Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/757 lượt.
và lớp kế cùng dùng chung một sân. Em Thi Vương và em Cạo Duệ là bạn học cùng lớp, hình như giữa hai em... đã xảy ra xích mích nho nhỏ. Bởi Dung Dịch là bạn thân với Cao Duệ... nên Dung Dịch đã lao vào đánh Thi Vương... Tôi thành thực xin lỗi chị! Tất cả là do chúng tôi chưa làm tốt nhiệm vụ của mình! Chúng tôi rất lấy làm tiếc khi để phụ huynh học sinh phải lo lắng!”
Dĩ nhiên Cố Minh Châu hiểu đây đâu phải lỗi của cô giáo, “Sao cô lại nói vậy, cô đã vất vả nhiều rồi. Là do Dung Dịch nhà chúng tôi nghịch ngợm làm phiền lòng các cô.”
Nghe Cố Minh Châu nói vẻ chân thành, cô Vương lấy làm cảm động, bèn trò chuyện với cô thêm một lúc nữa.
Theo lời cô giáo kể thì gia đình nhà Thi Vương cũng có tiếng tăm, vả lại thương tích của Thi Vương nghiêm trọng hơn Dung Dịch. Cô Vương mong phụ huynh hai bên sẽ giải quyết trong êm thấm, không làm to chuyện. Bằng không với tư cách là người đứng giữa, nhà trường sẽ rất khó xử vì chẳng dám làm mếch lòng bên nào cả.
Người đàn ông hói đầu kia là ông nội của Thi Vương, đồng thời cũng là chỗ quen biết với bố Dung Lỗi. Cố Minh Châu tự nhủ, chuyện này ắt không đến lượt lớp con cháu như bọn cô phải đứng ra giải quyết, cô bèn sang chào hỏi Chung Tiềm. Ngoảnh lại thấy cô, Duệ Duệ lập tức bổ nhào vào lòng cô, khuôn mặt nhỏ xíu ngước nhìn lên với nụ cười tươi roi rói.
Chung Tiềm nói đùa với Cố Minh Châu: “Nghe bảo có hai em nam và một em nữ bị thương, anh còn tưỏng hai đứa nó ghen tuông gì, ai ngờ đâu vì Duệ Duệ nhà anh mà con trai cô lại đi đánh ghen với người ta!"
Cố Minh Châu bật cười, “Duệ Duệ này, Đá nhỏ giải nguy cho con hả? Sao con lại yếu đuối thế nhỉ, con trai mà lại thua con gái à ? ”
Duệ Duệ đang cúi đầu nghịch tóc Cố Minh Châu, nghe cô nói vậy, nó liền hậm hực bịt miệng cô lại, không cho cô nói nữa.
Chung Tiềm thuật lại đầu đuôi ngọn ngành những gì anh đã tìm hiểu từ phía Duệ Duệ - cho Cố Minh Châu nghe.
Thì ra Thi Vương ở lớp bên bắt nạt Duệ Duệ, Dung Dịch biết chuyện liền bênh Duệ Duệ.
Duệ Duệ và Dung Dịch lớn lên cùng nhau, một đứa hoạt bát nhanh nhảu, đứa kia thông minh nhưng trầm tính, ít nói. Tuy Thi Vương nhỉnh hơn hai đứa cả một cái đầu nhưng vẫn bị hai đứa hợp sức làm cho điên lên.
Vào lúc đôi bên đang hăng máu nhất thì Thi Vương bị vướng chân, ngã cái oạch xuống người Dung Dịch và Duệ Duệ. Khi đó, ngón tay Dung Dịch vô tình cào vào mặt Duệ Duệ làm xước một đoạn dưới mắt trái thằng bé, còn Dung Lỗi thì bị bong gân ngón trỏ.
Rõ ràng Thi Vương gây sự trước nhưng chẳng hiểu cớ làm sao lại thành ra người bị thương nặng nhất, đến nỗi vết rách da to tướng ở cẳng chân cháy máu dầm dề không ngừng.
Ba đứa cùng bị thương, thi nhau khóc ầm cả lên. Thầy cô giáo cuống cuồng đưa cả lũ đến bệnh viện rồi gọi điện thông báo cho phụ huynh học sinh.
“Mẹ!” Dung Dịch đang ngồi ăn quýt đằng kia, thấy mẹ cưng nựng Duệ Duệ, chẳng rõ đang cười nói gì mà vui thế, làm thằng bé ghét ra mặt, “Mẹ qua đây đi!”
Cố Minh Châu bế Duệ Duệ, ngồi xuống cạnh con trai, “Sao thế? ” “Mẹ, tay con đau!” Dung Dịch giơ ngón trỏ được băng tròn như một quả bóng màu trắng lên, làm bộ ấm ức tội nghiệp lắm.
Cố Minh Châu nghĩ bụng, kể từ lức về nưóc đến giờ, Dung Dịch được chiều quá đâm hư, thích nhõng nhẽo, và hay làm mình làm mẩy hơn trước, cô phải dạy lại con mới được.
Lúc đó, Cố Minh Châu lập tức đanh mặt bảo, “Dung Dịch, mẹ rất không hài lòng với thái độ của con ngày hôm nay. Trường lớp là nơi đế học tập, chứ không phải chỗ để con đánh nhau!”
"Nhưng lúc tan học thì ông bà nội nó đến đón mất rồi, sao con tìm được nó chứ!” Sau một hồi ngẫm ngợi, thằng bé nghiêng đầu trả lời.
Dung Lỗi đang nói chuyện điện thoại, nghe con trai nói thế liền phì cười. Anh xoa đầu thằng bé, đoạn cúi xuống, kề tai Cố Minh Châu nói: "Anh có tí việc, phải ra ngoài một lát.”
Đang mái suy nghĩ nên dạy dỗ con thế nào nên cô cũng không mấy bận tâm chuyện Dung Lỗi. Song Dung Lỗi chưa đi ngay, đột nhiên anh cúi đầu thơm chụt lên trán cô. Cố Minh Châu né về sau, đánh anh một cái, lúc này anh mới bịn rịn ra ngoài.
Cố Minh Châu tiếp tục giáo huấn con trai: “Ý mẹ là, đáng nhẽ Dung Dịch không nên đánh nhau! Bạn Thi Vương là con gái, con là con trai, sao con có thế ỷ mạnh hiếp yếu như thế được!”
Giọng cô cao vút, còn Dung Dịch lại cứng họng ngay tức thì.
Duệ Duệ ném cái nhìn đanh thép về phía cô bạn to con đang nằm trên giường, nó buông ra ba từ rất đơn giản và lạnh lùng: “Ai mạnh chứ? “
Dung Dịch như bừng tỉnh, hiểu ý thằng bạn, nó liền vỗ tay, gào lên: “Đấy! Nó cao hơn con, lại còn béo hơn con nữa chứ!"
Giọng hai đứa lanh lảnh, lại thêm cái trò kẻ tung người hứng rõ lành nghề, khiến cả phòng đều nghe rõ mồn một, tức thì ai nấy đều nín bặt,
Thi Vương tội nghiệp bị thương nằm trên giường cũng nghe thấy, thoạt đầu con bé trợn mắt, thế rồi nhanh như chớp, mồm nó nhẹt ra, cuối cùng là bật khóc thành tiếng.
Ông nội của Thi Vương tỏ vẻ xót xa, dỗ cháu gái.
Cố Minh Châu bối rối lườm Dung Dịch.
Ai ngờ thằng nhỏ bướng binh không chịu nhận sai. Thay vì tỏ ra sợ mẹ, nó lại ưỡ