Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342568

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2568 lượt.

chính mình hiện tại, sống cho tốt mới đúng.” Du Nhiên an ủi.
“Hiện giờ, điều anh muốn nhất, chỉ là một người.” Cổ Thừa Viễn nhìn về phía Du Nhiên, đôi môi tái nhợt chậm rãi mở ra: “Thế nhưng, cô ấy hận anh, hận không thể khiến anh biến mất khỏi thế giới này.”
“Anh trai.” Du Nhiên dời tầm mắt: “Nếu anh bằng lòng, em, và bố mẹ, đều rất vui mừng được đón nhận anh, anh có thể coi mình là người nhà thật sự của em và bố mẹ.”
“Du Nhiên, em biết điều anh muốn là gì.” Cổ Thừa Viễn chậm rãi nói: “Anh muốn em làm người phụ nữ của anh, làm vợ anh, không phải chỉ là em gái.”
Du Nhiên lắc đầu, chỉ lắc đầu.
“Em còn hận anh, phải không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
“Không, không phải nguyên nhân này.” Du Nhiên tiếp tục lắc đầu: “Đối với anh, em đã không còn loại cảm giác này.”
“Bởi vì, trong lòng em đã có Khuất Vân, phải không?” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn càng ngày càng gần.
“Em không biết.” Du Nhiên cảm thấy đầu mình sắp bị lắc đến choáng váng rồi.
“Du Nhiên, chỉ có em mới có thể cứu anh.” Giọng nói của Cổ Thừa Viễn vang lên ngay bên tai Du Nhiên.
Du Nhiên giật mình, đang muốn chạy đi lại bị Cổ Thừa Viễn ôm lấy từ phía sau.
Thật chặt, giống như người đang chết đuối giữa biển bắt được một tấm gỗ.
Cô là sự cứu vớt duy nhất của anh ta, buông tay, chính là chết.
“Cổ… Anh, anh đừng như vậy.” Du Nhiên giãy dụa.
“Du nhiên, em muốn anh làm thế nào mới bằng lòng ở lại bên anh, chỉ cần em nói, bất cứ chuyện gì, anh đều sẽ làm.”
Giọng nói của Cổ Thừa Viễn, tư thế của anh ta, đều hạ xuống rất thấp, giống như tự vùi mình vào trong bụi.
Sợi tóc của anh ta chạm vào vai Du Nhiên, giống như anh ta đang khom người xuống.
Con thú luôn luôn dữ tợn, trong khi máu me đầm đìa, thở một hơi hấp hối cũng khiến người ta thương hại.
Vì vậy, Du Nhiên thất thần, cho tới khi một đôi môi lạnh lẽo chạm vào cần cổ cô, cô mới hồi phục tinh thần, đứng bật dậy, rời khỏi Cổ Thừa Viễn.
“Anh, anh và em, sau này chỉ có thể là quan hệ anh em.” Du Nhiên thẳng thắn nói với anh ta: “Khoảng thời gian trước đây không thể quay trở lại, chúng ta hãy quên hết tất cả đi.”
Du Nhiên không quay đầu lại, nhưng sống lưng cô có thể cảm giác được sự nặng nề phía sau, giọng nói của Cổ Thừa Viễn thật hiu quạnh: “Có thể đối với em, khoảng thời gian đó không quan trọng, nhưng đối với anh, lại là quãng thời gian vui sướng duy nhất… Vì vậy, anh không thể quên, anh không làm được.”
Là cô vô tình sao? Du Nhiên nghĩ.
Khi hẹn hò với Cổ Thửa Viễn và Khuất Vân, cô đều dùng hết toàn bộ tâm trí và sức lực, thế nhưng cuối cùng, chỉ có sự đả kích liên tiếp.
Không sao, ai chẳng vấp ngã vài lần, Du Nhiên có thể tự mình đứng lên.
Thế nhưng vì sao, khi cô bắt đầu cuộc sống mới, hai người bọn họ lại liên tục chạy tới, chân thành tha thiết thể hiện tình yêu của họ với cô?
Nếu vậy, những tổn thương trước đó, là cái gì?
Đau nhức, tuy đã là quá khứ, nhưng có những ký ức mà Du Nhiên không cách nào đơn giản để cho chúng tiêu tan được.
Mấy ngày tiếp theo, Cổ Thừa Viễn vẫn nằm viện để quan sát, Du Nhiên có thời gian sẽ tới thăm anh ta.
Dường như phải nhìn thấy cô, đôi mắt u ám của Cổ Thừa Viễn mới có thể có màu sắc một lần nữa.
Du Nhiên quyết định, chỉ cần Cổ Thừa Viễn ra viện, cô lập tức sẽ hạn chế gặp mặt anh ta, như vậy, đối với cả hai người đều tốt.
Nhưng chuyện ngoài dự đoán thường xuyên xảy ra.
Hôm nay, khi mở cửa phòng bệnh Cổ Thừa Viễn, Du Nhiên nhìn thấy bên trong có một người đàn ông trung niên mặc Âu phục, đi giày da.
Nhìn thấy Du Nhiên, người đàn ông trung niên cũng dừng lại đề tài vừa rồi, đứng dậy nói: “Thừa Viễn, chuyện này, cháu nghĩ lại cho kỹ đi, bất kể cháu có quyết định gì, chúng ta đều sẽ hiểu, dù sao, người cha như nó cũng chưa làm tròn trách nhiệm.”
Nói xong, người đàn ông trung niên gật đầu với Du Nhiên, chào hỏi một tiếng rồi rời đi.
Du Nhiên phát hiện, hôm nay Cổ Thừa Viễn nhìn thấy cô cũng không vui vẻ như ngày thường, đáy mắt anh ta giống như có màu sắc tăm tối, sâu kín.
Từ câu nói cuối cùng của người đàn ông trung niên kia, Du Nhiên biết sự khác thường của Cổ Thừa Viễn nhất định có liên quan đến bố anh ta, Cổ Chí.
Nhưng Du Nhiên không hỏi, cô chỉ cắm bó hoa đã mang đến vào bình hoa.
Còn Cổ Thừa Viễn vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau mới nói: “Có thể đi dạo cùng anh một lúc không?”
Giữa hè, ánh nắng gay gắt, dưới một giàn nho, hai người ngồi xuống, một ánh nắng xuyên qua giàn cây chiếu lên người, cảm giác thật ấm áp.
“Bởi vì nghiện rượu nhiều năm, gan ông ta đã xơ cứng, phải ghép gan càng sớm càng tốt, thế nhưng loại gan cho nhóm máu O Rh âm tính như ông ta rất hiếm, cho dù trả giá cao cũng không mua được. Ý của bác anh là hy vọng anh có thể cắt gan để cứu ông ta.”
Giờ Du Nhiên mới biết thì ra người đàn ông trung niên vừa rồi là anh trai của Cổ Chí.
“Em nói xem, anh có nên đồng ý hay không?” Cổ Thừa Viễn hỏi.
Du Nhiên nghĩ, vấn đề này là vấn đề khó trả lời nhất trên đời, thậm chí cả dũng khí để mở miệng cô cũng không có.
Những vết thương trên lưng Cổ Thừa