XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2219 lượt.

út nhưng Ôn Viễn cảm thấy, ngã thế này so với ngã chổng vó lên trời vẫn còn tốt hơn nhiều.
Ôn Viễn phun tuyết ở trong miệng ra, chống gậy trượt tuyết lên muốn bò dậy. Nhưng do ngã rất bất đắc dĩ nên khi đứng lên không có dễ.
Lúc này Ôn Viễn mới nhớ tới người vô tội vừa rồi bị cô va phải, cô ngẩng đầu lên nhìn trái phải một chút, phát hiện người nọ cũng đang lồm cồm bò dậy giống cô. cô gái đó may mắn hơn Ôn Viễn là đang có người đi tới vươn tay đỡ cô ta dậy.
Ôn Viễn ngẩng đầu nhìn người đang đỡ cô ta lên, nhìn cái cài áo của chiếc áo bành tô và cái quần tây thẳng tắp rồi mới ngước mắt nhìn vào gương mặt đó, Ôn Viễn sợ ngây người!
Ôn Hành Chi! Là chú út Ôn Hành Chi!
Tiếp theo đó, cô lại ngây ngốc nhìn người phụ nữ mà anh đã đỡ dậy, hóa ra là Tần Chiêu!
Con ngươi của Ôn Viễn rụt lại, hiển nhiên là bị kinh sợ. cô trợn tròn mắt, há hốc mồm, nhìn hai người ở trước mặt không thể tin được. Đợi một lát sau, cô nhận thức được một việc vô cùng quan trọng, một sự thật khiến cho cô vô cùng khó chịu đó chính là cô đã ngã sấp xuống trước mặt hai người này!
Ôn Viễn rất muốn đào cho mình một cái hốở sân trượt tuyết này.
Tần Chiêu không giải thích được sao mình bị ngã bất ngờ vậy, cô ta cũng không quá am hiểu về trượt tuyết, khi trượt tuyết cũng có nơm nớp lo sợ ai dè lại đụng phải một người còn kém hơn cả mình.
cô ta nhíu đôi mày thanh tú, còn chưa kịp liếc mắt nhìn tên đầu sỏ gây nên đã nhìn thấy một cái tay đưa tới trước mặt mình. Ngẩng đầu nhìn lên, thì ra là Ôn Hành Chi.
"Ngã có sao không? Tôi đỡ cô." Anh đưa mắt nhìn ra phía sau cô ta, nhàn nhạt hỏi.
"không sao."
Tần Chiêu từ từ đứng lên. Ôn Hành Chi đứng ở một bên nhìn một lát, sau khi xác định cô ta không có gì đáng ngại thì buông tay ra, đi về phía người nào đó vẫn đang nằm ở trên tuyết.
Anh nhìn nha đầu kia vẫn nằm ở trên mặt đất với vẻ mặt vô cùng rối rắm, khẽ khom người xuống nói: "Cháu còn muốn nằm sấp trên đất bao lâu nữa?"
Giọng nói không khinh không giận, giống như người đang dọa sợ mọi người kia không phải là cháu gái của mình.
Ôn Viễn sau khi xác định không thể giả chết thì khẽ ngẩng đầu nhìn vào khuôn mặt không có biểu cảm gì kia, cười hi hi ha ha như muốn lấy lòng. Ôn Hành Chi cũng không để ý đến thái độ chân chó của cô, chỉ đưa tay ra để cho cô bám vào mà đứng lên rồi từ từ trượt đến trước mặt của Tần Chiêu.
Tần Chiêu đang đứng tại chỗ, hai mắt đen nhánh xinh đẹp khẽ trợn to, làm như bất ngờ khi thấy Ôn Viễn ở chỗ này. Cũng khó trách anh ấy lại ra tay đỡ cô ấy như vậy.
Ôn Viễn xấu hổ nhìn Tần Chiêu nói: "thật xin lỗi cô Tần, cháu mới vừa học trượt tuyết, còn chưa nắm rõ kỹ thuật trượt cho lắm."
Vì lớn tuổi hơn nên Tần Chiêu đã sớm ổn định cảm xúc. cô ta chống gậy trượt tuyết nhìn Ôn Viễn cười ngọt ngào: "không bị làm sao là tốt rồi. Hai người không thông thạo va vào nhau, không ngã cũng khó."
Ôn Viễn ngượng ngùng vuốt vuốt tóc.
Ôn Hành Chi nhíu mày nhìn cô hỏi:”Đến đây với ai?"
Ôn Viễn cúi đầu chỉ chỉ vào Ôn Kỳ cách đó không xa đang đi về phía này.
Ôn Kỳ khi nhìn thấy Ôn Hành Chi thì hơi bất ngờ, nhưng nghĩ tới câu nói của Ôn Viễn lúc ở bãi đậu xe, lại thấy Tần Chiêu đứng bên cạnh anh thì đã hiểu rõ mọi chuyện. Anh nhắm mắt đi tới trước mặt Ôn Hành Chi, còn chưa kịp nói chuyện đã nghe thấy Ôn Hành Chi nói: "Cháu dạy con bé trượt tuyết?"
Ôn Kỳ liền khoát khoát tay: “Đừng, cháu làm sao dạy nổi học sinh này. Tự ý như vậy suýt nữa hù chết cháu rồi."
nói xong liền nhìn thấy Ôn Viễn đang làm mặt quỷ với mình. Tần Chiêu cười khì một tiếng, mà Ôn Hành Chi cũng không khiển trách hai người nữa.
Ôn Viễn ngẩng đầu mắt liếc Tần Chiêu, rồi liếc sang Ôn Hành Chi, cúi đầu không nói thêm gì nữa.
thật ra thì ở bãi đậu xe, Ôn Viễn không có nhìn lầm. Xe đúng là của Ôn Hành Chi nhưng anh tới sớm hơn bọn họ cho nên không chạm mặt nhau.
Về phần Tần Chiêu, Ôn Viễn không cần nghĩ cũng biết chuyện gì xảy ra, chắc là hẹn hò đây mà.
Lúc trước Tần Chiêu có nhắc tới Ôn Hành Chi như một nữ sinh mới biết yêu lần đầu còn khó nén lo lắng ngượng ngùng, mà bây giờ khi gặp lại cô đã có thể tao nhã đứng bên cạnh Ôn Hành Chi. Cứ như vậy, trông có vẻ xứng đôi.
Xem ra, chú út đối với Tần Chiêu cũng không thể nói là không có gì?
Ôn Viễn đang suy nghĩ miên man, lại nghe Tần Chiêu hỏi:"Hai người tới đây lúc nào?"
"Hôm nay vừa mới tới, muốn nghỉ ngơi nên mang Viễn Viễn tới chỗ này thư giãn hai ngày."
Tần Chiêu cười cười, nhìn sang Ôn Hành Chi đứng bên cạnh, nói: "Nơi này đúng là một chỗ tốt, suối nước nóng là tuyệt nhất."
Ôn Kỳ trả lời: "Bọn cháu cũng muốn đi đến đó. Nếu không thì đi cùng nhau đi?"
Ôn Viễn kinh hãi, cô không biết đấy là Ôn Kỳ chỉ nói khách sáo thế thôi, vì thế liền giật giật ống tay áo của anh. Còn chưa kịp nói gì đã nghe Ôn Hành Chi nói: "Cũng được, lái xe của chú đi."
Ôn Viễn: "....."
Tại suối nước nóng.
Núi Tước Lĩnh có nhiệt độ rất thấp, Ôn Viễn lại mới vừa ở sân trượt tuyết đã trải qua xui xẻo như vậy nên cũng không dám quậ nữa, ngoan ngoãn đi tắm suối nước nóng. Có l