Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/778 lượt.
y.
“Cà phê ngon thật!” Cố Minh Châu nói lảng sang chuyện khác, “Xem ra em đã học được ối thứ ở bên ngoài, chị thấy con người em hây giờ khác xa hồi mới đi rồi đấy, khỏe khoắn mà cởi mở hơn nhiều.”
Và quá thật Nguyễn Hạ đã liêu xiêu trước câu khen ngợi của cô. Cô bé liền cười tít mắt, đoạn kể thêm một số chuyện vui vui hồi còn ở bên đó : "A! Phải rồi! Để em cho chị xem đồ án tốt nghiệp của em!” Nguyễn Hạ hớn hở chạy vào buồng, lát sau đã cầm ra một xấp hình phác thảo thu nhỏ, nâng niu trao cô xem.
Đó là hình line art của một bộ trang sức. Nhìn qua tranh vẽ rất lộng lấy. Ánh mắt Cố Minh Châu lướt xuống phía dưới, một dòng chữ bay bướm, mờ mờ bằng nét chì, chính ngay tên của loạt tác phẩm - “Đá của Hạ Mạt”
Và thế là trái tim gan lì từng trái của cô bỗng thắt lại.
“Đẹp đấy, nét vẽ có tiến bộ hơn rồi.” Cố Minh Châu xem qua một lượt rồi mím cười bảo.
Nguyễn Hạ chu môi, chừng như hơi thất vọng khi thấy cô phán ứng như vậy.
“Em muốn chị phải tỏ ra kinh ngạc đến mức nào? Nhiều năm không Sờ đến những thứ này, từ lâu chị đã là kẻ tay ngang rồi.” Cố Minh Châu dửng dưng bảo, "Ngốc ạ!”
Bị bà chị lật tẩy nên Nguyễn Hạ chỉ còn biết lè lưỡi. Mắt vẫn nhìn chị Sớ Sở dựa lưng vào thành ghế, những ngón tay thon dài nhịp nhàng gõ xuống chữ “Đá" trên hình vẽ, dường như đang nghĩ gì đó. Con bé khẽ gọi một tiếng, Cố Minh Châu mới sực tinh, “À chị đang nghĩ nên bố trí em về đâu."
“Chị, thực ra chị không cần sắp xếp hộ em đâu.” Nguyễn Hạ cười ngại ngùng, “Chị vất vả nhiều rồi, chị đừng bận tâm lo nghĩ thêm cho em nữa. Em đã trưởng thành, em có thể tự mình phấn đấu.”
“Chị chỉ muốn mang lại cho em một khởi đầu thuận lợi, còn sau này thế nào là phụ thuộc hoàn toàn vào năng lực của em. Tiểu Hạ, quan điểm của chị là, phụ nữ nên có một sự nghiệp chắc chắn, có thế thì vào lúc em gặp khó khăn trong tình yêu, ít ra em vẫn nắm chắc trong tay được chút gì đó. Song em không phải là chị, hẳn em đã có quan điểm và mơ ước của riêng mình, chị tôn trọng em, nhưng cũng luôn sẵn lòng hướng em đi theo con đường mà chị thấy tốt nhất.” Ngữ khí của Cố Minh Châu vẫn mang vẻ tự tin và bình tĩnh mà Nguyễn Hạ luôn sùng bái bấy lâu nay.
Nghe ngoài sân vọng vào tiếng còi xe inh ỏi, Cố Minh Châu bèn mở cửa sổ, ngó ra chiếc xe BMW màu đỏ đang đỗ bên ngoài, cô cười bảo, “Mau ra mở cửa cho sếp của em đi.”
Chương 13: Xì, đồ dở hơi
Trước khi đến đây, Cố Minh Châu đã bốc điện thoại gọi cho Lộ Hân Nam. Cô đưa xe cho Nguyễn Hạ, để Lộ Hân Nam đưa cô về, tiện thể tiến cử cho bạn mình một nhà thiết kế tài năng.
Nom Lộ Hân Nam hơi gầy đi một chút, mái tóc cắt tỉa gọn gàng thời trang, chiếc áo khoác dáng ngắn vẻ chín chắn cộng thêm lớp trang điểm tinh tế nhẹ nhàng, càng nhìn càng có dáng dấp của một nữ doanh nhân. Tập ảnh “Đá của Hạ Mạt” đã khiến cô ấy nửa kinh ngạc nửa mừng rỡ, đây đúng là thứ cô ấy đang kiếm tìm, đồng thời cũng là thứ mà đội thiết kế chỗ cô ấy đang thiếu hụt, một phong cách tinh khôi rạng rỡ như tường vi song cũng thế hiện được sự phóng khoáng sắc sảo.
Hai người nói miên man suốt từ lúc chuẩn bị ngồi vào bàn cho đến khi cơm nước đã xong xuôi, vẻ như đã tìm được tri âm đích thực, ngay tức khắc Lộ Hân Nam đồng ý nhận Nguyễn Hạ
Cơm nước xong ít lâu thì Cố Minh Châu và Lộ Hân Nam ra về.
Bà ngoại vẫn đang ngủ, dì không tiện gọi bà dậy, Nguyễn Hạ bèn bảo đợi bà tỉnh rồi nấu riêng cho bà ăn sau.
Chẳng hiểu tại sao, Cố Minh Châu lại muốn gặp bà nói mấy câu rồi hẵng về.
Lúc lên lầu, cô ngồi bên mép giường, nắm lấy bàn tay già nua như rễ cây của bà ngoại, khẽ gọi bà dậy, báo mình sắp về, dặn bà nhớ giữ gìn sức khỏe, hằng ngày phải kiên trì giữ thời gian luyện tập.
Bà ngoại mắt kèm nhèm gật đầu lia lịa, đột nhiên bà cất tiếng rành rọt: “Cháu yên tâm đi lấy chồng đi, bà tự biết chăm sóc bán thân mình,
Cố Minh Châu ngây người, chẳng hiểu bà đang nói với Nguyễn Vô Song hay đang nói với cô nữa. Tuy cô gật đầu vâng dạ, nhưng không hiểu sao cô cứ thấy run run là lạ. Cho đến khi chiếc xe của Lộ Hân Nam chạy ra đến cổng làng, nụ cười thường trực suốt buối chiều mới tắt lịm trên môi cô.
Lộ Hân Nam đã được nghe đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện, giờ lại thấy bạn mình co quắp một chỗ, cô bèn hỏi một câu dè dặt: “Tình hình sao rồi? ”
Cố Minh Châu thở đài thườn thượt, “Gay go đấy."
“Sao mày không giải thích thẳng toẹt với Nguyễn Hạ đi. Tao thấy con bé cũng là người biết lí lẽ ra phết.”
“Chính bởi con bé là người hiểu chuyện đấy. Nếu là Cố Yên thì tao đã nói thắng đuột rồi, nó khóc lóc vật vã, dăm bữa là lại đâu vào đấy, Còn Tiểu Hạ thì... tao thấy hơi sợ, nó lạnh lùng thật song cũng rất tình cám, chính tao chứng kiến nó nhích từng bước vượt qua nỗi đau mất mẹ, Lộ Lộ này, mày cũng thấy con người nó bây giờ đấy, nó tràn trề sức sống, thật sự là tao... không nhẫn tâm.”
Chính bởi cái vẻ thanh xuân dồi dào sức sống ấỵ mà cô không nỡ nói ra rằng - Tiểu Hạ, Dung Lỗi là người chị yêu, là bố của con trai chị. ít lâu sau sẽ là chồng chị. Thế nên em đừng yêu anh ấy nữa.
Con bé ấy đã đặt cô làm mục tiêu phấn đấu của