XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2764 lượt.

n ăn cơm, cô có chút không được tự nhiên, không biết bây giờ nên làm gì thì tốt.
Mẹ Doãn phát hiện Trần Hi lúng túng, bà hướng Trần Hi cười cười, ý bảo cô ngồi xuống. “Cô bình thường chắc không phải là cùng Doãn Triệt ăn cơm, nhưng cũng không cần cố kỵ tôi, ngồi xuống cùng nhau ăn đi.”
Trần Hi cũng nhìn mẹ Doãn cười cười, nụ cười của cô rất không tự nhiên, có chút lo sợ giống như da mặt cũng bị co rút lại. Mẹ Doãn cũng không quá để ý, chỉ nghĩ là cô e ngại người lạ.
“Cô làm việc cho Doãn Triệt bao lâu rồi?” Trên bàn ăn chỉ có âm thanh nhai thức ăn, mẹ Doãn cảm thấy nhàm chán, chủ động mở miệng.
“Một tháng thôi ạ.” Trần Hi lấy chén múc cho mẹ Doãn một chén canh. “Đây là canh củ cải và thịt bò, bổ dưỡng thuận khí, mùa này uống vừa lúc.”
“Đúng là tôi cần thở thông suốt,” Mẹ Doãn vừa nhận chén canh từ tay Trần Hi vừa nói lớn.
Trần Hi âm thầm nhe răng, cô cảm giác mẹ Doãn đang uống canh mà cứ như đang uống máu người khác vậy.
Mẹ Doãn đang uống canh đột nhiên nước mắt rơi xuống, làm cho Trần Hi cả kinh, tay chân cô luống cuống. An ủi người khác thì đơn giản, nhưng người này khả năng sẽ trở thành mẹ chồng tương lai của mình, tất nhiên không hề đơn giản chút nào.
Đều nói quan hệ mẹ chồng nàng dâu luôn luôn khó xử, vạn nhất nếu cô an ủi không tốt, nói không chừng lại càng khó xử hơn.
Trần Hi cũng không định nói gì, cô rút mấy tờ khăn giấy ra đưa cho mẹ Doãn.
“Cám ơn. . . . . .” Mẹ doãn vừa khóc cũng không quên nói cảm ơn, chứng tỏ mình là một người có tri thức tốt.
Trần Hi nhìn mẹ Doãn đã lau hết đống khăn giấy đó, liền rút thêm đưa cho bà.
Mẹ Doãn khóc một hồi, dần dần ngừng lại, hít sâu một hơi, nhìn về phía Trần Hi: “Để cho cô chê cười rồi, bình thường tôi không phải như thế này, tôi cũng đã gấp đôi tuổi cô rồi, để cho người ta biết, thật không biết để mặt mủi chỗ nào.”
“Con cái gì cũng không nhìn thấy.” Trần Hi giả vờ nhìn như ngẩng đầu nhìn trần nhà, lỗ mũi hướng về phía mẹ Doãn.
Mẹ Doãn hì hì bật cười một cái, bà dùng khăn giấy lau khô nước mắt.
“Đứa bé này thật thân thiết, ước gì tôi cũng có con gái như cô. Đúng rồi, Doãn Triệt đâu rồi, thế nào vẫn chưa về?” Mẹ Doãn nhìn xem thời gian.
“Anh ấy vừa gọi điện, nói trong nhà có việc nên về nhà một chuyến.” Trần Hi đáp.
“Ừ. Nhất định là cha của nó tìm nó rồi.” Mẹ Doãn đáp một tiếng, lại thở dài một hơi. “Cơm này tôi ăn cũng không vô nữa, cô ăn xong thì dọn dẹp đi, tôi đi xem tivi.”
“Được ạ.” Trần Hi vội vàng gật đầu, cô nhìn theo bóng lưng mẹ Doãn, thở phào một hơi nhẹ nhõm, quả thật cô rất khẩn trương, cũng đã lâu lắm rồi cô không có cái cảm giác khẩn trương hồi hộp như vậy.
Trần Hi cơm nước xong, dọn dẹp sạch sẽ thức ăn trên bàn, cô cắt một dĩa trái cây bưng đến trước mặt mẹ Doãn. Mẹ Doãn đang cầm điều khiển tivi bấm chuyển kênh liên tục.
“Doãn phu nhân, ăn chút trái cây thôi.”
“Được.” Mẹ Doãn cầm miếng táo lên, bà nhìn Trần Hi. “Cô cũng không hỏi tôi tại sao đau buồn như vậy?”
“Cái đó, con cảm thấy vẫn không nên hỏi nhiều thì tốt hơn.” Trần Hi cười cười.
Mẹ Doãn cảm thấy có chút buồn bực, mặc dù biết cô gái nhỏ trước mặt này không thích nhiều chuyện là tốt, nhưng là trong lòng bà cực kỳ buồn bực, không nói lại không giải tỏa được ức chế. Giống như là đang có lời cấp bách muốn nói cho người khác nghe, người ta lại từ chối, cứ để trong lòng, rất là khó chịu.
“Tôi cảm thấy được cô cũng không nhiều chuyện, chỉ cần cô đảm bảo không nói cùng ai, tôi sẽ nói cho cô nghe.” Mẹ Doãn không đợi Trần Hi trả lời liền bật máy hát: “Phụ nữ nha, không thể quá yêu thích một người đàn ông, tựa như tôi khi đó….”
Trần Hi còn muốn há mồm cự tuyệt, nhưng là nghe được chuyện có liên quan đến Trần gia, cô cố gắng nuốt trở vào ngồi lắng nghe.
Doãn Triệt vội vàng chạy về nhà, vừa mở cửa, bên trong chính là mẹ Doãn đang lôi kéo tay Trần Hi thao thao bất tuyệt gì đó.
“Mẹ, người tới cũng không nói với con một tiếng.” Doãn Triệt không hiểu bây giờ là tình huống thế nào, anh dùng ánh mắt dò hỏi Trần Hi.
Ánh mắt Trần Hi thần bí khó lường, Doãn Triệt nhìn thấy cũng cả kinh trong lòng.
“Con không phải đến chỗ cha con sao, cái lão hỗn đản đó đã nói cái gì.” Mẹ Doãn nhìn về phía Doãn Triệt.
“Mẹ, chúng ta trở về nhà nói.”
“Trở về nhà cái gì, đều là người trong nhà, ta cũng…….” Mẹ Doãn nhìn về phía Trần Hi, bà phát hiện thời gian dài như vậy, thậm chí cô bé trước mặt tên là gì cũng chưa hỏi.
“Cô tên là gì?” Mẹ Doãn hỏi.
“Trần Hi. . . . . .” Trần Hi khách khí trả lời.
“Ta đều cùng Trần Hi nói. . . . . .” Mẹ Doãn đang nói được một nữa, nhìn về phía Trần Hi, lại nhìn Doãn Triệt, thấy con trai mình bất đắc dĩ nhìn trời, bà buông tay Trần Hi ra.
“Cô là Trần Hi, cái người mất tích đó?” Mẹ Doãn dò xét Trần Hi cẩn thận, rốt cuộc cũng nhìn ra một chút cảm giác quen thuộc, năm năm trước bà chỉ vội vã nhìn qua, hơn nữa bộ dạng bây giờ của cô là đang mặc đồ ở nhà, dĩ nhiên là bà khó có thể nhận ra.
Trên mặt mẹ Doãn khó nén chút tức giận, bà trên năm mươi tuổi rồi, lại cùng con dâu tương lai nói nhiều chuyệ