Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.
i đây nằm một chút, phòng này cũ rồi, lò sưởi lâu lắm cũng không dùng, bà đem thảm điện qua cho cháu dùng, mau mau tới đây đi.”
Bà giúp Ôn Viễn cởi quần áo, Ôn Viễn nín khóc cười một tiếng, cởi quần áo ngoài leo lên giường nằm.
“Có ấm không?”
Ôn Viễn gật gật đầu, bà Thành cảm thấy hài lòng: “Trở về vào lúc này, cháu đã ăn cơm trưa chưa?”
“Cháu ăn rồi.” Cô ồm ồm đáp. Hôm nay là thứ năm, bởi vì muốn đưa một bạn nhỏ về nhà mà lịch trình buổi sáng của Ôn Hành Chi đều bị đẩy xuống. Cố ý đợi cô thu dọn xong hành lý, mang cô đi ăn cơm rồi mới đưa cô ra chỗ đón xe.
“Là Hành Chi đưa cháu đến chỗ đón xe?”
Ôn Viễn ậm ừ một tiếng, cô liền thấy bà Thành cười cười: “Chú của cháu chuyện gì cũng không quan tâm, đừng nói là mấy đứa cháu, bà sợ là về sau con của nó cũng không dám gần gũi nó. Không ngờ cũng không tệ lắm, còn biết chăm sóc cho cháu. Cháu chưa gây phiền toái gì cho nó chứ?”
“Không có.”
Ôn Viễn chu môi, chui vào trong chăn. Mặt cô bởi vì những lời bà Thành nói không nhịn được mà đỏ lên, con anh, chính là con của anh, ha ha.
“Cháu cười khúc khích cái gì vậy, mau nói cho bà nghe một chút, điều kiện ăn ở trong ký túc xá ở trường cháu như thế nào, thức ăn có được không, bà thấy cháu hình như là gầy đi….”
Buổi chiều hôm đó, bà Thành thao thao bất tuyệt nói với cô rất nhiều chuyện. Cái chăn này quá ấm áp, nên Ôn Viễn trả lời câu được câu không thì từ từ ngủ thiếp đi.
Khi cô tỉnh lại thì đã là buổi tối, Ôn Viễn mơ mơ màng màng ngồi trên giường một lát, mới chậm rãi mặc lại quần áo. Cô liếc mắt nhìn, đã sáu giờ rưỡi rồi. Ôn Viễn vỗ vỗ ót, vội vàng lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra. Mà trên màn hình đã báo hai cuộc gọi nhỡ, Ôn Viễn vội vàng gọi lại, điện thoại báo lên hai tiếng, sau đó bị………cúp?
Ôn Viễn khó tin nhìn điện thoại di động, vậy mà anh lại từ chối không nhận điện thoại. Ôn Viễn bĩu môi, buồn bực một lát, vừa soạn tin nhắn thì có điện thoại gọi tới. Nhìn những con số không ngừng nhún nhảy trên màn hình. Ôn Viễn làm mặt quỷ, nhấn phím nghe.
“Về đến rồi?”
Ôn Viễn ừ một tiếng, oán trách nói: “Hồi nãy sao lại cúp điện thoại của em?”
“Anh đang họp.”
Ôn Viễn nghĩ, trễ như vậy mà còn họp?
“Em ăn cơm tối chưa?” Người đầu dây bên kia hỏi, dường như là mới uống nước ấm nên giọng nói không hề trầm thấp giống như lúc nãy.
“Còn chưa ăn.” Ôn Viễn cúi đầu nghiên cứu hoa văn trên chăn của mình: “Em mởi ngủ dậy.”
“Vậy không tệ, thích thì ở nhà thêm mấy ngày nữa đi.”
“Không.” Cô quả quyết cự tuyệt xong liền cảm thấy hối hận. Quả nhiên người bên kia cười cười: “Anh cố ý.” Ôn Viễn kháng nghị.
“Được rồi, anh biết rồi. Chờ qua năm anh sẽ đón em về.”
Hả? Mắt Ôn Viễn sáng lên: “Anh về đây đón em?”
Ôn Hành Chi ừ một tiếng. Sang năm bên thành phố B cũng có một hội nghị kinh tế quan trọng, anh được mời tham gia, sau khi kết thúc cũng đúng lúc đón cô trở về. Cách ngày đi học còn có mấy ngày, dù sao để cô bé này bên mình cũng tốt hơn là để ở nhà họ Ôn. Mặc dù thỉnh thoảng cô cũng gây phiền toái cho anh.
Ôn Viễn vui vẻ: “Có thể là có thể, chỉ là đừng quá sớm.”
Cô cố ý làm loạn, ai bảo cả kỳ nghỉ đông anh đều không trở về. Anh bất nhân cũng đừng trách cô bất nghĩa.
Bên kia Ôn Hành Chi nghe được câu này cũng không khỏi cau mày, xoay xoay ghế, nhìn ra trung tâm thành phố T, ánh đèn chiếu lên khắp mọi nơi, nhìn vô cùng ấm áp. Anh cười nhạt rất tự nhiên: “Em rất hả hê thì phải?”
“Em mới không thèm.”
Ôn Viễn giật giật miệng, cười giống như một con mèo con mới chiếm được chút ít tiện nghi.
Sau khi cúp điện thoại, Ôn Viễn đứng dậy duỗi thẳng lưng một cái, vốn dĩ đang có chút ít mất mát nhưng giờ đã khôi phục không ít. Cô đi vào phòng tắm sửa sang, sau đó muốn đi xuống nhà bếp dưới lầu xem một chút. Bà Thành thấy buổi trưa cô còn ngủ nên muốn buổi tối đã nấu cho cô một bữa ăn ngon, nên giờ phút này chắc bận rộn lắm đây.
Nghĩ tới ăn, tinh thần của bạn học Ôn Viễn trở nên tỉnh táo. Chỉ là tâm tình này chỉ diễn ra trong một phút, cô vừa mở cửa liền nhìn thấy một người, Ôn Viễn lập tức ngạc nhiên trợn mắt.
“Anh…anh làm sao lại đứng ở đây?”
Người bên cửa chính là Ôn Kỳ.
Ôn đại thiếu gia nhìn khuôn mặt kinh ngạc của tiểu tử này, nhất thời không nhịn được cốc đầu cô một cái: “Cái thái độ này của em là ý gì, thấy anh sao giống như thấy quỷ vậy.”
Cũng không khác gì gặp quỷ là mấy, Ôn Viễn trừng mắt nhìn anh: “Anh đứng ở đây từ khi nào?”
Ôn Kỳ không đáp, chỉ nhìn cô từ trên xuống dưới, chậc chậc lên tiếng: “Cũng đủ để ngủ một giấc, em xem một chút bây giờ là mấy giờ đi, cầm tinh con heo hay sao vậy?”
Ôn Viễn không trả lời, bước lên đá vào chân anh một cái. Ôn Kỳ cũng không tức giận, thở dài, lắc đầu một cái: “Cũng biết là không thể trông cậy vào em.”
“Anh muốn làm gì?” Ôn Viễn liếc mắt nhìn anh.
“Nửa năm không gặp, chẳng lẽ muốn ôm em cũng không được sao?”
“Không biết ai nói sẽ thường xuyên đến thăm em, sau đó lại mất dạng.”
“A, nghe lời này, em nhất định là muốn gặp anh. Anh không có tới, có phải em rất thất vọng hay không?”
Nử