỏ đã bướng bỉnh, con nói cái gì nó cũng không nghe. Con nói hiện tại quan trọng nhất không phải là công ty mà là mau mau sớm lấy vợ, trông nom việc nhà.” Kiều Vũ Phân cười cười nói.
Ông cụ Ôn Khác nghe xong cười một tiếng: “Mẹ cháu nói có lý, cháu đã nhìn trúng ai chưa?”
Ôn Kỳ cười cười, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Ôn Viễn ngồi ở đối diện đang nháy nháy mắt. Đứa bé này chắc chắn là đang hả hê xem chuyện vui, anh liếc mắt cảnh báo cô một cái, rồi bình thản trả lời ông cụ: “Có rồi, chỉ là vẫn còn một chút khó khăn.”
“Thật sao?”
Nét mặt Kiều Vũ Phân lập tức thay đổi, Ôn Khác cũng hứng thú liếc nhìn anh, mà Ôn Viễn lại cảm thấy có chút ngoài ý muốn. Cô thấy tầm mắt anh nhìn lên người mình, sau đó Ôn đại thiếu gia liền nói: “Ai da, cháu chỉ nói đùa thôi.”
“Con….con, đứa nhỏ này.” Kiều Vũ Phân bất mãn trừng mắt liếc anh một cái: “Để cho con tự tìm đối tượng khó như vậy sao.”
Ôn Kỳ cười cười, không thèm để ý nữa.
Nhưng trong lòng không nhịn được thở dài: Đúng vậy, nhưng không phải là một chút khó khăn đâu.
Gần tới thời điểm cuối năm, Ôn Hành Lễ cũng từ Châu Âu trở về.
Mấy năm gần đây cơ hội về nhà ăn tết của Ôn Hành Lễ cũng không nhiều, dù sao cũng là người đang đương nhiệm nên có nhiều công việc bận rộn. Cho nên mùa xuân năm nay có thể nhìn thấy cha, Ôn Viễn thực sự cảm thấy ngạc nhiên.
Mười mấy tiếng ngồi máy bay cộng với chênh lệch múi giờ làm cho gương mặt không còn trẻ trung của Ôn Hành Lễ tràn đầy vẻ mệt mỏi, nhưng cũng không thể che đậy được vẻ vui mừng. Ông mang về rất nhiều quà, phần lớn trong đó đều là dành cho Kiều Vũ Phân. Có thể nhận ra, kể từ khi Kiều Vũ Phân bệnh nặng lần đó, Ôn Hành Lễ vô cùng quan tâm đối với bà và gia đình. Mặc dù Kiều Vũ Phân không có nói gì nhưng trên mặt cũng có thể nhìn thấy bà rất vui mừng. Ăn xong bữa tối bà còn cố ý pha một bình trà đưa cho Ôn Viễn mang vào thư phòng.
Ôn Hành Lễ đang đeo mắt kính chăm chú nhìn vào máy tính, bên cạnh tay là một xấp tài liệu. Ông rõ ràng là rất bận, cho dù có về nhà nhưng công việc cũng không thể nào mà dừng được. Vừa liếc mắt nhìn là có thể nhìn thấy tóc ở thái dương của ông đã bạc trắng, nhìn vô cùng chói mắt, lỗ mũi Ôn Viễn cảm thấy ê ẩm, cô đưa ly trà đặt lên bên cạnh tay trái của ông, đang chuẩn bị rời đi thì liền bị Ôn Hành lễ gọi lại: “Con gái?”
Ôn Viễn xoay người, nhẹ nhàng đứng trước mặt ông. Ôn Hành Lễ từ từ gỡ mắt kính trên sống mũi của mình xuống, khuôn mặt giãn ra, mỉm cười nhìn Ôn Viễn: “Mới có nửa năm không gặp, có phải con đã tăng cân không?”
“Con mập sao?”
Ôn Viễn nhếch nhếch miệng túm quần áo của mình, cô thật sự muốn mập lên một ít, bởi vì mọi người đều không thích cô quá ốm, ngay cả con heo nhỏ cũng không bằng.
“Ừ, khuôn mặt có vẻ đầy đặn, hơn nữa khí sắc cũng không tệ.” Ôn Hành Lễ cười hòa ái: “Cùng nói chuyện với cha một lát, có phải lên đại học đã có tình yêu tình báo rồi phải không?”
Toàn thân Ôn Viễn cứng đờ, ngẩng đầu nhìn Ôn Hành Lễ, thấy vẻ mặt ông không giống như là đã biết gì đó mới chu mỏ nói: “Không có, con không có.”
“Con còn nói không có?” Ôn Hành Lễ nhíu mày: “Cách nói chuyện cũng đã lớn rồi.”
“Cha.