Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Câu Chuyện Về Em

Câu Chuyện Về Em

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.

n lấy. Vừa lau vừa liếc trộm Ôn Hành Chi, cuối cùng không có sức lực mà giải thích: "Tối hôm qua ngủ không ngon....."
Ôn Hành Chi nghe vậy nhìn cô, cái tư thế nhận sai này thấy thật quen thuộc. Không dám ngẩng đầu nhìn lên, vĩnh viễn đều đưa đỉnh đầu về phía người khác, tỏ vẻ nghiêm túc chăm chỉ, tự kiểm điểm. Anh không khỏi suy nghĩ với dáng vẻ như thế này cô gái nhỏ đã tránh thoát bao nhiêu lần giáo huấn rồi.
Sợ rằng cũng không ít đâu.
Anh nhàn nhạt lắc đầu trả sách về chỗ cũ rồi nói: "Được rồi, thay quần áo xong ra ngoài một chút."
Không mắng cô nữa sao? Ôn Viễn âm thầm thấy may mắn. Chỉ thật không thấy quen lắm, bạn học Ôn Viễn lầm bầm.....
"Buổi tối chúng ta đi ra ngoài ăn sao?" Thay quần áo xong, ngồi ở trên ghế cạnh cạnh tài xế, Ôn Viễn lấm lét nhìn trái phải hỏi.
"Ăn ở nhà."
"Hả?" Ôn Viễn đang thắt dây an toàn thì dừng lại: “Vậy sao còn phải đi ra ngoài ?"
Ôn Hành Chi đang quan sát đường xá, vừa lái xe đi ra ngoài, vừa nói: "Đi siêu thị một chuyến."
Đi siêu thị? Đi siêu thị? Đi siêu thị! Ánh mắt của bạn học Ôn Viễn sáng lên!
Gần tới tết âm lịch, trong siêu thị lúc nào cũng đầy ắp người. Hàng năm Ôn Viễn đều cùng bà Thành đi siêu thị mua đồ, chú, bác, cô dì ai đến đây cũng đều rất hăng hái nói chung là cảm giác rất tuyệt vời. Cho nên lần này bạn học Ôn Viễn cũng chuẩn bị kỹ càng, mặc dù siêu thị mà cô và Ôn Hành Chi đến không đông người bằng siêu thị cô vẫn hay đi, nhưng Ôn Viễn vẫn cứ hào hứng bừng bừng .
Từ lúc ở trong xe Ôn Hành Chi đã nhìn thấy hai con mắt của Ôn Viễn lóe sáng lấp lánh nhưng không biết cô gái này đang suy nghĩ cái gì. Lấy chiếc xe đẩy ở cửa siêu thị rồi dẫn cô đi vào bên trong. Bởi vì có nhiều người, nên đi tới đi lui một hồi lúc anh quay đầu lại đã không thấy bóng dáng của bạn học Ôn Viễn đâu nữa. Cau mày nhìn quanh một phen, phát hiện cô đang đứng ngây người trước kệ hàng hóa đặc biệt. Ôn Hành Chi thở dài, đi tới bên cạnh, rồi túm vạt áo cô kéo ra ngoài.
Ôn Viễn kháng nghị: "Đồ đẹp mà giá lại thấp, xem một chút không được sao!"
"Trước tiên mua những gì cần thiết đã rồi lại nói."
Cho tới bây giờ Ôn Hành Chi tới siêu thị đều không phải để đi dạo, mỗi lần đến đều có mục đích, trực tiếp mua đồ, không có thời gian để thể nghiệm những niềm vui thú như người bạn nhỏ Ôn Viễn này. Vì vậy, chờ anh chọn nguyên liệu xong, nghiêng đầu lần nữa lại không thấy người bạn nhỏ đâu. Chuyện như thế được lặp đi lặp lại nhiều lần, cho dù tính tình Ôn tiên sinh có tốt mấy đi chăng nữa cũng muốn phát điên, huống chi tính nhẫn nại của anh lại không được tốt như vậy.
Trầm ngâm chốc lát, Ôn Hành Chi vẫy vẫy tay với Ôn Viễn hiện tại đang đàng hoàng đi theo phía sau mình: “Cháu tới đây."
"Làm gì ạ?" Ôn Viễn nhìn vẻ mặt nghiêm túc kia không khỏi lo lắng.
Ôn Hành Chi sử dụng ánh mắt ra hiệu cho cô ngồi vào xe đẩy: “Ngồi lên."
"Vì sao?" Ôn Viễn mở to mắt hỏi.
"Cứ ngồi lên đi đã."
Ôn Viễn nửa tin nửa ngờ đi đến, mới vừa cho một chân lên thì cái xe đã động khiến cho cái chân khác không tự chủ mà nhảy lên theo, bạn học Ôn Viễn lập tức an vị ở trong xe đẩy hàng. Còn chưa kịp phản ứng thì Ôn Hành Chi đã đẩy xe đi về phía trước.
"Chú...chú làm gì thế?" Ôn Viễn ổn định bản thân rồi tiếp tục nói: “Cháu muốn đi xuống!"
"Để đỡ phải đi tìm trong biển người thế này." Ôn Hành Chi nói xong còn kín đáo đưa cho cô một hộp khăn giấy.
Ôn Viễn ôm khăn giấy tức giận bất bình nói: "Chỉ có trẻ con ba tuổi trở xuống mới ngồi ở đây thôi! Cháu không muốn ngồi!" Nói xong không để ý xe vẫn còn đang chuyển động bước xuống, không cẩn thận va phải một người phụ nữ có thai.
Chỉ nghe thấy “Ai ôi” một tiếng, Ôn Hành Chi trầm giọng gọi Ôn Viễn lại: "Không được lộn xộn."
Ôn Viễn cũng bị người đàn ông bên cạnh người phụ nữ có thai trừng mắt cảnh cáo nên lại lùi về trong xe đẩy. Đi được một lát liền than thở: "Cháu sẽ bị người ta cười cho xem."
Mặc dù đã an phận, nhưng bạn học Ôn Viễn vẫn hết sức bất mãn vì bản thân bị đối xử như vậy, tất cả oán khí chỉ đành thừa dịp Ôn Hành Chi không để ý mà thể hiện ra bằng ánh mắt của mình. Thật vất vả đi tới một chỗ vắng người, Ôn Viễn mím môi chỉ chỉ vào đống sữa tươi: "Cho cháu cầm mười hộp vị chuối tiêu!"
Ôn Hành Chi nghe vậy, không nhanh không chậm đưa mắt nhìn cô rồi lấy sữa từ trên kệ hàng xuống. Ôn Viễn ôm sữa tươi vào trong ngực, không nhịn được trợn mắt nhìn anh một cái. Mà bên cạnh lúc này lại truyền đến một tiếng cười thật thấp. Ôn Viễn nhìn sang phía đối diện thấy một người mẹ dắt tay người bạn nhỏ nhìn cô đang ngồi ở trong xe đẩy nháy mắt cười rồi le lưỡi một cái, dùng một ngón tay sờ sờ mặt, làm như đang lêu lêu.
Ôn Viễn quả thật xấu hổ muốn cắn lưỡi mà chết, cô tội nghiệp ngước nhìn Ôn Hành Chi: "Để cho cháu xuống có được hay không? Chú xem đi cháu còn bị một đứa trẻ con cười nhạo đấy!"
Ôn Hành Chi quay sang nhìn người bạn nhỏ kia, không có hành động gì chỉ nói: "Chờ đến lúc ngoan được như thế rồi lại nói."
Ôn Viễn thật rất muốn khóc, quá khi dễ người rồi, về sau cô sẽ không đi siêu thị với người đàn ông b


pacman, rainbows, and roller s