pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/779 lượt.

rong vòng hai ngày một có quá nhiều chuyện xáy ra khiến cái đầu nhỏ xíu của nó không kịp xoay xở. Với cả, sao mà bà nội lại nước mắt nước mũi tùm lum thế này không biết? Nó rụt rè ngó cảnh bà nội cháy nước mũi.
Sợ mẹ kích động, ôm chặt quá làm thằng bé bị đau, Dung Lỗi bèn hết lời khuyên nhủ, tranh thủ ôm con vào lòng. Ngay tức thì, Dung Dịch bíu chặt cổ Dung Lỗi, nó giấu khuôn mặt nhỏ nơi hõm vai bố còn cái mông vểnh ra ngoài như một con đà điếu.
Về sau, dưới lời động viên của bố và sức hấp dẫn từ mấy món bán trái mà dì Vi chuẩn bị, Dung Dịch bé nhỏ dần vượt qua sự kinh hãi ban đầu, nửa tin nửa ngờ trút bỏ lớp phòng ngự, nó nghe lời bố, ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, nghiêm túc nhấm nháp đồ ăn vặt.
Bốn vị trưởng bối xúm quanh thằng cháu, nói cười rộn rã. Bấy giờ, ông nội Dung chống ba toong đứng đằng sau, vé mặt khó đoán.
Vừa xong bài thể dục buổi sáng, ông đang định dùng bữa thì bắt ngờ Dung Lỗi về, còn ẵm theo đứa trẻ này, bảo là con của Cố Minh Châu sinh từ bảy năm trước, bấy lâu nay sống bên Mỹ, tên là Dung Dịch.
Đúng là chuyện tày đình, ông cụ lập tức gọi ngay hai thằng con về. Khi ông vẫn chưa kịp hiếu rõ đầu cua tai nheo gì sất gì thì hai phu nhân nhà họ Dung đã phấn khởi xách đồ ăn về, phen này thì hay ho rồi, loạn thật rồi.
Đời này có gì mà ông cụ chưa từng chứng kiến cơ chứ? Nhưng đứa cháu rách trời rơi xuống này quả thật lần đầu tiên ông thấy, tự dưng rơi đâu ra một thằng lỏi hoạt bát nhanh nhẹn, lại còn thừa hướng toàn những gen trội của dòng họ nữa chứ?
Con bé Cố Minh Châu này đúng thật là!
Khá năng thích nghi của Dung Dịch hiển nhiên siêu nhanh, dần dà thằng bé không còn tỏ ra dè dặt nữa. Tay cầm khư khư hai miếng bánh xốp hạnh nhân, nó nhanh nhảu trả lời ông bà nội, vụn bánh bám đầy trên vạt áo vest đen lịch thiệp. Thấy mẹ Dung Nham toan đưa tay phủi, thằng bé liền ưỡn bộ ngực nhỏ lên cho bà dễ phui, hai con mắt híp tịt đáng yêu quá đỗi khiến mẹ Dung Nham cầm lòng không đậu, ốm chầm lấy nó hôn chút chít hai cái liền.
Dung Lỗi xoa đầu con trai, vẻ yên tâm phần nào. Lúc này ông nội tinh mới khẽ đằng hắng một tiếng, ngầm nhắc Dung Lỗi đứng dậy theo ông vào thư phòng.
Vừa đặt chân vào thư phòng, ông lập tức cau mày, dằn đầu ba-toong xuống nền nhà, gắt khẽ: "Việc này là sao? Mày nói ông nghe xem nào!"
Dung Lỗi đắn đo giây lát rồi khách quan thuật lại cho ông nội nghe những chuyện đã biết trong vòng hai ngày qua.
Suốt câu chuyện, ông cụ chi còn nước lắc đầu, hồi lầu không thốt lên lời. Sau cùng đành buông tiếng thở dài nặng trĩu, “Chuyện quái quỷ gì thế này!”
“Cháu sẽ giải quyết, ông cứ yên tâm.”
“Mất bò mới lo làm chuồng, con cái đã lớn ngần này rồi, bây giờ thì có giải quyết đằng trời! Chuyện đến tai người ngoài thì còn ra cái thể thống gì nữa! Con bé Cố Minh Châu này phải cái tội cẩn thận quá mức!” Ông cụ tức tối nói. Ông sinh ra trong một gia đình danh giá, từng xông pha trận mạc, từng làm quan, từng là triệu phú, ông đâu lạ gì mấy cái trò đời. Nhà này có ông làm chủ, ngoại trừ dì Vi có thân phận đặc biệt ra, còn lại nhà này chưa từng mướn tay người khác hầu hạ. Hai đứa con trai của ông, một người kế thừa sản nghiệp gia đình theo nghề kinh doanh, người kia đứng ra làm chính trị, cả hai đều dựa vào thực tài của chính mình. Tuy con dâu cũng xuất thân danh giá nhưng bước chân vào nhà họ Dung là phải nhập gia tùy tục, tự mình lo chuyện bếp núc hằng ngày. Đưới nền nếp kỷ cương chặt chẽ được hun đúc qua nhiều đời, hai đứa cháu trai mới thành tài như ngày hôm nay. Ồng cứ tướng mình đã mở ra một con đường tân tiến cho đại gia tộc nhà họ Dung thì sau này đời con cháu tất sẽ phồn vinh, anh tài tất sẽ lớp lớp xuất hiện. Ngờ đâu mình còn sống sờ sờ ra đấy mà lại để xảy ra chuyện tày trời này!
Mà nói thực ra, ngay từ bảy năm về trước, ông cụ đã hơi ngờ ngợ rồi. Năm đó, bỗng dưng Cố Minh Châu mất tích suốt bảy tháng trời, lúc về nom người có vé khang khác. Với bản tính cẩn thận của mình, ông cụ nhấm đếm thời gian, trong lòng sinh nghi bèn gọi điện thoại hỏi Dung Lỗi.
Đương nhiên Dung Lỗi rõ chuyện mình hơn ai hết, anh lập tức nhờ người của Diên đi điều tra. Lúc ấy, thực ra... trong lòng anh đã nhen nhóm một tia hy vọng mơ hồ, rất khó nói.
Nhưng kết quả mà anh nhận được không khác gì với kết quả mà ông nội sai Dung Nham đi điều tra - đúng là có người sinh con thật, song không phải Cố Minh Châu.
Trả lời ông nội xong, thậm chí Dung Lỗi vẫn ấp ú một tâm lý cực kỳ phức tạp. Bằng nhiều cách, anh đã lấy được mẫu tóc cứa đứa bé trai tên Duệ Duệ kia để đi làm xét nghiệm DNA. Hiển nhiên, kết quá đẵ chứng minh: đứa bé không phải con anh.
Bây giờ nghĩ lại thì đúng là Cố Minh Châu đã lên kế hoạch ngay từ đầu. Tổng công ty của Lương Thị đặt tại Mỹ, cả hai phái chính tà ở bên đó đều phái nể mặt Lương Phi Phàm. Cộng với mối quan hệ tương đối thân thiết giữa gia đình Phương Phi Trì và phía cảnh sát bản địa thì việc giữ bí mật cho hai mẹ con cô ấy quả thực dễ như trở bàn tay.
Đồng thời, cổ lá chắn là Cao Hạnh nên mỗi lần Cố Minh Châu đưa đứa bé đi đi về về giữa hai n