Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2221 lượt.
ẽ là bụng hơi đói nên Ôn Viễn cảm thấy nhức đầu, đành phải khoác khăn tắm đi ra ngoài, tắm rửa qua loa rồi chuẩn bị đi đến đại sảnh của khách sạn kiếm chút gì ăn, vừa ăn vừa chờ Ôn Kỳ.
Trong đại sảnh đã có không ít người. Ôn Viễn nhìn chung quanh một vòng, đang tìm kiếm chỗ ngồi thì thấy Ôn Hành Chi đang đứng ở bên cửa sổ. Bên trong phòng không khí rất ấm áp, anh đã cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ mặc áo sơ mi trắng đơn giản. Anh đang nghe điện thoại, không biết người bên kia nói cái gì mà chân mày anh khẽ nhíu lại, vẻ mặt không còn kiên nhẫn.
Sở dĩ Ôn Viễn dùng từ này là bởi vì đã rất lâu rồi anh không có thể hiện cảm xúc ra ngoài.
Ôn Viễn sờ mũi, tính đi qua chỗ khác nhưng không ngờ đúng lúc này Ôn Hành Chi lại cúp điện thoại, xoay người tầm mắt rơi vào trên người của cô. Ôn Viễn không thể làm gì khác hơn là chớp mắt mấy cái, nắm một lọn tóc chưa khô hẳn, nhìn anh cười ngây ngô.
"Lại đây."
Mặc dù nghe không rõ giọng nói của anh, nhưng Ôn Viễn nhìn khẩu hình miệng là có thể đoán ra ý của câu nói. Muốn cô đi làm bóng đèn? Cái này không được đâu! Ôn Viễn mím môi, từng bước từng bước đi đến trước mặt Ôn Hành Chi.
"Ngồi đây đi, muốn ăn cái gì thì tự mình gọi."
"Cháu không đói bụng."
Bạn học Ôn Viễn vừa bật thốt lên thì cũng là lúc cái bụng lên tiếng. Ôi chao, cô mặt đỏ tía tai ở trong lòng rên lên một tiếng, bụng của cô sao lại không có tiền đồ như vậy chứ? Làm hại cô không dám ngẩng đầu nhìn nét mặt của Ôn Hành Chi.
Ôn Hành Chi đã sớm quen với cách Ôn Viễn ăn nói hai lòng rồi. Anh hơi nghiêng người về phía trước, đưa tay nắm lấy cằm của Ôn Viễn nói: "Ngẩng đầu lên."
Ôn Viễn liền ngẩng đầu lên, có chút mờ mịt lại có chút vô tội nhìn anh. Ôn Hành Chi không hề chớp mắt nhìn mình chằm chằm cô thì nhịp tim cô bỗng dưng rối loạn lên.
Nhận ra vẻ căng thẳng của cô nên Ôn Hành Chi buông cằm cô ra, trở về chỗ ngồi: “một bên mặt có vết xước đấy, tí nữa về nhớ bôi thuốc."
Ôn Viễn: "....."
thì ra là vì vậy, Ôn Viễn im lặng đồng thời lại thở phào nhẹ nhõm. Nhớ tới dáng vẻ lúc anh nâng cằm của mình lên vừa rồi, cự ly gần đến nỗi có thể nhìn thấy cả lông mi của anh.
Sau đó gọi món ăn, đồ ăn mới vừa được mang lên thì nhìn thấy Tần Chiêu đi vào đại sảnh của khách sạn. cô ta cũng mới vừa từ suối nước nóng ra ngoài, mái tóc mềm mại quấn lên ở sau gáy, cả người toát ra vẻ hấp dẫn vốn có. Có lẽ là do cách ăn mặc đầy gợi cảm mà trong đại sảnh có người nhận ra cô ta, nhìn thấy cô ta đi thẳng đến chỗ của Ôn Hành Chi thì bàn tán mấy câu. cô gái Tần Chiêu này tuy là nghệ sĩ chơi Piano nhưng cũng không kém gì minh tinh trong giới giải trí cả, theo mức độ nổi tiếng thì các loại xì căng đan cũng tự nhiên kéo đến, dù là người trong cuộc luôn bày ra một tư thái: "Mặc cho các người thổi gió đông, tây, nam hay bắc thì ta vẫn cứ bất động".
Ôn Viễn cũng nghe được mấy câu, ngước mắt nhìn Ôn Hành Chi, nhưng nét mặt vẫn không có chút cảm xúc nào cả. Chỉ khi Tần Chiêu đến gần thì đưa tay kéo ghế cho cô ấy.
Tần Chiêu mỉm cười ngồi xuống, thấy trước mặt Ôn Viễn là một đĩa thịt, liền cười cười nói: “Còn trẻ thật là tốt, muốn ăn cái gì thì ăn cái đó."
Mới không phải! Ôn Viễn nhét một miếng thịt vào trong miệng, chuyên tâm nhai nuốt. Nguyên nhân thứ hai mà cô không muốn ăn cơm với Ôn Hành Chi cũng là bởi vì anh không để cho cô ăn nhiều thịt! Trong lòng oán thầm nhưng ngoài miệng Ôn Viễn vẫn cười ngọt ngào: "Ha ha, cháu thích ăn thịt nhất!"
Tần Chiêu không nhịn được bẹo vào má của cô, cảm thán: "Vậy cũng thật khó tin, trông cháu cũng không béo tí nào."
"Đó là bởi vì....."
"Đó là bởi vì nó kén ăn."
Lời này là Ôn Hành Chi thay cô nói. Ôn Viễn nghe xong liền mím môi, thấy anh muốn vươn tay ra, cô vội vàng che cái đĩa của mình. Ôn Hành Chi thấy hành động vô cùng ngây thơ kia thì lườm cô một cái, đưa tay cầm cốc trà Đại cát lĩnh lên uống. Động tác này theo lý giải của Ôn Viễn thì đó chính là..... không thèm để ý
( Trà Đại cát lĩnh hay còn gọi là trà sâm banh đen có nguồn gốc từ Tây Tạng, và là một trong ba loại trà nổi tiếng của thế giới)
Lại tỏ vẻ mình là một ông chú tốt chứ gì. Ôn Viễn lặng lẽ bĩu môi, lúc này, phục vụ lại bê lên một đĩa salad trái cây, đặt xuống trước mặt của Tần Chiêu.
Tần Chiêu có chút ngoài ý muốn nhìn Ôn Hành Chi, nhận thấy cô ta nhìn mình chăm chú, Ôn Hành Chi giải thích hời hợt: " Gọi trước cho cô."
Tần Chiêu giống như là thụ sủng nhược kinh, nói: "Cám ơn."
Vì để giữ vóc dáng của mình nên buổi tối cô ta không ăn cơm, hoặc là chỉ ăn trái cây mà thôi. Tối hôm qua lúc cô ta cùng anh ăn cơm cũng đã gọi món salad trái cây này, vậy mà anh cũng vẫn còn nhớ.
Ôn Viễn đang vùi đầu ăn nhưng cũng khá ngạc nhiên. không thể trách cô được bởi vì kể từ khi quen biết Ôn Hành Chi tới nay, cô chưa từng nhìn thấy anh vì một người nữ nào mà phục vụ chu đáo như vậy, ngay cả ăn cái gì cũng nhớ kỹ. Bạn học Ôn Viễn không biết đây chỉ là thái độ nên có của người đàn ông thôi, trong đầu cô chỉ có một ý niệm duy nhất đó chính là chú út nhất định là có ý với Tần Chiêu, nếu không làm sao