Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng
Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/782 lượt.
hỏa, lại cấm dân đen đốt đèn. Dung Dịch, mẹ con từng dạy con câu thành ngữ này chưa ?"
Dung Dịch ngẫm nghĩ một hồi rồi lắc đầu.
Tuy nó không hiếu nổi những câu tiếng trung đã dài đuồn đuột thì chớ lại còn xoắn lưỡi, nhưng nó biết đế ý sắc mặt người lớn - à, me đang không vui, hình như bố cũng thế, thôi thì nó đành ngoan ngoãn ngậm miệng, cắm đầu vào bát cháo vậy.
Thấy con xụ mặt, Dung Lỗi bèn xoa đầu nó, dịu giọng báo: “Bố con mình đừng nghe lời mẹ nữa, hôm nay bố dắt con về gặp cụ nội và ông bà nội nhé, đấy là người nhà của bố, cả nhà mong gặp Dung Dịch lắm đấy," Dung Dịch liếm cái thìa tỏ vẻ nghi ngờ rồi tò mò hỏi: “Sao con chưa gặp ông bà bao giờ nhỉ ? Hằng năm ông ngoại và dì bé sang Mỹ thăm con phải đến mấy lần, sao người nhà của bố không đi cùng? Hay ông bà cũng phải đi công tác xa giống bố? ”
Dung Lỗi nghẹn lời nhìn đứa con trai, lòng anh nóng như lứa đốt, đành phải cười trừ với thằng bé.
“Con mang quà về cho Duệ Duệ, bố ơi, bố gọi Duệ Duệ đi cùng con đến thăm người nhà của bố được không? " Một điều hiển nhiên, Đá nhỏ chẳng mấy nhiệt tình với ông bố chưa bao giờ gần gũi cùng những người họ hàng xa lạ bên nội. Họ chưa từng bước chân vào cái thế giới bé nhỏ của nó, thế nên hiện tại, nó chưa thấy có gì đáng quý cả.
Dung Lỗi thấy mồm miệng nhạt nhẽo, bèn bỏ ngang bữa sáng, nén cơn nhộn nhạo trong dạ dày và đáy lòng mình, anh từ tốn giải thích cho con nghe: “Hôm nay họp gia đình cái đã, bữa khác chúng ta sẽ mời Duệ Duệ. Tóm lại, mai sau Dung Dịch sẽ ở đây rồi, còn nhiều dịp được gặp Duệ Duệ cơ mà.”
“Con không phải về Mỹ nữa ạ ” Dung Dịch kinh ngạc thốt lên một câu tiếng Anh, mắt nó hướng về phía mẹ, nhưng chẳng thấy mẹ nó ừ hử gì cả. Dung Lỗi cũng đáp lại bằng tiếng Anh, giọng anh nghi trầm trầm mà âm vang, “Phải, không về nữa. Từ nay, con sẽ sống với cả nhà.”
Hôm nay là thứ hai, song Dung Lỗi chẳng thiết đi làm. Đế ra mắt cụ nội và ông bà nội, Dung Dịch cứ khăng khăng đòi mặc bộ vest đen của nó bằng được thì thôi, anh bèn ngồi ngoài phòng khách đợi con trai đi thay quần áo.
Cố Minh Châu tìm bộ vest rồi ném cho con đế nó tự thay. Đóng cửa phòng cẩn thận, cô ngồi xuống cạnh Dung Lỗi.
Dung Lỗi thấy cô ra thì lập tức đứng dậy, cố nhích ra một khoảng, cô buộc phải níu cánh tay kéo anh ngồi xuống, “Nói cho em nghe, sau này anh định thế nào ? ”
"Từ bao giờ việc anh làm lại phải bẩm báo với em ? ” Dung Lỗi nóng nảy gạt phắt tay cô ra, anh nhấc tờ báo đặt trên bàn uống nước, vé thảnh thơi đọc báo, chẳng buồn nhìn cô.
Tính cách anh có hai điểm nổi bật, một, “trong nóng ngoài lạnh”. Hai, cái nết khó chiều đặc trưng của người làm nghệ thuật. Bảy năm trước, Cố Minh Châu hiếu rất rõ điều này. Bảy năm sau, dù đã luyện cho mình cái dáng dấp máu lạnh của một thương nhân chuẩn mực, nhưng hễ gặp phải những chuyện khiến tình cảm dao động là lập tức, sự khó chịu hiện rõ ngay trên mặt anh.
"Việc có liên quan đến em gái và con trai em, anh phải nói để em còn biết đường định liệu chứ.”
Dung Lỗi quẳng phắt tờ báo xuống, “Em tưởng mình là ai! Thánh à? Ai khiến em phải định liệu ?!”
"Anh la lối cái gì đó! Đá nhỏ mà nghe được, nó lại tướng anh không ưa nó bây giờ!” Cố Minh Châu nắm thóp anh, cho đến khi anh không còn ho he được nữa, đành ngoan ngoãn ngồi về chỗ, cô cười thầm trong bụng.
"Em vừa gọi con là gì? " Nét mặt anh hơi giãn ra, “…. Đá nhỏ á? “ Ánh mắt anh đang vằn lên giận dữ, chợt chuyển sang một sắc thái khác phức tạp hơn, sâu xa hơn, cô bèn lí nhí hỏi một câu ngô nghê: "Anh không thích à? “
Dung Lỗi trợn mắt nhìn cô, hồi lâu sau mới chậm rãi bảo, “Không…. anh thích.” Giọng anh ra chiều bất đắc dĩ, “Anh đưa con về nhà, tối nay nhớ chờ điện thoại của anh, anh đoán thế nào ông nội cũng gọi em. “
"Sao không đưa em về luôn một thể ? “ ” Cố Minh Châu trêu anh. “Thế em không định đi gặp Fay à? Trước khi bọn anh kịp gặp nhau em nên tranh thủ thời gian” Dung Lỗi thản nhiên vặn lại.
Cố Minh Châu bẹo má anh một cái, nghiếng răng khen: “Bé này thông minh gớm!”
Dung Lỗi hất tay cô ra, ném cho cô một cái lườm bực dọc rồi quay ngoắt lưng, tiếp tục chăm chú vào tờ báo.
Chư vị trưởng bối nhà họ Dung chờ mong ngày Dung Nham, Dung Lỗi sớm yên bề gia thất đã lâu. Tiếc rằng Dung Lỗi thất tình, quyết tâm dứt áo đi du học, cả nhà có muốn giục cũng khó. Còn Dung Nham, hễ đá động đến chuyện này là nó lại chơi trò mất tích, suốt nửa tháng không thèm vác mặt về nhà, được dăm bận thì chẳng ai dám thúc ép nữa.
Thế nên sự xuất hiện của Dung Dịch chẳng khác nào một quá bom tấn dội thẳng vào nền nếp ký cương của nhà họ Dung.
\'Tôi... tôi từng gặp thằng bé này! Tôi từng ôm nó!” Trong căn biệt thự cố kính lâu đời của nhà họ Dung, bên ghế sofa kê giữa gian phòng khách rộng thênh thang, mẹ Dung Lỗi nức nở nghẹn lời, “Nó... nó giống Dung Lỗi hồi bé như tạc!"
Bố Dung Lỗi phải bỏ cá chơi golf vì bị ông cụ Dung gọi về gấp, gãng tay cũng không kịp cởi. Ông dìu vợ dậy, vỗ nhẹ lên lưng bà, “Haha.. bà nó đừng kích động thế, kéo làm cháu nó sợ.”
Đúng là Dung Dịch đang hết hồn hết vía thật. T