Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342223
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.
ài thăm quan một chút. không bao lâu sau cô phát hiện, nơi này ngoài suối nước nóng ra còn có sân trượt tuyết nữa. Tuy nói lá gan của Ôn Viễn nhỏ, nhưng nhìn mọi người trượt tuyết thật high, thì hứng thú trong lòng liền rục rịch ngóc đầu dậy.
"Nhìn thú vị không?" Hai tay của Ôn Kỳ đút vào túi nhìn Ôn Viễn.
Thấy cô gật đầu Ôn Kỳ cười hà hà không nể nang, từ lúc nhỏ anh đã yêu thích vận động rồi, sân trượt tuyết nào ở thành phố B mà chưa từng chơi qua một lần, kỹ thuật cũng rất thuần thục, vì vậy nhìn thấy cảnh này cũng không cảm thấy có gì mới mẻ cả. Tuy là đang cười cười, nhưng nếu để ý kỹ sẽ cảm thấy có cái gì đó không đúng. Ôn Viễn nhận ra trong mắt anh có ánh sáng đang phát ra!
"Đừng có dùng ánh mắt của Chi-bi Maruko mà nhìn anh như vậy" Ôn Kỳ bị cô nhìn chăm chú có chút rợn cả tóc gáy: “Có chuyện gì thì nói."
"Em muốn trượt tuyết! Anh dạy cho em nhé!" Ôn Viễn níu cánh tay của Ôn Kỳ, vô cùng khẩn thiết nhìn vào mắt anh.
"Anh đã nói với em như thế nào? Đầu tiên phải cố định trước mặt đã rồi mới cố định phía sau....." Ôn Kỳ cúi người chỉ cho cô:”Còn nữa, gậy trượt tuyết phải cầm chỗ cổ tay, như vậy mới không bay ra ngoài."
"A, đúng rồi."
Vừa nghe anh nói như vậy, Ôn Viễn lại luống cuống tay chân bắt đầu điều chỉnh. Vì không có tí kinh nghiệm nào nên kết quả dĩ nhiên là càng sửa càng loạn. Ôn Kỳ thở dài, ngồi xổm xuống trước mặt cô. Ôn Viễn nhìn vào xoáy tóc trên đỉnh đầu của anh có chút không phản ứng kịp, Ôn Kỳ vỗ vỗ vào bắp chân của cô nói: “Đứng ngay ngắn, lấy tay ra."
Ở bên ngoài chơi nhiều năm như vậy người có thể để cho Ôn đại thiếu tự mình phục vụ như vậy đúng là không nhiều lắm.
"đi ván trượt tuyết vào rồi ra đứng trên đất bằng thích ứng một chút, đừng vào trong tuyết ngay. Chờ thích ứng được rồi thì hãy ra thử. không được bắt chéo vàn trượt tuyết, nếu không rất dễ bị ngã ....." Lạch cạch một tiếng, Ôn Kỳ cố định ván trượt tuyết cho Ôn Viễn thật tốt, khom người nhìn thẳng vào cô hỏi: "Nhớ chưa?"
"Cám ơn, em vẫn chưa ngốc đến trình độ đó."
Ôn Kỳ buồn cười vểnh khóe môi, chỉnh lại mũ cho cô, vỗ vỗ đầu của cô nói: “Được rồi, đi hai bước xem sao."
Ôn Viễn chống gậy trượt tuyết xuống rồi đạp ván trượt tuyết, cẩn thận từng li từng tí đi về phía trước hai bước. cô phối hợp cũng không tệ, hơn nữa đất bằng phẳng cũng dễ đi hơn, Ôn Viễn đi được mấy bước thì từ từ thả lỏng người. Sau đó liền đứng lại, thở phào nhẹ nhõm.
Ôn Kỳ đi theo phía sau cô, thấy cô đã thích ứng được thì vuốt vuốt cằm, nói với cô: "đi lên trên kia thử thăng bằng một chút."
Ôn Viễn nhìn mấy cái người ở trên dốc, đôi mày thanh tú không kìm được mà nhíu lại: ”Sao lại đi ngang, thật là khó nhìn, trông giống như con cua vậy."
Ôn Kỳ liền hừ một tiếng, đứng tại chỗ không nhúc nhích: “Chỉ sợ là ngay cả bước theo kiểu của con cua em còn không bước được ấy chứ."
Coi thường cô sao! Ôn Viễn chu mỏ lên, chống hai cây gậy trượt tuyết xuống đất, duy trì thăng bằng, rồi từ từ trèo lên trên. Lúc này Ôn Kỳ cũng đã đi ván trượt vào, bắt đầu hành trình trượt tuyết của mình.
Tế bào vận động của Ôn Kỳ tốt hơn Ôn Viễn rất nhiều, hơn nữa lại vô cùng thông thạo nên có thể trượt rất điệu nghệ. Anh lao từ trên cao xuống, hai gậy và hai vai duy trì thăng bằng, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, lao xuống càng nhanh . Động tác lưu loát, dáng người rất tự nhiên.
Đến khi Ôn Kỳ hưởng thụ xong, phanh lại thì anh chợt dâng lên một dự cảm xấu. Anh đưa mắt nhìn ra chỗ của Ôn Viễn thì quả nhiên không thấy bóng dáng của nha đầu kia đâu!
Đúng là không thể hy vọng cô ngoan ngoãn nghe lời được!
Ôn Kỳ cảm thấy hối hận quá. Chống gậy trượt tuyết lên gạt tuyết qua một bên vừa đi vừa nhìn chung quanh tìm Ôn Viễn, lúc vô tình nhìn thấy cô, sau khi sửng sốt một chút thì nghiến răng nghiến lợi. Còn chưa học bò đã lo học chạy, nha đầu này đang đứng trên cao suy nghĩ xem có nên lao thẳng xuống!
"Ôn Viễn!" Anh cũng không thèm để ý đến hình tượng nữa, rống họng gọi cô: “Mau xuống ngay!" nói xong lại không nhịn được hét lên tiếp: “Chậm một chút, người đừng nghiêng về trước nhiều như vậy, giữ vững trọng tâm!"
Ôn Viễn cảm thấy mình tính toán rất hợp lý rồi nhưng bị anh gào lên như vậy một bắt đầu có chút sợ, hơn nữa vì để tránh chạm vào người khác nên cô cố gắng giữ gậy trượt, giữ vững thăng bằng, căn bản không nghe được Ôn Kỳ nói những gì nữa, chỉ cảm thấy tốc độ mình lao xuống càng lúc càng nhanh. Mà lúc này, cô lại chợt nhớ tới một vấn đề, cô còn không biết thắng lại!
"Em không biết thắng lại! Làm thế nào bây giờ!"
Ôn Viễn nhìn về phía Ôn Kỳ hô to, mà Ôn Kỳ cũng không nói gì, nhìn nha đầu này lao thẳng tới một bóng dáng màu đỏ, anh cúi người, ôm lấy mặt. Nội tâm không ngừng cầu nguyện, ông trời phù hộ này cho nha đầu này có thể đem ván trượt tuyết xẻ thành tám mảnh, nếu không thì phải ngã thảm đây.
Trong giây phút Ôn Viễn ngã xuống cô nhớ tới một câu nói mà mới vừa rồi trong lúc đi lên cô nghe được.
Trượt tuyết, ngã mấy lần thì sẽ biết cách trượt thôi. Mà lúc này cô mới có lần đầu tiên, mặc dù hơi khó coi một ch