Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2482 lượt.

g vào anh, chỉ dám đưa mắt liếc trộm.
Anh cúi đầu, ngón tay thon dài nắm thật chặt phiếu điểm, cho thấy anh đang cực kỳ nghiêm túc, hình như mỗi một môn đều phải xem cho kỹ.
“Ôn Viễn.” Rốt cuộc anh cũng ngẩng đầu gọi tên cô.
Cô nhóc liền dạ một tiếng, nhìn anh, chờ đợi câu nói tiếp theo.
Nhưng Ôn Hành Chi lại nhìn chằm chằm vào phiếu điểm một lát rồi đưa cho Ôn Viễn, hơn nữa lại còn nói hai chữ: “Không tệ.”
Không tệ? Đây là đang khích lệ cô sao? Ôn Viễn không hiểu ý tứ của anh.
Trong lúc Ôn Viễn nhấp nháy mắt nhìn anh thì Kiều Vũ Phân cười nói: “Chú út của con rất hiếm khi khen ai đấy.”
Ôn Viễn đành phải thu hồi tất cả nghi vấn, cười khúc khích hai tiếng.
[Website đăng truyện chính thức: '>
Gần tới năm mới nên Ôn Hành Chi rất hiếm khi ở nhà. Nhưng điều làm cho Ôn Viễn không hiểu chính là trong những ngày lễ mừng năm mới chú không về nhà, cho dù có về thì cũng sẽ không ngủ lại mà trở về ngủ ở nơi khác trong thành phố B. Càng làm cho cô không lí giải được chính là thái độ của ông nội. Bình thường ông luôn trách chú không về nhà nhưng đến năm mới thì lại không hề hối thúc, giống như trong lòng ông cũng biết chú ấy đi nơi đó vậy.
Ôn Viễn đã từng âm thầm đã hỏi bà Thành nhưng chỉ được nghe một câu : “Trẻ con không nên tò mò” rồi xong. Sau lần đó cô cũng không hỏi nữa, bởi vì bà Thành cũng sẽ không nói cho cô biết chuyện này, mà người trong nhà cũng sẽ không có ai nói với cô.
Sau khi tắm xong, Ôn Viễn mặc áo ngủ thoải mái nằm thẳng cẳng trên giường. Đang lúc lăn qua lộn lại không ngủ được thì bỗng nhiên trong sân lóe lên ánh đèn xe. Cô ngồi dậy nhìn qua cửa sổ liền nhận ra đó là xe của Ôn Hành Chi.
Tối nay chú ấy lại không ở nhà. Về phần vì sao phải ngủ ở nơi đó, sợ rằng chỉ có chính chú ấy biết mà thôi.
Ôn Viễn đột nhiên nảy sinh một ý tưởng thật kỳ quái. Bà Thành không phải đã nói, chú ấy không ngủ ở nhà thì sẽ đến ở một nhà khác không phải sao? Sao cô lại suy nghĩ nhiều như vậy chứ? Đi ngủ thôi.
Ôn Viễn nằm ở trên giường cố dỗ mình ngủ thì lại càng không ngủ được. Sau đó lại ngồi dậy, nhìn chằm chằm điện thoại trên bàn một lát, rồi cầm lên, bấm số.
Điện thoại đổ chuông mấy tiếng thì người bên kia bắt máy: “Alo.”
“Chú út, là cháu.”
“Đã trễ thế này, sao vẫn chưa ngủ?”
“Tí nữa cháu sẽ ngủ.” Ôn Viễn cười cười.” Cháu muốn nói cho chú thành tích của cháu.”
Tiếng nói của cô qua điện thoại nghe cực kỳ mềm mại, Ôn Hành Chi điềm tĩnh chớp mắt một cái mới nói: “Thế nào?”
“Lần này bài thi tiếng Anh hơi khó.” Thấy được đáp lại, Ôn Viễn lập tức nói.”Hơn nữa, hơn nữa.....”
“Hơn nữa cháu chậm chạp, cho nên mới không thể đạt tới yêu cầu của chú.” Ôn Hành Chi nhận lấy lời mở đầu của cô, không nhanh không chậm nói.” Điều cháu muốn nói, có phải là cái này hay không?”
Thật đúng là.
Ôn Viễn mím môi, suy nghĩ một chút, rồi nói: “Lần sau, cho dù như thế nào cháu nhất định sẽ khiến chú hài lòng!”
Dù là bây giờ anh không ở trước mặt cô, nhưng cũng có thể tưởng tượng được cô đang giơ tay lên bảo đảm. Ôn Hành Chi phát hiện, càng chú ý thì càng hiểu rõ cô bé này thật có nhiều chủ ý.
“Được rồi.” Ôn Hành Chi nói: “Mấy lời thề thốt của cháu tôi nghe chán rồi.”
“Vậy lần này, coi như đã vượt qua kiểm tra rồi nhé?” Ôn Viễn ôm điện thoại, vui vẻ đến không khép được miệng.
Không thể không nói, bạn học Ôn Viễn chính là loại người dễ dàng đắc ý vênh váo. Mới vừa được ân xá thì một giây kế tiếp liền bắt đầu khua chân múa tay. Nghe thấy giọng điệu của cô cũng biết cô đang vui mừng như thế nào rồi.
Nếu không kìm chế tốt thì Ôn Hành Chi đã muốn bật cười rồi. “Đi ngủ đi.”
“Chú út ngủ ngon!”
Giọng điệu dĩ nhiên là vừa kích động vừa vui sướng. Cúp điện thoại, Ôn Viễn lăn lộn mấy vòng ở trên giường rồi ngủ thiếp đi.
Cảm thấy Ôn Hành Chi gần đây ngày càng ôn hòa nên Ôn Viễn cũng không còn sợ anh như trước đây nữa. Mà lại vừa được nghỉ đông nên những ngày kế tiếp của bạn học Ôn Viễn trôi qua vô cùng thư thái.
Nhưng hình như không muốn nha đầu này thư thái như vậy nên sáng sớm Ôn Kỳ đã gõ cửa phòng cô dựng cô dậy. Ôn Viễn đang ôm Teddy ngủ say sưa, chăn bị vén lên nên cô hắt hơi vài cái rồi từ từ mở mắt.
Khi hoàn toàn tỉnh táo thì đã nhìn thấy kẻ đáng ghét nhất đứng ở đầu giường của mình, đã thế trong tay của người kia còn đang giơ chăn mền của cô lên nữa chứ. Ôn Viễn tức giận rời giường muốn xông vào đấm đá anh mấy cú nhưng không ngờ đều bị Ôn Kỳ dễ dàng chế ngự. “Đừng trách anh không nhắc nhở, ông nội đang ở dưới nhà lâu rồi, em mà náo loạn ở trên này thì chắc chắn lão nhân gia ở dưới sẽ nghe thấy đấy.”
Ôn Viễn cắn răng nghiến lợi nói: “Ai cho anh vào phòng em, vén chăn của em lên nữa chứ? Làm sao anh lại đáng ghét như vậy!”
Ôn Kỳ nhặt đồng hồ báo thức bị cô đá lăn lông lốc trên sàn nhà lên đặt ở trước mặt của cô: “Tự nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi, cứ chờ mà bị mắng đi.”
Ôn Viễn nhìn chằm chằm vào đồng hồ báo thức, tức giận trợn mắt lườm Ôn Kỳ một cái, xuống giường chuẩn bị thay quần áo. Ôn Kỳ đi theo phía sau cô, quét mắt một vòng vào tủ treo quần á


The Soda Pop