Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 134755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/755 lượt.
n lưng vênh mặt, được đằng chân lân đằng đầu, gào tướng lên với cô: “Con không sai! “
Cố Minh Châu giận lắm, cô giương tay làm bộ đánh đòn để dọa nó,
Thật ra trình độ của Dung Dịch cũng chỉ đến thế mà thôi, thấy sượng mặt nên cũng ngoạc mồm khóc lên ngằn ngặt.
Bà Dung xót cháu, liền vội vã chạy lại, ôm chầm lấy thằng cháu đích tôn, dỗ ngon dỗ ngọt.
Cố Minh Châu nghĩ bụng mình đang dạy con, cụ chạy ra bênh cháu, rõ hoài công cô. Nhưng mẹ Dung Lỗi là bậc trướng bối, cô không tiện nói, chỉ đành trừng mắt với con.
Dung Dịch khóc một chặp rồi len lén nhìn, thấy mẹ trợn mắt với mình, thái độ vẫn giận dữ lắm, nó bèn hậm hực co vòi rúc vào lòng bà nội.
Bà nội càng thương nó hơn, ánh mắt bà nhìn Cố Minh Châu ra điều trách cứ. Tự nhiên bầu không khí có phần ngột ngạt.
Ông Dung và ông nội Thi Vương là bạn bè đã nhiều năm, lúc này mới lên tiếng giảng hòa, một ông bảo: “Chà chà, bác Dung này, bác có thằng cháu dễ thương thật, nhỏ mà lém ghê cơ! Haha!"
Ông Dung cũng bật cười, “Cháu nhà ông một chọi hai cũng lợi hại phết. Tôi thích rồi đấy, hay là hai nhà chúng ta kết thông gia đi."
Ồng nội Thi Vương phá lên cười, vừa xoa đầu cháu gái vừa dỗ dành: “Tiếu Bát này, ông nội cho cháu đính hôn với Dung Dịch nhé, có thích không ? “
Thi Vương đang rầu rĩ, đột nhiên, nghe thấy thế liền nín bặt, nước mất nước mũi giàn giụa, há hốc mồm nhìn sang cậu bạn Dung Dịch đẹp trai ngời ngời.
Bắt gặp ánh mắt của con bé, đột nhiên Dung Dịch nổi đóa, khóc thét lên, "... Không không! Thà lấy Duệ Duệ còn hơn lấy nó!”
Phàm là con gái, chẳng đứa nào có thế chịu nổi đòn si nhục nặng nề này! Và thế là Thi Vương lại bật khóc nức nở.
Anh muốn con gái, sinh cho anh một đứa con gái
Sắp đến bữa tối, Thi Vương truyền dịch xong thì ai về nhà nấy. Bố Dung Lỗi bồng thằng cháu, mẹ anh đi đằng sau dỗ dành nó, tuột lại sau cùng là Cố Minh Châu, mọi người đang chuẩn bị về nhà họ Dung ăn tối.
Cả nhà xuống lầu đợi tài xế đánh xe qua, lúc ra đến cổng thì gặp Dung Lỗi hớt hải chạy lại, Cố Minh Châu bèn leo lên xe anh.
Về đến nhà, lúc xuống xe, Dung Lỗi lấy máy PDA từ ghế sau đưa cho Cố Minh Châu. Thoạt nhận ra đồ của mình, cô thốt lên “ơ “ rồi lục tìm trong túi, “Sao lại ở chỗ anh nhỉ ?”
Dung Lỗi cười, nựng tai cô, “Em đấy, cái tật đi đâu quên đấy không bỏ được!”
Lúc đó bố mẹ Dung Lỗi và Đá nhỏ cũng vừa về đến nhà, ông cụ và dì Vi ngồi ngóng thằng cháu nãy giờ, nghe tiếng xe liền vội chạy ra đón, Bỗng dưng câu chuyện bị gián đoạn, đâm ra Cố Minh Châu cũng quên béng không hỏi Dung Lỗi đã xảy ra chuyện gì.
Kế từ lúc về nhà, cái cảm giác bực bội cứ bám riết lấy Dung Dịch, bằng chứng là nó dám phớt lờ ngó lơ với cả Cố Minh Châu. Cơm nước xong xuôi, cả nhà ba người về căn hộ của Dung Lỗi, Cố Minh Châu đưa nó đi tắm theo thường lệ, ai ngờ thằng nhỏ lại nhanh chân chui bọt vào nhà tắm rồi khóa trái cửa từ bên trong với quyết tâm thà chết chứ nhất định không đầu hàng.
Sau một hồi đôi co qua cánh cửa, cuộc đàm phán đã mau chóng đi đến hồi đổ bể.
Cố Minh Châu tức điên lên được, cô đập cửa rầm rầm. Ở trong, thằng bé la lên nhặng xị: "Bố ơi cứu con.”
“Sao mấy người toàn một giuộc với nhau vậy!” Cố Minh Châu dấm dẳng, “Dung Dịch nó đã khó bảo thì chớ, nhà anh lại còn ra sức chiều nó, mới rồi lúc ở bệnh viện, trước mặt phụ huynh con bé kia, em mới mắng nó hai câu, mẹ anh lại còn lườm em! Sau này làm sao em dạy được con?! ”
Dung Lỗi sửng sốt, “ối trời!”
Cố Minh Châu nghĩ bụng anh sẽ đứng về phe mình, cô bĩu môi hừ mũi, “ối cái gì? ”
“Anh cứ tưởng, chỉ những gã xúi quẩy lấy phải bà vợ chằn lửa mới bị kẹt giữa hai đầu chiến tuyến là mẹ và vợ, chẳng ngờ... ờ, em cũng biết rồi đấy.” Dung Lỗi ngắt câu rất đúng lúc.
Cố Minh Châu nheo mắt, “Em không hiểu. Anh giải thích rõ-ra- xem-nào!” Nói rồi cô chồm dậy, bóp cổ Dung Lỗi, ra sức lắc giật. Dung Lỗi cũng làm bộ trợn mắt tắt thở rất kịch.
Tuy đã trút giận lên đầu anh nhưng Cố Minh Châu vẫn thấy bực bội khó chịu, “Anh nói xem! Chẳng nhẽ việc Dung Dịch đánh nhau ở trường là đúng à? Em mắng, nó cãi chày cãi cối! Mẹ anh thì bênh nó chằm chặp, về sau lại còn dỗi em nữa chứ!”
Dung Lỗi xoãi tay xoãi chân nằm phịch xuống giường, tiện ôm cô vào lòng vỗ về, “Sau này bao giờ Dung Dịch trưởng thành, đột nhiên có một ngày, nó dẫn một đứa trẻ về, báo với em: mẹ, đây là con con, cũng là cháu mẹ. Lúc đó em sể hiểu vì sao mẹ anh lại chiều nó thế.”
Cố Minh Châu nghe xong càng ấm ức hơn, “Thích bới móc chuyện cũ hả ?! Vì một sai lầm này mà em không được phép ngẩng mặt với đời chứ gì?! Đã thế từ nay, chuyện con cái em không thèm quan tâm nữal Anh thích dạy thế nào thì dạy! Mặc xác anh!"
Dung Lỗi thở dài, anh kéo cô lại rồi lật người nằm đè lên cô, “ Ỉn con này, em khai thật đi, em mang bầu rồi đúng không? Sao tự dưng lại nóng náy gắt gỏng thế này ? ”
Cố Minh Châu là người nhạy bén, anh đã xuống nước nhường cô thì cô cũng chẳng buồn đôi co với anh làm gì nữa. Đôi gò má ứng hồng, cô quắc mất nhìn anh, "