Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2209 lượt.
liên tục nên đã bố trí tài xế đưa hai người đến bến xe. Vé cũng đã mua xong rồi, nửa giờ nữa sẽ về đến nhà. Nhận sự giúp đỡ của Ôn Hành Chi nhiều như vậy nên trong thâm tâm Trần Dao thấy rất áy náy, vốn định thừa dịp trên đường đi đến bến xe nói cám ơn, nhưng không ngờ tài xế lại tới đón bọn họ. Trần Dao thất vọng đành phải nhờ Ôn Viễn gửi lời dùm mình.
Tâm tình của Ôn Viễn đang không yên, cho đến khi về đến nhà thấy bà Thành và Kiều Vũ Phân hình như vẫn không biết chuyện kia thì mới yên lòng.
Nhưng mà hình như tình hình vẫn còn nguy hiểm, bà Thành nhìn thấy má cô sưng đỏ chưa tan thì kinh ngạc hỏi: “Cái con bé này, bị làm sao vậy chứ?”
Ôn Viễn chớp chớp mắt rồi nói ra lý do đã suy nghĩ trước đó: “Trong lúc ngủ không cẩn thận bị va vào, không có việc gì đâu mà bà Thành.”
Tô Tiện rất muốn làm như không thấy hành động vô ý xa lánh của cô. Cậu trầm mặc mấy giây, cuối cùng vẫn bật cười lên: “Viễn Viễn, sau này cậu muốn thi trường nào?”
Trong khoảng thời gian này, chủ đề này được nhắc tới thường xuyên làm Ôn Viễn không biết trả lời như thế nào. Cô gãi gãi đầu, nói: “Còn có thể tự chọn hay sao, tùy tiện thi một trường, học chỗ nào mà chẳng như nhau.”
Tô Tiện ừ một tiếng. “Cậu mà còn thi như vậy thì mình làm thế nào?”
“Gì chứ?” ÔnViễn nhìn cậu giống như người ngoài tinh: “Cậu mà còn cần phải nghĩ sao, người năm nào cũng đứng đầu toàn trường như cậu thi trường nào mà chẳng đỗ.”
Lời khen như vậy không ai là không muốn nghe. Nhưng lúc này Tô Tiện chỉ nhàn nhạt nở nụ cười, nhìn chằm chằm vào một đám học sinh mặc đồng phục đang vụng về tập luyện trên sân thể thao mà trầm mặc một hồi, rồi sau đó xoa xoa đầu của Ôn Viễn, đứng lên nói: “Đi thôi, một lát nữa phải vào lớp học rồi.”
Cực khổ suốt một tháng, những ngày cuối lại càng nặng nề, Ôn Viễn và các bạn đồng trang lứa cuối cùng cũng đã bước qua kỳ thi cuối kỳ. Rồi sau đó lại phải trải qua hai tuần lễ bổ túc mới được nghỉ đông.
Khi về đến nhà Ôn Viễn như cởi bỏ một lớp da ra, trong khoảng thời gian này cô quá mệt mỏi rồi. Vất vả khổ sở học tập lâu như vậy, mới đổi được tám mươi lăm điểm tiếng Anh.
Nhìn con số đỏ tươi trên phiếu điểm, Ôn Viễn mím môi tủi thân, hai mươi sáu chữ cái đúng là tử huyệt của cô mà.
Thật đúng là càng sợ cái gì thì cái đó lại càng tới mau.
Vừa về đến cửa Ôn Viễn đã nhìn thấy một chiếc xe trông vô cùng quen mắt. Mí mắt liền giật giật, trong đầu nhảy ra năm chữ to: Chú út đã trở lại!
Ở ngoài cổng chính chần chừ thật lâu, Ôn Viễn vuốt vuốt tóc rồi mới đi vào.
Vào cửa chính mới phát hiện, người cha Ôn Hành Lễ đã lâu không gặp cũng đã trở về. Lần này thì tốt rồi Ôn Hành Lễ, Ôn Hành Chi, Kiều Vũ Phân. Ba nhân vật quan trọng đang ngồi ở trong phòng khách tán gẫu. Bạn học Ôn Viễn đứng ở ngoài cửa phòng khách run rẩy toàn thân.
Vẫn là bà Thành nhìn thấy cô trước, vừa đặt hoa quả lên bàn vừa gọi Ôn Viễn vào nhà. Ôn Viễn cũng hết cách rồi đành phải nhắm mắt đi tới.
Kiều Vũ Phân nhận lấy đĩa trái cây, cười nói: “Hành Chi không thường ở nhà, mỗi lần trở lại, đều được dì Thành đối đãi như khách quý.” Quét mắt nhìn Ôn Viễn đứng đó không xa nói:”Viễn Viễn, sao còn chưa chào hả?”
Ôn Viễn dạ một tiếng liền cất lời: “Ba, chú út.”
Ôn Hành Lễ rất hiếm khi tươi cười với cô nhưng đoán chừng là nghe Kiều Vũ Phân nói trong khoảng thời gian này rất cố gắng nên cũng hòa nhã không ít. Mà Ôn Hành Chi bình thường cũng đã thấy bộ dạng hay khoe mẽ này của bà chị nên chỉ bình tĩnh nhíu mày ngồi nghe.
Ôn Viễn cũng thường thấy dáng vẻ lạnh lùng điềm tĩnh kia nên cũng không lấy làm lạ chỉ bĩu môi, đang muốn lên lầu thì bị Kiều Vũ Phân gọi lại.
“Phiếu điểm đã mang về chưa?”
“À? Vâng.....” Ôn Viễn gãi gãi đầu, lẩm bẩn trong lòng là tiêu đời rồi nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh đưa phiếu điểm trong tay ra, sau đó cúi đầu thắt ngón tay vào nhau không lên tiếng.
Kiều Vũ Phân vừa nhìn thoáng qua, đã thể hiện vui mừng rõ ràng. Bà đưa tờ thành tích cho Ôn Hành Lễ, “Ông xem, tôi nói không sai chứ, trong khoảng thời gian này Viễn Viễn tiến bộ không nhỏ đấy. Nhất là môn tiếng Anh, trước kia đều là điểm kém vậy mà lần này thi được tám mơi lăm điểm”
Thân là quan chức trong Bộ Ngoại Giao nên Ôn Hành Lễ cũng có chút thiên phú đối với ngoại ngữ. Theo ông, thành tích như vậy cũng không phải là tốt lắm. Nhưng nếu là Ôn Viễn, thì ông phải thay đổi cách nhìn, đứa bé này được kết quả này cũng không phải một ngày hai ngày là có, điều này chứng minh nó đã rất cố gắng rồi.
“Không thể kiêu ngạo, biết không?”
Ôn Viễn gật đầu không ngừng, mới vừa thở phào nhẹ nhõm,thì Ôn Hành Chi vẫn ngồi ở một bên không lên tiếng lúc này lại chợt mở miệng: “Chị dâu, cho em xem phiếu điểm của Ôn Viễn một chút.”
Kiều Vũ Phân vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn Ôn Hành Chi. Mặc dù chú em này bình thường là người hướng nội, không hay nói nhiều, nhưng bà có thể nhìn ra được, chú ấy cũng để ý đối với chuyện trước đây bà đề cập tới.
Mà Ôn Viễn khi nhìn thấy Ôn Hành Chi cầm bảng thành tích của mình thì trong nháy mắt lại chán nản cúi đầu. Không dám nhìn thẳn