Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Yêu

Chỉ Vì Yêu

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 134781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/781 lượt.

nó, con bé có cái tính quật cường bướng bính song cũng hết sức nổi bật - y như cô thời còn trẻ. Nguyễn Hạ do một tay cô đào tạo, chính mắt cô đã chứng kiến nó phá kén thành bướm, sao cô có thể nhẫn tâm giáng cho nó một đòn phủ đầu ngay vào lúc cuộc đời nó đang tràn trề hy vọng nhất được.
“Lộ Lộ, mày có thế báo Merry nhận Tiểu Hạ làm học trò được không? “
Lộ Hân Nam phá lên cười, “Mày nghĩ kỹ đi, Merry Trương ấy à! Tao phải móc nối cả mớ quan hệ xã hội mới rước được mụ ấy về công ty đấy, một năm mụ ta đi làm không đến một tháng, thế mà mức lương tao trả cho mụ gấp đôi số lương của toàn thế anh em trong công ty một năm cộng lại báo mụ ấy là người làm công ăn lương rồi chịu nghe lời sếp nào, ối giời cho minh xin, có mà là Phật sống của tao thì có!” Nói đến đó, Lộ Hân Nam không kìm được kích động.
Merry thành danh ngay khi Cố Minh Châu và Lộ Hân Nam vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường, lúc đó chị đã là một trong những nhà thiết kế hàng đầu thế giới. Năm đó, chị đến Trung Quốc làm tour triển lãm tác phẩm, Cố Minh Châu và Lộ Hân Nam thuê máy bay rong ruổi theo chị quá nửa Trung Quốc mà người ta vẫn kiên quyết không thèm ngó ngàng lấy một cái.
"Minh Châu, mày muốn bù đắp cho Nguyễn Hạ, tao hiểu, nhưng cái này quá thật vượt quá khá năng của tao. Cùng lắm tao chỉ tiến cử được thôi."
Cố Minh Chầu đang thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa số, đoạn từ tốn gật dầu, “Con người ta ai cũng phải thay đổi, mày nhìn chúng ta mà xem, cả hai chúng ta đâu còn như xưa nữa. Merry cũng khác nhiều rồi, mấy tác phẩm của chị ấy trong vòng hai năm qua rõ ràng đã có nhiều yếu tố trầm lắng. Cũng giống việc mày cần một luồng gió mới như Tiếu Hạ chẳng hạn, bản thân Merry cũng cần y như thế. Tao có linh cảm, Tiếu Hạ sẽ thành tài.”
Lộ Hân Nam và Cố Minh Châu kè kè bên nhau đã ngót nghét hai mươi năm, chi cần một động thái nhỏ là đủ để người kia nhận ra. Niềm đam mê cùng nỗi tiếc nuối da diết của Cố Minh Châu dành cho thiết kế chừng như đang lây sang Lộ Hân Nam, "... Minh Châu này, có bao giờ mày từng nghĩ, sau khi lấy được Dung Lỗi thì sẽ nghi việc ở nhà không? Mày không làm nhà thiết kế thời trang, đúng là tổn thất lớn cho cái ngành này.”
Vừa nghe đã biết cô bạn thân lại đang tiếc thay cho mình đây mà, Cố Minh Châu bèn bảo, “Được rồi, bây giờ tao sống cũng ổn đó chứ. Đừng nói như thể tao đang tủi thân lắm không bằng. Đợi tao giải quyết xong mấy việc gấp gần đây rồi bàn sau! Đời người dài lắm, mấy năm đợi anh ấy đã ăn thua gì. Huống hồ, tao đã đợi bao năm rồi, tao biết Dung Lỗi đáng để tao đợi.”
“Vậy chi bằng để lão tự đi giải quyết chuyện của Nguyễn Hạ có phải hơn không?”
“Lão cũng muốn thế, nhưng tao gạt đi rồi.” Cố Minh Châu thở dài, "Lộ Lộ này, nếu là mày, mày có sẵn lòng từ bỏ không, hay mày vẫn một lòng một dạ mơ về người đàn ông không thuộc về mìnhị”
Lời vừa dứt, ánh mắt đắm đuối mà Lộ Lộ dành cho Phương Phi Trì chợt vụt qua trước mắt, Cố Minh Châu như sực tinh, nhưng lời đã nói ra thì làm sao có thế rút lại được. Cô băn khoăn ngó sang Lộ Hân Nam, sắc mặt cô ấy đã khang khác rồi.
Không khí bỗng lắng xuống, hai cô bạn thân khó tránh khỏi ngượng ngập khó nói. Tiếng chuông điện thoại vang lên vào lúc này đúng là vị cứu tinh của đời cô, Cố Minh Châu vội vã nghe điện, là số máy bàn nhà Dung Lỗi.
“Tối nay về nhà ăn cơm.” Điện thoại vừa kết nối, Dung Lỗi đã thắng thừng buông một câu thế đấy.
Cố Minh Châu đồng ý, đoạn bảo, “Chừng một tiếng nữa là tới, em vừa rời nhà bà ngoại.”
“Anh biết rồi.” Dung Lỗi dửng dưng đáp.
“Đợi đã.” Cố Minh Châu lên tiếng trước khi anh kịp cúp điện thoại, “Anh mua điện thoại chưa? ”
“Maỉ rồi mua.”
“Vậy... anh có thể gọi cho cậu bạn Diên của anh để dặn cậu ta đừng tiết lộ chuyện chúng mình có Dung Dịch cho Tiếu Hạ biết, được không? ”
“Không được.”
Cố Minh Châu cáu, “Tiểu Hạ mới về nước, cho nó nghi ngơi vài ngày đã rồi em sẽ nói chuyện với nó.”
“Anh không có mồm chẳc? ” Dung Lỗi cười khẩy, “Chuyện này để anh lo, em cứ cân nhắc vấn đề của bản thân mình đi! Đừng tưởng thế mà xong !”
Cố Minh Châu nóng đầu toan cãi trả thì điện thoại hiển thị có cuộc gọi đến, cô thấy số máy cá nhân của Lương Phi Phàm, liền báo, “Có người gọi đến, em cúp máy đây.”
“Chẳng lẽ điện thoại cùa anh không được tính là có người gọi đến à? ” Dung Lỗi mia mai, “Sao lại cúp máy của anh để nghe đứa khác ”
Cố Minh Châu điên lên bảo, “Xí! Đồ dờ hơi ”
Cô ngắt điện thoại để nhận cuộc gọi của Lương Phi Phàm, giọng nói kiêu ngạo quen thuộc vọng lại từ đầu dây bên kia: “A lô ! Tôi đây."
“Chuyện gì thế ?” Cố Minh Châu đoán bụng chắc con bé Cố Yên ngờ nghệch lại làm gì đó dại dột rồi.
"Rốt cuộc chị đã nói chuyện với bố chị chưa? " Giọng Lương Phi Phàm lạnh như băng, “Sao Cố Yên lại đề nghị hoãn đám cưới ? Cố Minh Châu, tôi cực kỳ ghét tình hình hiện tại, tính nhẫn nại của tôi không được tốt cho lắm.”
“Tôi hiểu - ngoại trừ với em gái tôi ra thì những người khác đúng là như vậy.”
“Nếu chị không giải quyết được thì để tôi làm cho nhanh.”
“Đừng!” Cố Minh Châu cuống cá lên, để ông mãnh này