The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/784 lượt.

c rất sâu
Trong tiếng thớ khe khẽ nhịp nhàng lên xuống của hai bố con, Cố Minh Châu cứ mớ mắt thao láo cho đến tận sáng hôm sau.
Phải làm sao đâu? Tiểu Hạ là Fay, mà cô từng tuyên bố sẽ giết chết cái đứa tên Fay ấy.
Cố Minh Châu có niềm tin vào nhân phẩm của Dung Lỗi, đành rằng anh từng nung nấu ý muốn trá thù cô nhưng anh sẽ không bao giờ phủ nhận nếu giữa họ thực sự đã xảy ra điều gì. Thế nên chắc chắn tình cảm giữa hai người là hoàn toàn trong sáng.
Với cả, cứ nhìn thái độ của Nguyễn Hạ là rõ, con bé mù tịt những chuyện trước kia. Nhưng còn ánh mắt con bé dành cho Dung Lỗi... lòng cô quặn thắt khi nhớ tới nó. Ánh mắt nóng bóng ấy tuyệt đối không chi đơn thuần ở mức hâm mộ thôi đâu.
Cứ đánh mùi thấy thứ tình yêu dốc trọn tâm can ấy là Cố Minh Châu lại như nhìn thấy chính mình hồi trẻ.
Cuộc đời này, những người thực sự có chung dòng máu với cô, chỉ có một người đang nằm kề bên và một người đã lên chốn thiên đường, còn ai khác nữa thì cô chưa từng biết đến.
Cuộc đời này, người đối tốt với cô nhất, chỉ có một người đang ốm liệt giường, còn người kia đã về vối cát bụi.
Cuộc đời này, chi có hai người khiến cô luôn gồng mình che chở, một sắp đi lấy chồng, người kia chính là Nguyễn Hạ.
Trong lòng cố Minh Châu, Nguyễn Hạ và Cố Yên có vị trí ngang nhau. Song với một Cố Yên chậm chạp, yếu đuối, không được tích sự gì, thì tình cảm cô dành cho nó đơn thuần chi là yêu thương và mong nó sống hạnh phúc mà thôi. Còn với Nguyễn Hạ, từ tính cách tới tài năng của con bé luôn có dáng dấp nối bật của chính cô. Chính vì con bé giống em ruột cô còn hơn,cả Cố Yên, thế nên bấy lâu nay, cô vẫn luôn gửi gắm hy vọng vào nó.
Một đứa em mình vẫn luôn yêu thương bảo bọc là thế, lẽ nào giờ đây chính mình lại làm nó tốn thươngỊ
Ba rưỡi sáng, ánh mắt cô lướt qua mái đầu nhỏ xíu của Dung Dịch, nhìn sang gương mặt đang ngủ say nằm nghiêng một bên của Dung Lỗi, bụng bảo dạ đúng là báo ứng thật rồi...
Đáng ra cô không nên đối xử tàn nhẫn với Điền Tư Tư.
Hãy thứ đặt mình vào vị trí của người khác mà xem, giả sử cô là chị của Điền Tư Tư, ức hiếp Fay như cô đã làm với con bé... Chưa bao giờ cô thấy mình như lúc này, dao động, chênh vênh trước tín ngưỡng và thế giới quan bấy lâu nay cô vẫn tôn thờ. Sự bối rối này đang tác động, đến niềm tin tuyệt đối cô vẫn hằng ấp ủ…tình yêu cô dành cho anh.
Tình yêu của cô, phải chăng nó khiến người khác cảm thấy... thật khó chấp nhận.
Buổi sáng đầu tiên sau cơn biến động bất ngờ.
Sau một đêm thức trắng, Cố Minh Châu dậy sớm rửa mặt, làm cơm sáng, thu dọn phòng ốc của Dung Lỗi, giặt bằng tay cho anh hai cái áo sơ mi, sắp xếp hành lý của Dung Dịch vào buồng nhỏ sát vách với phòng ngủ. Tám giờ, nồi cháo nấu đã đủ nhuyễn, Cố Minh Châu làm thêm mấy món ăn kèm. sắp bát đũa xong mà hai bố con vẫn chưa dậy. Đến tầm tám giờ hai mươi, cô vào phòng gọi hai bố con dậy.
Thực ra Dung Dịch đã tỉnh rồi, nó chớp chớp đôi mắt to tròn vẫn dấp dính đầy ghèn, cái đầu nhỏ xíu nằm kề bên ông bố to xác trông rõ là buồn cười Cố Minh Châu ngoắc tay gọi nó, thằng bé làm biếng không muốn dậy, lại quay sang lay đầu bố. Dung Lỗi nhăn nhó mở mắt.Bắt gặp khuôn mặt của con trai, anh sững sờ hai giây, thế rồi miệng nhoẻn một nụ cười thật tươi.
Suốt đêm dài thao thức, chỉ vì nụ cười ấy mà lòng cô nhẹ nhõm hơn hắn.
Dung Lỗi vồn vã mặc áo quần cho con trai, kế đó, hai bố con nối đuôi nhau xếp hàng chờ vào nhà tắm. Cố Minh Châu đơm sẵn cháo ra bát, chờ hai bố con nó ra ăn là vừa.
Trên bàn ăn sáng, Đá nhỏ ngoan ngoãn ăn phần cháo kèm rau của mình, so với bọn trẻ con Trung Quốc trạc tuổi, thằng bé dùng đũa vẫn thạo chán. Cứ xúc được hai muỗng cháo, Dung Lỗi lại ngó sang bên con trai một cái. Thấy thế, Cố Minh Châu bèn xoa đầu con, bảo: " Hôm nay bố mẹ có việc, lát nữa ăn xong, mẹ đưa con đến chỗ dì bé chơi, bảo dì đưa con đi thăm ông ngoại nhéị”
“Nhưng dượng không thích con bám lấy dì, dượng ấy toàn hất con nang một bên, lại còn tuyên bố dì bé là của dượng ấy.” Nuốt xuôi miếng cháo, thằng bé cất giọng lanh lảnh bảo: “Hay mẹ gọi Wallace đưa con đi thăm ông ngoại đi mẹ. Lần trước Wallace đến thăm con có bảo, bao giờ mẹ đón con về, chú ấy sẽ mời con ăn thật nhiều đặc sản.” Tim cô thót lại khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Dung Lỗi lia về phía mình. Đá nhỏ không nhận ra biểu hiện bất thường của bố mẹ, nó vẫn hồn nhiên nói: “Bố ơi, tên tiếng trung của Wallace là Phương-Phi- Trì, chú ấy là anh trai của dì Hài Đường, cũng là bạn thân của mẹ. Chú ý còn là bạn con! Bố có chơi với chú ấy không”
Dung Lỗi cười khẩy, “Tạm coi là thế.”
"Vậy lần sau con và chú ấy đi trượt tuyết, bố cũng đi cùng cho vui nhél Wallace trượt tuyết cừ lắm! Chú ấy lái xe siêu nhanh...” Thằng bé thao thao bất tuyệt, tay không ngừng vung vẩy thìa, Cố Minh Châu run run ngắt lời con: “Dung Dịch! Lúc ăn cơm không được nói chuyện."
"ứ... là mẹ nói với con trước đấy chứ!” Dung Dịch ngậm thìa trong miệng, nó chớp mắt phán pháo cố Minh Châu. Dung Lỗi ném cho Cố Minh Châu một cái lườm rồi bảo, “Cái này gọi là quan châu phóng