Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2977 lượt.
ể không nói ra tâm sự ông đã giấu kín lâu nay.
“Thật ra thì anh đã sớm muốn cùng Cẩm Sắt chia tay, việc em hạ thuốc mê chẳng qua cũng là một cơ hội với anh mà thôi.”
Mẹ Doãn dừng thút thít, kinh ngạc nhìn về phía cha Doãn: “Nói như vậy, thật ra là anh xếp đặt em?”
Cha Doãn gật đầu một cái, dùng ngón tay lau nước mắt cho bà: “Lúc này đừng cảm giác tội lỗi nữa, anh vẫn không dám nói ra, là vì sợ em tức giận.”
Mẹ Doãn cười lắc lắc đầu: “Anh không nói có phải tốt hơn không, đáng tiếc cho anh biết, tôi muốn ly hôn…”
Doãn Triệt tâm tình đang tốt bị một cú điện thoại phá hỏng, anh sững sờ cúp điện thoại, trong đầu có chút không tiếp thu nổi hiện thực này, anh có chút buồn bực, cha mẹ bình thường ân ái, tuổi giờ đã trên năm mươi cả rồi, lại muốn ly hôn, làm chuyện cười quốc tế à.
Doãn Triệt vội vã chạy về nhà, cha Doãn đang ở trong phòng khách hút thuốc, trong cái gạt tàn thuốc đã có hơn mười tàn thuốc, nhìn giống như một cái núi nhỏ.
Doãn Triệt đi đến ngồi xuống bên cạnh cha Doãn, rút một điếu thuốc từ trong hộp thuốc ra tự đốt cho mình, hít thật sâu một hơi.
“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, cha… không lẽ người ở bên ngoài?” Doãn Triệt phun khói thuốc từ trong miệng, cau mày nhìn cha mình.
“Đoán mò cái gì, cha làm sao có thể bên ngoài.” Cha Doãn bất đắc dĩ nhìn Doãn Triệt một cái.
“Hay là mẹ có tình yêu khác rồi ?” Doãn Triệt lại hỏi một câu.
”
Nhà con? Nhà nào?” Doãn Triệt nhìn chằm chằm cha Doãn, hy vọng đáp án không phải như mình đang nghĩ.
“Căn hộ của con ở trung tâm thành phố, mẹ con có chìa khóa dự phòng, nói là trước mắt muốn ở đó.” Cha Doãn không còn hơi sức trả lời.
“Cha, con đi trước, con trở về tìm mẹ khuyên giải một chút, cha cũng đừng lo lắng quá, bớt hút thuốc lại đi.” Doãn Triệt giống như cơn gió xông ra ngoài.
Cha Doãn nhìn con trai mình vội vàng chạy đi, lại thở dài một cái, đưa tay cầm gói thuốc lên, rút ra một điếu, làm sao có thể không lo lắng được chứ.
@@@@
【 hợp đồng đã ký kết 】
Trần Hi nhìn thấy tin nhắn của Mike, hài lòng cười cười, cô đem điện thoại ném lên trên ghế sofa, rất nhanh công ty Trần Xương sẽ cần một lượng lớn tiền để rót vào, nếu như Trần Xương không chiếm được sự ủng hộ của Doãn gia, vậy những gì ông ta đầu tư cũng như nước đã đổ đi không thể hốt lại được.
Trần Hi đang suy nghĩ xem có nên làm chút đồ ăn ngon, coi như tự đãi mình. Cô đi tới trước tủ lạnh, mở cửa tủ lạnh ra, cân nhắc nhìn những thứ nguyên liệu bên trong.
Nơi cửa chính truyền đến tiếng mở cửa, Trần Hi nhìn đồng hồ. Doãn triệt mới vừa gọi điện thoại nói không trở lại ăn cơm, nói trong nhà có một chút chuyện, thế nào nhanh như vậy đã giải quyết xong rồi?
Trần Hi không suy nghĩ nhiều, từ trong tủ lạnh lấy ra những nguyên liệu cần thiết, thò đầu ra nhìn về phía cửa chính.
“Mọi việc đã giải quyết xong rồi sao, như vậy…. Chào …” Trần Hi nói chưa dứt lời liền dừng lại, đi vào không phải là Doãn Triệt, mà là một người phụ nữ trung niên, trong tay cầm một túi đồ to.
Trần Hi dò xét cẩn thận từ trên xuống dưới, đột nhiên kinh hãi phát hiện, người phụ nữ mắt xưng đỏ, tóc tai có chút xốc xếch này lại chính là mẹ của Doãn Triệt.
“Cô là ai?” Mẹ Doãn nhìn thấy bên trong nhà có người, đem túi đồ trong tay để xuống dưới đất.
“Con là. . . . . .” Trần Hi không biết trả lời câu hỏi của mẹ Doãn như thế nào.
“Doãn Triệt thuê giúp việc sao? Tôi cũng đã sớm nói nó phải thuê người làm nấu nướng, quét dọn một chút, nhìn xem có người làm căn phòng này cũng ngăn nắp đâu ra đó, tôi là mẹ của Doãn Triệt, cô dọn dẹp cho tôi một phòng, tôi muốn ở chỗ này vài ngày.” Mẹ Doãn đổi giày đi tới ngồi lên ghế sofa, bà nhìn nguyên liệu nấu ăn trong tay Trần Hi, ngay sau đó còn nói: “Thôi cô nấu cơm trước đi, tôi cũng đói rồi, cơm nước xong giúp tôi dọn phòng cũng tốt.”
Trần Hi gật đầu một cái, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng là mẹ Doãn không có nhận ra cô. Trần Hi đi tới phòng bếp đem nguyên liệu đặt lên thớt, cô nhìn lại y phục của mình, áo T shirt vải bông, quần thường, trên đầu còn tùy ý ghim một cây kẹp tóc, cũng thật ra dáng người giúp việc.
Trần Hi nhanh tay lẹ chân nấu cơm, rửa rau, làm đồ ăn, rất nhanh liền làm xong ba món ăn một món canh, đồ ăn đều là những món xào bình thường, không quá phức tạp, nhưng chay mặn phối hợp vô cùng hợp lý.
“Doăn phu nhân, có thể ăn được rồi.” Cuối cùng là canh thịt bò viên nấu với củ cải cũng được bưng lên bàn ăn, Trần Hi kêu mẹ Doãn một tiếng.
Mẹ Doãn cơ hồ cả một ngày cũng chưa ăn cái gì, nhìn thấy các món ăn Trần Hi làm, mặc dù tâm tình không tốt cũng ảnh hưởng đến khẩu vị, nhưng thức ăn nóng hổi này làm cho bà cũng thư thái không ít.
Mẹ Doãn gắp một viên thịt lên bỏ vào miệng cắn một cái, thịt nấu với gừng và hành lá, vừa giữ được mùi thơm của thịt, vừa khử được mùi tanh. Bà hài lòng thở phào nhẹ nhõm, phụ nữ mặc kệ bao nhiêu tuổi, chỉ cần thưởng thức một bữa ăn ngon là có thể làm tâm tình trở nên tốt hơn.
Trần Hi đứng ở bên cạnh bàn, nhìn mẹ Doã