XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/783 lượt.

rơi vào buổi chiều có nắng vàng thật rực rỡ, giọng bà uyển chuyến mượt mà khiến Cố Minh Châu như đắm chìm trong những câu chữ bay bổng sâu sắc, buối chiều này nối tiếp buổi chiều kia, từ kinh thánh đến kinh thi, từ truyện cố Andersen đến Trương Ái Linh.
Nghe bà nói cô mới chợt nhớ ra, cô che mặt cười, lòng thoáng hoài niệm về quãng thời gian hạnh phúc được làm công chúa ấy.
Tinh hình bà ngoại cứ thất thường, lúc tinh táo lúc nhầm lẫn song Cố Minh Châu cũng không nhắc bà. Cô ngồi nói chuyện vui vẻ một lúc, thấy bà ngoại đã thấm mệt, gà gật buồn ngủ, dì bảo còn một lúc nữa mới đến giờ cơm nên cô dìu bà về phòng nằm nghi trước.
Nguyễn Hạ đã xử lí xong rau và thịt cần nấu cho bữa tối, cô bưng cà phê mới đun ra, “Chị, hôm qua chị có về cùng Kevin không? Em không tài nào gọi được cho anh ấy, Diên cũng vậy."
Trên đường đến đây Cố Minh Châu đẫ bốc điện thoại gọi Hải Đường, song cũng không cách nào liên lạc được, “Hôm qua chị đưa họ về khách sạn, chắc là mệt do chênh lệch múi giờ. Không sao đâu, em đừng lo.”
“Hai người đó á, ha ! cần gì em lo đâu!” Nguyễn Hạ đẩy tách cà phê đến trước mặt cô, “Chị, em đế ý thấy dạo này bà ngủ càng lúc càng nhiều. Em lo lắm, hay đưa bà đến bệnh viện khám lại.”
“Tuần trước chị mới đưa bà đi khám rồi. Không có gì khác thường cả."
“Vâng.” Nguyễn Hạ có vé áy náy, “Chị, em thật chẳng ra sao cá, bấy lâu nay vẫn để chị phải chăm sóc bà và cả em nữa.”
"Biết lắm khổ nhiều mà, vả lại cứ xem như chị đang đầu tư, sau này chị già rồi không có ai chăm sóc, chị sẽ mò đến tìm em.” Cố Minh Châu phớt cười, vẻ mặt vẫn vậy, \'Tiếu Hạ này, chị từng nói với em nhiều lần rồi, em lúc nào cũng phải sẵn sàng tư tưởng. Người duy nhất có thể theo em tới cùng trời cuối đất chi có mình em thôi, hiếu không? “ Nguyễn Hạ lặng lẽ gật đầu, cô hiểu chứ, cô cũng hiểu căn bệnh suy thoái não của bà ngoại hoàn toàn vô phương cứu chữa. Bình thường chỉ kéo dài được năm sáu năm, thế mà nay đẵ bước sang năm thứ báy, thôi thì cô cũng thấy mãn nguyện lắm rồi.
Những gì Cố Minh Châu nói đã tạo một thứ áp lực không tên lên người Nguyễn Hạ, cô bé nhoẻn cười chuyến đề tài, “Thực ra chị cứ gọi điện thoại gọi em qua là được rồi, việc gì phải lặn lội đường xa đến đây. Hôm qua em nghe anh Trình Quang báo dạo này chị bận lắm cơ mà.”
“Bố chị đang bệnh, chỗ cố Yên cũng có tý phiền hà, đúng là hơi bận nên đợt tới chắc là không có nhiều thời gian để quan tâm em, có gì thì em cứ gọi Trình Quang, nhưng cũng đừng làm phiền nó nhiều quá, nó đang ôn thi GRE để chuấn bị đi du học. Đây, chìa khóa này gửi em, ơ kìa đừng từ chối, đáng nhẽ chị định đưa em chìa khóa nhà chị, nhưng em cũng thấy tình hình đạo này của bà rồi đấy, chị đoán bụng chắc em không muốn rời xa bà; thế nên phải có xe mới tiện đi lại. Em lái tạm chiếc xe này đi, bao giờ kiếm được tiền mua xe mới thì trả lại chị sau."
Nghe chị mình nói vậy, Nguyễn Hạ đành nhận chìa khóa xe, nhưng trong dạ vẫn thấy buồn man mác. Im lặng một lúc, con bé mới mở miệng hỏi: “Chị, chị và anh Kevin... quen nhau à? ". Câu hỏi đó đã ám ảnh nó suốt đêm qua.
Bán thân cô cũng đang chờ con bé nhảy sang chú đề này nên vừa nghe thấy thế, cô chỉ cười rồi úp úp mở mở đáp lại: “Bọn chị là bạn đại học, sau này anh ấy ra nước ngoài đu học nên cũng cắt đứt liên lạc, dạo gần đây anh ấy về, bọn chị mới gặp lại nhau. Sao? \'’
Theo cách nói cua chị ấy thì bọn họ chỉ giống những người bạn bình thường, lúc này cô bé mới gỡ được táng đá đang đè nặng trong lòng, “À... Chị ơi, chị thấy anh ấy là người thế nào? "
“Mỗi người một cảm nhận, cảm nhận của chị chẳng nói lên điều gì cả. Sao? Anh ấy và em có gì hả? ”
Nguyễn Hạ ngượng ngùng le le lưỡi, “Đâu mà!”
“Em từng thổ lộ với anh ấy nhưng bị cự tuyệt, xấu hố chết đi đượcl Anh ấy báo, trừ phi anh ấy chết, chứ không bao giờ anh ấy quên được người bạn gái cũ. Ôi... quả thực em xấu hổ đến nỗi chi ước có cái lỗ nẻ nào đó để chui xuống.”
“Thổ lộ ấy mà, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có hai kết quả, một là bị từ chối, hai là được chấp nhận, có gì mà phải xấu hố.”
“Chị, chị có quen bạn gái cũ của anh ấy không? ”
“Khóa nào? “
“ừm... em cũng không biết.” Nguyễn Hạ tắc tịt. Tuy quen biết đã lâu nhưng ngoại trừ một lần do uống thuốc an thần quá liều, nửa đêm nói mê gọi tên “ỉn con” ra thì chưa bao giờ cô nghe Dung Lỗi tâm sự chuyện tình bi đát của anh ấy với bất kỳ ai. “Em tò mò lắm, cô gái ấy ra sao mà lại khiến Kevin khó quên đến thế nhỉ ?”
Thấy Cố Minh Châu im lặng không nói gì, Nguyễn Hạ lại tưởng chị minh không thích trò tọc mạch, thành thử cô bé cũng không gặng hỏi thêm
Nhưng thực ra, lúc này Cố Minh Châu lại thấy khó chịu trong lòng.
Trông vẻ dồi dào sức sống đang thoắt ấn thoắt hiện trên gương mặt cổ em gái, đột nhiên Cố Minh Châu thấy vẻ hững hờ của mình thật gỉa dối biết bao. Cố Minh Châu cũng hiểu, đối với Nguyễn Hạ mà nói, chị Sở Sở là người duy nhất đế nó thổ lộ những điều băn khoăn chỉ con gái mới biết với nhau.
Còn cô, cô đến với mục đích thăm dò tình địch, cô đã lên kế hoạch chu đáo để hạ gục cô bé con đáng yêu nà