Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/780 lượt.
ơi, người khác cứ đinh ninh cô ấy dắt theo Duệ Duệ. \' - .
Thú thực vào lúc đó, Dung Lỗi đã từng manh nha một ý nghĩ cực kỳ vớ vấn và bi quan kiểu: biết đâu Duệ Duệ là con ruột cô ấy, chi có điều bố đứa bé không phải mình mà thôi.
Thế nên sau này anh vẫn vô tình kiếm tra lại nhiều lần, cũng bởi lẽ đó mà anh nắm rõ nhất cử nhất động trong suốt mấy năm qua của cô như lòng bàn tay.
Những ngày tháng vất vả nhất của anh, theo báo cáo điều tra về Cố Minh Châu mà anh nhận được, có hai người đàn ông thường xuyên xuất hiện bên cô, đó là Trình Quang và Phương Phi Trì.
Mà giờ thì anh cũng biết, ai mới là người ở bên, giúp cô ấy vượt qua những ngày tháng khốn khổ nhất trong cuộc đời.
Đằng nào cũng chẳng phải là anh.
Ấy là thứ tình yêu mà Cố Minh Châu từng đinh ninh một lòng, tình yêu dành cho anh, sâu thẳm, không gì sánh kịp.
“Đầu óc đang để đi đâu đấy? ” Ông nội lên tiếng ngắt ngang dòng suy tưởng của anh, “Mày! Tối nay gọi Minh Châu đến nhà ăn bữa cơm.”
Dung Lỗi tư lự trong vài giây rồi khéo léo dò hỏi ý ông, “Ông ơi, cháu xin ông đừng gây khó dễ với cô ấy. Chung quy cũng là... tại cháu. Bao năm nay cô ấy một thân một mình nuôi thằng bé, cháu nợ cô ấy nhiều.”
Ý của thằng cháu rành rành ra đó, tự nhiên ông cụ thấy cáu sườn, chi hận không nhồi được vào đầu nó cho nó nên người, “Khỏi phải lo, bố mày còn đang mừng húm kia kìa, chưa đến lượt ông phải lo mấy cái chuyện tào lao này. Mà cũng khỏi để bọn mày chê ông già lắm chuyện!”
Đương nhiên Dung Lỗi thừa hiểu ông cụ đang tức nên mới nói vậy, bố anh chưa hẳn đã nghe lời ông nội, “Ý cháu không phải vậy. Có điều từ xưa đến nay Minh Châu vẫn luôn kính trọng ông, cô ấy mà biết ông nối giận thế này thì thể nào cũng đứng ngồi không yên. Ồng cũng biết chuyện gia đình của cô ấy dạo gần đây rồi đó, mọi việc đều do cô ấy gánh vác, cô ấy vất vả lắm rồi nên cháu không muốn vì một chuyện đáng lẽ là chuyện vui mà lại khiến cô ấy phải buồn rầu.”
“Vậy theo mày thì sao? ” sắc mặt ông có phần dịu xuống.
“Cháu muốn lấy cô ấy.” Dung Lỗi nói nhẹ tênh song rất kiên định.
“Còn con bé ?”
Dung Lỗi mím môi, thật khó mà trả lời được. Trước đây cô ấy nằng nặc đòi lấy anh bằng được, thậm chí còn dùng mánh khóe lấy lòng ông nội anh, khăng khăng muốn làm vợ anh. Nhưng giờ đây, khi Nguyễn Hạ đã xuất hiện... quả thật anh không chắc cho lắm. Có lẽ, nếu buộc Cố Minh Châu làm tốn thương một người trong số những người cô ấy quan tâm nhất thì chắc chắn, kẻ được chọn sẽ là Dung Lỗi.
Nghĩ đến đó, tự dưng Dung Lỗi thấy giật mình bởi chính những suy nghĩ của bán thân - từ lúc nào mà ngay cả anh cũng thản nhiên thừa nhận cô ấy quan tâm anh, yêu anh.
Nom thằng cháu mình hằng tự hào lại đăm chiêu, ông cụ ngán ngẩm lắc đầu, lại thất bại rồi, thế là lại thất bại rồi!
Chẳng hiểu ông dạy dỗ bọn nó thế nào, một đứa thì thôi đã đành, đằng này đứa hai đứa ba, lần nào cũng rặt cái kiểu ấy. Bỏ bao công sức mới rèn được chúng nó trở thành người hô mưa gọi gió, không gì là không làm được, thế mà hễ cứ đụng đến người phụ nữ trong lòng là nó lại như người mất hồn.
Dung Dịch... Dung Dịch! Nhớ tới thằng chắt lém lỉnh đang ngồi dưới nhà, trong lòng ông lại sục sôi, con người ta không ai vấp ngã ba lần ở cùng một chỗl Ông phái thay đối cách dạy dỗ, không thế để thằng chắt lại đi theo vết xe đổ của bố nó và ông nội nó được!
Mái đắm chìm trong nỗi ưu tư của riêng mình nên Dung Lỗi không nhận ra ánh mắt tóe lứa của ông nội. Đợi anh tĩnh tâm trở lại, ông nội mới sốt ruột phẩy tay bảo, “Không còn việc gì nữa, xuống nhà đi.” “Vậy tối nay thì sao ạ ?"
"Cớ gọi nó đế ăn bữa cơm thôi, sợ cái gì? ” Thấy thằng cháu vẫn khư khư cái vẻ mặt thấp thỏm như sợ cháu dâu bị ăn thịt, ông cụ bèn quắc mắt bảo, "Ra ngoài đi! Ông không muốn thấy cái mặt mày nữa!”
Dung Lỗi xoa xoa mũi rồi lui ra ngoài.
Bấy giờ, Cố Minh Châu đang trên đường về quê gặp Nguyễn Hạ.
Vừa lái xe đến cổng làng, ngay từ đằng xa đã thấy Nguyễn Hạ đang dìu bà ngoại đi bách bộ, Cố Minh Châu bèn hãm tốc độ xe đồng thời ấn còi. Ngẩng lên thấy chị mình đến, Nguyễn Hạ liền nhoén cười.
Cất xe xong, Cố Minh Châu quay lại đón bà và Nguyễn Hạ. Bà ngoại vừa gặp cô đã gọi “Vô Song”, Cố Minh Châu chỉ mim cười mà không phân trần gì.
Khuôn mặt nhăn nheo già nua của bà bỗng thoáng vé tự hào, bà véo mũi Cố Minh Châu, đoạn bảo, “Phải rồi... Sớ Sở nhà ta xinh đẹp từ bé, Sở Sở là công chúa trong cổ tích, tuy có nhiều người theo đuổi nhưng về sau công chúa nhất định sẽ lấy hoàng tử."
Công chúa... phải rồi, hồi mới làm công chúa, lúc đó Nguyễn Vô Song thường dẫn cô về nhà bà.
Trong ký ức của ngày đó, bà ngoại thường mặc những bộ xường xám kiểu xưa, khoăn choàng trắng tinh khôi đài các khoác trên bờ vai, giống như một nàng tiểu thư ngày xưa trong tranh vẽ.
Trong lúc Nguyễn Vô Song giúp bà quét tước vườn tược nhà cứa thì Cố Minh Châu lọt thỏm trong lòng bà, cũng ngay tại chỗ này, cô được bà kể cho nghe những câu chuyện ly kỳ. Tuồng như quãng thời gian ấy luôn