Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342213

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.

ó phải cháu cảm thấy gần đây tôi không có thời gian quản cháu đúng không?”
Ôn Viễn có chút chột dạ, im lặng nửa ngày, mới thốt ra một câu: “Học tập và vui chơi phải kết hợp nhau, không thể luôn học bài được.”
Ôn Hành Chi liếc nhìn cô một cái, không giáo huấn nữa, xoay người đi vào bên trong.
Ôn Viễn le lưỡi với bóng lưng của anh, một lát sau thấy không có gì vui nên ngoan ngoãn đi theo anh vào phòng khách.
Trong phòng khách, ông cụ và Tần Chiêu đang nói chuyện rất vui vẻ.
Ôn Viễn vì đã nghe Ôn Kỳ kể chuyện nên khi đi vào liền nhìn đôi bàn tay của Tần Chiêu. Mảnh khảnh thon dài, móng tay được cắt dũa gọn gàng, đôi tay này, khi múa trên bàn phím nhất định sẽ rất đẹp.
Ông cụ nhìn thấy Ôn Hành Chi đi vào thì vui vẻ gọi anh: “Con đã đến rồi, mau tới đây nói chuyện với Tần Chiêu này.”
Nghe thấy lời của ông cụ, Tần Chiêu liền đứng lên, nở nụ cười nhẹ nhàng nhìn Ôn Hành Chi: “Bác cũng ở chỗ này, nên em không biết xưng hô thế nào.” Nói xong liền đưa tay phải ra: “Lại gặp mặt rồi.”
Tất nhiên là Ôn Hành Chi không nghĩ tới nhìn thấy Tần Chiêu ở trong nhà, trầm ngâm chốc lát, chân mày thoáng nhíu lại rồi bắt tay cô ta: “Hoan nghênh trở lại.”
Thật ra thì Tần Chiêu đã biết Ôn Hành Chi từ lâu rồi.
Từ lúc Tần Chiêu học Piano ở trong học viện âm nhạc tại Mỹ, khi đó Ôn Hành Chi cũng đang học ở Mỹ. Bởi vì hai nhà có giao tình nên cha của Tần Chiêu nhờ vã Ôn Hành Chi giúp đỡ con gái của mình. Sau này Ôn Hành Chi đến Anh mà Tần Chiêu ký hợp đồng biểu diễn nghệ thuật nên đến Đức, từ đó về sau hai người không gặp lại nhau nữa.
Ông cụ Ôn nhìn Tần Chiêu nhã nhặn, “Nghe nói trong khoảng thời gian này cháu còn tham gia biểu diễn , cũng sắp bước sang năm mới rồi mà còn bận rộn vậy sao?”
Tần Chiêu cười nhẹ: “Vốn là muốn nghỉ ngơi, nhưng buổi biểu diễn hơn hai ngày ở Pauli do giáo sư Trần Khôn Bình làm nhạc trưởng, lại có vài ngưòi bạn ở nước ngoài đến nên cháu đồng ý. Nếu bác có thời gian thì mời bác đến nghe một chút.”
“Ừ, nhưng ta nghe không được.” Ông cụ Ôn vội khoát tay: “Cho ta nghe kinh kịch thì còn tạm được.”
“Cháu về nước biểu diễn mà bác không đến cổ vũ sao ạ, cháu còn chuẩn bị cho bác hai vé đây này.” Nói xong còn lấy ra hai tấm vé.
Ông cụ cười cười, tiện tay đưa vé cho ôn Hành Chi, “Như vậy thì con đi thay cho cha đi.”
Ôn Hành Chi cầm vé cười, “Người tha cho con, hai ngày nữa con bay đến Luân Đôn rồi, nếu con cầm thì thật sự quá lãng phí.”
Tần Chiêu không ngờ anh sẽ cự tuyệt, sửng sốt một chút rồi nói: “Là bài hát anh thích đấy.”
Bài hát Shostakovich này cô ta nhớ anh đã từng nói qua, là bài hát thể hiện lòng tự tôn về dân tộc hay nhất của người Nga.
“Tôi thật sự không có thời gian.” Ôn Hành Chi cười cười xin lỗi, suy nghĩ một lát gọi Ôn Kỳ tới đưa vé cho cậu, “ Không phải cháu vẫn muốn nghe giáo sư Trần biểu diễn sao?”
Ôn Kỳ đã muốn đi từ sớm rồi, dĩ nhiên là không khách khí chút nào liền nhận lấy ngay: “Cám ơn chú út! Cháu sẽ tìm bạn cùng đi.”
“Không cần tìm, có sẵn rồi.”
“Người nào?”
“Ôn Viễn.” Ôn Hành Chi nói: “Mang theo Ôn Viễn cùng đi đi.”
Đối với sự hun đúc lâu dài của Ôn Kỳ với các đại danh gia trong làng âm nhạc mà nói, trình độ thưởng thức của Ôn Viễn có thể xưng là đàn gảy tai trâu. Mang một người như thế đi nghe nhạc hội mà cậu đã mong muốn đã lâu thì Ôn đại thiếu gia cảm thấy không cam tâm.
Ôn Viễn cũng có chút buồn bực. Cô đương nhiên là không muốn đi, nhưng không đợi cô mở miệng cự tuyệt, ông nội đã cười nói: “Vậy cũng tốt, nha đầu này nghịch ngợm đã quen, nên cảm thụ thêm âm nhạc để tu tâm dưỡng tính .”
“Ông nội!”
Ôn Viễn không thuận theo đứng dậm chân, mím môi trợn mắt nhìn người kia một cái. Lần này thì tốt rồi, ông nội đã lên tiếng, không đi cũng phải đi.






Đại nhạc hội sẽ diễn ra vào chủ nhật.
Buổi tối, Ôn Kỳ gõ cửa gọi. Ôn Viễn dĩ nhiên là rất không vui nên tùy tiện mặc vào một bộ quần áo rồi đi xuống lầu. Ôn Kỳ day day huyệt thái dương, cố kìm nén để không bốc hỏa, giơ tay xách cổ cô quay lại phòng, tự chọn một bộ tương đối trang trọng đưa cho cô mặc vào.
Ôn Viễn vừa lấy tay cầm bộ váy tám trăm năm không mặc một lần kia vừa quay sang hỏi Ôn Kỳ: "Em với anh thương lượng chuyện này có được hay không?"
"Miễn đi." Ôn Kỳ liếc nhìn cô em nói thêm: ”Phải để cho em dùng đến hai từ thương lượng này thì bình thường đều không phải là chuyện tốt gì."
Miệng của Ôn Viễn méo xệch: "Không đi không được à?"
Ở trước mặt mỹ nữ như Tần Chiêu, Ôn Kỳ liền thể hiện thái độ thân sĩ của mình. Ôn Viễn thấy cô ấy đưa tay qua, sửng sốt một chút, rồi mới bắt tay. Đây là lần đầu tiên cô sờ vào tay của nghệ sĩ Piano nên theo bản năng liền nắm lại.
Khi buông tay ra liền nhìn thấy Tần Chiêu cười híp mắt nhìn mình, hình như cô ấy đã phát hiện ra ý đồ của cô rồi thì phải. Ôn Viễn nhất thời thấy ngượng ngùng, liền cho tay lên vuốt vuốt tóc theo thói quen.
"Đi vào trước đi, hôm nay cô tương đối bận rộn, nên không dẫn hai cháu qua được."
Ôn Kỳ cũng thường tới đây, dĩ nhi