Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.
o, sau khi chậc chậc lắc đầu một cái thì chọn một bộ mà anh nhìn vừa mắt đưa cho cô. “Mặc bộ này đi.”
Ôn Viễn đoạt lại quần áo rồi nói. “Quản nhiều quá rồi đấy. Em muốn thay quần áo rồi, sao anh còn không đi?”
Ôn Kỳ hừ một tiếng, đi tới cửa liếc mắt thấy cô đang cầm bộ quần áo chần chừ do dự không quyết thì nói: “Mặc bộ anh đưa cho em đi, hôm nay trong nhà có khách.”
Có khách?
Ôn Viễn chớp chớp mắt, nhanh chóng thay đổi quần áo rồi đi xuống lầu.
Ở lầu một, mọi người đang cực kỳ bận rộn.
Bà Thành đang ở trong phòng bếp cắt trái cây, Kiều Vũ Phân đang ngồi bên cái bàn tròn nhỏ pha trà, thấy Ôn Viễn từ trên lầu đi xuống liền vẫy vẫy tay: “Con mang trà cho ông nội con ở ngoài phòng khách đi.”
Ôn Viễn khó hiểu: “Ông nội ở phòng khách tiếp khách sao?”
Từ trước tới nay ông nội đều tiếp khách ở thư phòng, sao lần này lại đổi sang phòng khách chứ? Ôn Viễn buồn bực bưng khay, từ từ đi tới phòng khách.
Hôm nay cách ông cụ chiêu đãi khách có chút đặc biệt. Ông cụ trước đây đã từng lãnh đạo không ít binh lính, mỗi năm cứ vào thời điểm này trong nhà đều có mấy người đeo quân hàm trên vai tới chúc tết. Ôn Viễn cũng đã sớm quen với những cảnh này, lại được Kiều Vũ Phân dạy dỗ gọi chú chú, bác bác vô cùng thuận miệng.
Nhưng lần này lại không giống. Hôm nay người mà ông nội tiếp đãi lại là một phụ nữ trẻ tuổi. Ôn Viễn đứng ở một bên, không biết xưng hô như thế nào, lúc đó cô ta lại lên tiếng giải vây cho cô: “Đây là Viễn Viễn sao, đã lớn như vậy rồi.”
Giọng nói tuy rất thân thiết, nhưng đối với lời nói của người phụ nữ trẻ đẹp này Ôn Viễn nghe thế nào cũng thấy khó chịu. Cô đưa mắt nhìn sang ông nội, ông Ôn cười giới thiệu: “Đây là Tần Chiêu con gái của bác Tần, lúc cháu còn rất nhỏ cô ấy đã đến Mĩ du học, chắc hẳn là cháu không nhớ rồi. Nói về vai vế thì cháu phải gọi Tần Chiêu là chị.”
Bác Tần này Ôn Viễn cũng biết. Bởi vì bác ấy và Ôn Hành Lễ cùng làm ở Bộ Ngoại Giao, quan hệ cũng khá thân, hàng năm cứ gần đến tết lại tới nhà thăm hỏi một chút, Ôn Viễn cũng đã gặp qua nhiều lần rồi.
Thế nhưng quả thật đây là lần đầu tiên Ôn Viễn thấy Tần Chiêu. Khuôn mặt tinh xảo như ngọc tạc giống bác Tần mấy phần, đôi mắt thâm thúy lấp lánh ánh nước vô cùng sáng ngời, nở nụ cười thản nhiên mà nói: “Để bác phải giới thiệu như vậy, làm cho cháu trẻ hơn không ít rồi.” Nói xong nhìn về phía Ôn Viễn, “Thật ra thì, cô chỉ nhỏ hơn chú út cháu hai tuổi.”
“À, vâng.” Ôn Viễn gãi gãi đầu, giả bộ ngu ngơ.
Cô ta giới thiệu như vậy làm cho Ôn Viễn càng không biết nên xưng hô như thế nào, để bình trà xuống rồi lập tức trốn vào trong sân.
Mới vừa chạy tới sân, liền bị người nào đó lôi lại, Ôn Viễn nghiêng đầu tức giận mắng Ôn Kỳ: “Anh làm gì thế?”
“Gặp quỷ hay sao mà chạy nhanh như vậy.” Ôn Kỳ dạy bảo cô một câu rồi cúi đầu lau tóc của mình.
Ôn Viễn nhìn anh như vậy thì xì cười, “Anh làm thế nào mà tóc anh đầy nước thế.”
“Không cho cười!”
Ôn Viễn cố gắng nín cười, kéo Ôn Kỳ vào trong sân hỏi: “Hôm nay người tới nhà chúng ta anh có quen hay không?”
“Không quen.” Ôn Kỳ trở mặt ngay.
Ôn Viễn phồng má.”Thật?”
“Hỏi cái này làm gì?”
“Muốn hỏi thì hỏi chứ sao.”
Ôn Kỳ quay sang đưa khăn bông trong tay cho cô: “Lau khô tóc cho anh, phục vụ anh cho tốt thì anh sẽ suy tính xem có nên nói cho biết em hay không ?”
Ôn Viễn trợn mắt nhìn cái ót của anh một lát, mím môi lấy khăn rồi vò loạn trên đầu anh.
“Em đừng có làm rối!” Ôn Kỳ cười xấu xa dạy dỗ cô: “Anh không hiểu bình thường em biết được cái gì? Tần Chiêu mà lại không biết? Đó là nghệ sĩ Piano nổi tiếng khắp nước, có biết vì sao cô ta trở về không? Cô ta vừa ký hợp đồng với một công ty nước ngoài đấy.”
Ôn Kỳ vốn có hai sở thích. Một là thể thao, hai là âm nhạc. Dưới sự ảnh hưởng của anh, lâu dần Ôn Viễn cũng mưa dầm thấm đất.
“Không phải anh nói những thứ kia đều trình diễn quá máy móc, không truyền cảm chút nào sao?”
“Đó là những người không có nổi tiếng.”
Ôn Kỳ cười nhạo một tiếng, ánh mắt lơ đãng quét qua người đang lắc mình vào cửa, nhanh chóng giựt lấy khăn lông từ trong tay Ôn Viễn. Ôn Viễn đang thấy buồn bực thì nhìn thấy Ôn Hành Chi mặc nguyên bộ tây trang màu đen đang từ từ đi vào.
“Hai người các cháu đứng lỳ ở đây làm cái gì?”
Ôn Hành Chi liếc mắt nhìn Ôn Kỳ, chỉ nghe anh cười hì hì hai tiếng, bỏ lại một câu “Trao đổi tình cảm” rồi chạy vào nhà. Ôn Viễn nghe được thật muốn chém anh một dao.
Trong lúc Ôn Viễn cắn răng nghiến lợi thì Ôn Hành Chi đã đưa tay đặt lên đầu của cô. Ôn Viễn tuy không kịp phòng bị, nhưng theo bản năng lui về phía sau trốn đi, liền bị khiển trách :” Đừng động.”
Nói xong lấy một sợi lông ngắn màu nâu từ trên đầu cô xuống, Ôn Viễn vừa nhìn, liền nhận ra đó là lông của con gấu Teddy mỗi đêm cô ôm đi ngủ.
Ôn Viễn nhìn chằm chằm sợi lông đặt ở trên lòng bàn tay, mặt như đưa đám: “Sao không ai nhắc cháu chứ...làm cháu chạy lung tung khắp nơi.”
Ôn Hành Chi thấy cô rối rắm như vậy bỗng nhiên thấy buồn cười.”Nghỉ đông không học tập, lại chạy ra sân diễn trò với Ôn Kỳ. Ôn Viễn, c