Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2222 lượt.
sẽ chú ý như vậy chứ?
Biết được một điểm này, đột nhiên Ôn Viễn cảm thấy lo sợ trong lòng. cô không hiểu lắm, Ôn Hành Chi chưa từng mang người phụ nữ khác về nhà hoặc là ở trước mặt của cô. Hơn nữa với tính cách của anh thì Ôn Viễn không nghĩ tới sẽ có một ngày bên cạnh Ôn Hành Chi sẽ xuất hiện một người phụ nữ với tư cách làm thím út của mình. Cho nên khi xuất hiện, bạn học Ôn Viễn lại có cảm giác giống như hồi bé con búp bê mà mình thích nhất bị người ta đoạt lấy vậy. Loại cảm giác này thật là lạ, Ôn Viễn lập tức bị chính mình dọa sợ.
Sao cô lại có loại cảm giác như thế chứ?
Ăn cơm tối xong, vẫn không thấy bóng dáng của Ôn Kỳ đâu. Thẻ mở cửa phòng đều ở chỗ của Ôn Kỳ, vì vậy Ôn Viễn đành phải nhắm mắt đi theo Ôn Hành Chi mặc dù hiện tại cô cực kỳ không muốn.
Vào ban đêm núi Tước Lĩnh lại có hơi thở mát mẻ nhàn nhạt, Ôn Viễn nhìn một đám người trẻ tuổi đang vây quanh đống lửa ở đằng xa, do dự một lát rồi tung tăng chạy qua bên kia tham gia náo nhiệt. Ôn Hành Chi và Tần Chiêu đi song song ở phía sau, nhìn thấy bóng dáng màu đỏ vừa chạy vừa nhảy trên tuyết, hai hàng lông mày liền thoáng buông lỏng.
"Nha đầu Ôn Viễn này, nhìn ngoài mặt điềm đạm nhưng thực tế thì vẫn vô cùng hoạt bát." Tần Chiêu cười nói.
Ôn Hành Chi nghe vậy, chỉ cười nhạt nhưng không nói lời nào.
Tần Chiêu nghiêng đầu nhìn anh, cân nhắc một lát rồi nói: "Còn chưa cám ơn anh đã đi cùng em." Vừa nói vừa cười cười.”Trước đó lúc cất lời mời anh thì trong lòng em vô cùng thấp thỏm sợ làm trễ nãi thời gian của nhà tư bản, chi phí bỏ ra hơi lớn."
thật ra thì, chuyến đi đến núi Tước Lĩnh lần này là do cô ta mời anh. cô ta cho rằng anh chắc chắn sẽ không đồng ý, mẹ của cô ta cũng đã nói, người đàn ông nhưÔn Hành Chi không thể nào nắm chắc được nên không muốn bọn họ tiến tới. Vừa mới bắt đầu Tần Chiêu còn thấp thỏm bất an, không ngờ anh lại đồng ý, hơn nữa còn đặc biệt quan tâm chăm sóc cô, giống như lúc nãy.....
Tần Chiêu đã xác định, nếu anh chịu bỏ ra một ít thời gian, hạ thấp mình mà đi dỗ dành phụ nữ thì không có ai mà không đổ cả.
Mà hiện tại anh quả thật cũng đang làm như vậy, anh nói: “không sao, đôi khi thư giãn một chút cũng không tệ."
Tần Chiêu yên tâm, nét cười trên mặt càng nhiều thêm: “Qua bên kia xem một chút đi, hình như em nghe được tiếng kèn đồng."
Cách đó không xa có một khán đài lớn, nhìn qua giống như là dùng để biểu diễn. Giờ này đang có mấy người trẻ tuổi ở phía trên chơi nhạc cụ. Đối với âm nhạc và nhạc cụ mình yêu thích, Tần Chiêu đều hứng thú quan sát. Cho đến khi trên đài có mấy người trẻ tuổi nhìn thấy cô, vẫy tay với cô ta.
một thanh niên người Anh nói: "Hi, chúng tôi còn thiếu một tay đàn Violin, cô có muốn chơi không?"
Tần Chiêu vẫn rất thích hưởng thụ cảm giác xem mình như người bình thường này, mặc dù miệng nói "Ôi trời, tôi chỉ biết chơi đàn Piano thôi.", nhưng sau khi lên sân khấu vẫn nghiêm túc nhận lấy Violin, thử âm một chú, rồi nói với người trẻ tuổi: "Bắt đầu đi."
Đây là một điệu Valse vô cùng vui vẻ.
Khi âm thứ nhất vừa vang lên, những người trẻ tuổi vây quanh ở phía dưới đang chờ đợi thưởng thức âm nhạc trở nên sôi nổi, giống nhưđang ở một buổi dạ vũ náo nhiệt vậy.
Mà ở trong bầu không khí náo nhiệt đó, Ôn Hành Chi vẫn đứng ở nơi xa nhất, từ đầu đến cuối vẫn không đi đến phía trước. Mà ở đầu này, Ôn Viễn đang nấp ở phía sau đống lửa. cô nhìn mọi người đang đắm chìm trong khúc nhạc của Tần Chiêu, giờ phút này trên người cô ta đang tỏa ra một loại ánh sáng rực rỡ. Mặc dù không bằng đứng bên cạnh ghế đàn tinh xảo, nhưng cô vẫn không dám nhìn thẳng.
Người phụ nữ như vậy có đáng giá để yêu không? Đáng hay không đáng? Ôn Viễn bị cuốn vào mớ bòng bong rối rắm của chính mình.
"Ha ha, uống rượu không?"
Bên cạnh có người đẩy đẩy cô, Ôn Viễn ngỡ ngàng nhìn tên người nước ngoài tóc vàng mắt xanh đang nói với mình, mù mờ đưa tay nhận lấy rồi uống vào.
"Khiêu vũ không? Khúc nhạc hay như vậy không thể lãng phí được?"
Đây coi là diễm ngộ sao? Bạn học Ôn Viễn chớp chớp mắt, còn chưa kịp cự tuyệt đã bị người ta kéo lên.
Dĩ nhiên, đây là lần đầu tiên cậu thanh niên ngoại quốc tới núi Tước Lĩnh lại gặp được bạn học Ôn Viễn duyên dáng, đáng yêu nên mới đến làm quen. Hai người khiêu vũ một hồi với bước chân rối loạn lúc đó anh bạn ngoại quốc này mới phát hiện thì ra là Ôn Viễn không biết khiêu vũ!
"không biết khiêu vũ?"
"Dĩ nhiên!"
Ôn Viễn bị cậu ta xoay mòng mòng đến choáng váng cả đầu óc, muốn trừng cậu ta cũng không có khí thế nào. Vừa đúng lúc trên sân khấu đổi sang bài hát khác nên Ôn Viễn lập tức trốn đi xa.
Có lẽ là bởi vì chưa từng uống rượu, nên đầu của Ôn Viễn rất đau, buồn bực xoa đầu đi tới đống lửa trại, nhưng mới được nửa đường đã đụng phải một bức "tường" thịt, cô mím môi ngẩng đầu lên nhìn thấy Ôn Hành Chi cũng đang mím chặt môi.
"Chơi đủ chưa?" Ôn Hành Chi nhìn cô, nhàn nhạt nói: “Uống rượu?"
Ôn Viễn cười hi hi, cọ cọ vào vạt áo khoác ngoài của anh, đưa một đầu ngón tay lên: "Uống một ly."
Ôn Hành Chi rũ hàng mi nhìn cô, bởi v