Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2111 lượt.

ng có thể nhận ra “món đồ chơi” màu đen có vẻ rất lạnh lẽo, tản ra ánh sáng lạnh, linh kiện đầy đủ, gọn gàng tinh tế mà Hạo Hạo mang tới chính là…một khẩu súng tự động nho nhỏ.
***
“Loại súng The Glock do Isreal sản xuất ra có báng súng dài hơn, nòng súng dài hơn, băng đạn bắn được 33 viên, ức chế đèn flash, có điểm nhắm đỏ, sử dụng chiến thuật đèn pin.” Euler vừa sờ vài linh kiện vừa lắc đầu, sắc mặt phức tạp nói không nên lời.
“Nòng súng dài hơn sẽ cải thiện được độ chính xác, đạn khi được bắn ra từ nòng súng dài hơn cũng sẽ cải thiện được tốc độ bắn, áp lực từ viên đạn cũng mạnh hơn, có đầy đủ ưu thế để phát huy tốc độ đạn cao nhất.”
“Cò súng khá nhẹ cùng dung lượng 33 viên đạn một lúc khiến cho hỏa lực của nó không thua kém bất kì loại súng nào.”
“Mà nó lại còn thuận tiện linh hoạt hơn bất kì loại súng nào! Thuận tiện mang theo bên mình, lắp ráp nhanh chóng! Tôi đã thử rồi, ở bãi bắn chẳng những có thể dùng nó để luyện bia 25m đến 30m mà ngay cả bắn hình bia xách 100m cũng không thành vấn đề.”
“Thằng bé đã cải thiện khẩu súng lục này! Phạm vi bắn mở rộng ra khoảng 50m! Tuy phí cải tiến không phải là thấp nhưng thằng bé mới có năm tuổi thôi! Năm tuổi đấy! Nào có ai dạy nó đâu!” Tay Euler chống lên cột, vừa đứng giám sát binh sĩ phía trước chuyển vũ khí lên xe vừa nghiến răng nghiến lợi, vừa ghen tị vừa hâm mộ nhìn Lục Tiến.
Vận may của người anh em này làm sao mà tốt đến vậy chứ? Người phụ nữ cậu ta yêu mến vừa ngoan ngoãn vừa nghe lời lại chẳng bao giờ giận dỗi với cậu ta, mấy năm trước còn sinh con trai cho cậu ta nữa! Đứa con này, đứa con này lại còn thông minh đến vậy nữa!
“A Tiến này, con của cậu đúng là một thiên tài.” Euler oán hận đưa ra kết luận, chỉ hận mình không thể sinh ra ngay một đứa con thiên tài cho anh ta nở mày nở mặt, nhưng mà ý nghĩ ấy chỉ quanh quẩn trong đầu anh ta vài giây rồi lập tức ảm đạm bay mất tăm. Cô nhóc kia giận dỗi với anh ta từ đêm hôm đó đến giờ, chuyện sinh con để sau này hãy nói vậy.
“Ừ, con của Lục Tiến tôi trời sinh ra là để nghịch súng mà.” Lục Tiến đang ngồi xếp bằng trên ghế cẩn thận kiểm tra vũ khí tùy thân nhoẻn miệng cười, ánh mắt xẹt qua một vẻ kiêu ngạo, không hề khách sáo đồng ý với kết luận của Euler.
Euler vuốt cằm hừ vài tiếng, quyết định không thảo luận vấn đề khiến cho anh ta buồn bực không thôi này nữa.
Không lâu sau, binh lính tới báo cáo tất cả quân bị vũ khí đã chuẩn bị xong, có thể ra tiền tuyến bất cứ lúc nào. Bọn họ có thể xuất phát được rồi.
“Có muốn hôn hít người phụ nữ của cậu vài cái không?” Euler nghiêng đầu nhìn Lục Tiến.
“Sáng nay đã nói rồi, người phụ nữ của tôi nói sẽ ngoan ngoãn chờ tôi về, con tôi nói sẽ giúp tôi chăm sóc cô ấy.” Lục Tiến “két” một tiếng gắn hộp đạn vào, sau đó gài khẩu súng vào bên hông, quay đầu lại nhướn mày nhìn về phía Euler.
“Ngược lại anh có muốn nói lời chào hỏi gì với cô gái của anh không? Hả chú Euler?” đôi đồng tử của hắn hiện lên một chút vui đùa.
Tối hôm qua vừa mới về đã nghe nói mấy ngày nay cô nhóc kia đang chiến tranh lạnh với Euler, khó trách cả ngày anh ta đều mang cái dáng vẻ chưa thỏa mãn dục vọng.
“…” Khuôn mặt điển trai của Euler cứng đờ, nửa ngày sau cũng nói không ra lời.
“Lên xe! Xuất phát!” Euler buồn bực không thôi quay đầu rống thật to với binh sĩ đang đợi lệnh sau đó cắn răng kéo lái xe ra khỏi cửa, nhảy vào khoang lái.
Lục Tiến khẽ cười nhảy vào vị trí phó lái, vươn tay ra khỏi cửa sổ ra hiệu lệnh xuất phát, mấy chiếc xe quân dụng phía sau lập tức khởi động, hơn mười chiếc xe quân dụng màu xanh nhanh chóng rẽ ra ngoài, đi xuyên qua doanh trại lái về phía cửa chính.
Trên ngôi nhà trúc cách đó không xa, ba người hai lớn một nhỏ đứng trên lầu hai xuyên qua khe hở của cây lá nhìn đoàn xe đang chầm chậm lái qua con đường đá. Lúc tới gần ngôi nhà, đoàn xe giảm tốc độ lại một chút, Lục Tiến hạ cửa sổ xe xuống, nhìn về phía ngôi nhà cười với Sơ Vân và Hạo Hạo, sau đó dùng khẩu hình nói với Sơ Vân hai chữ “chờ anh”.
Sơ Vân kéo Hạo Hạo tiến sát vào rào chắn, gật đầu nở một nụ cười dịu dàng với hắn, Hạo Hạo dùng bàn tay đang vẫy vẫy ba bỗng nắm chặt lại, tỏ vẻ mình nhất định sẽ chăm sóc cho mẹ thật tốt, khiến cho Lục Tiến không nhịn được phải bật cười.
Tiểu Huyên mặc quần áo kín đáo lúc xe dừng lại khẽ liếc vào trong xe, sau khi đối diện với tầm mắt nóng rực kia cô lập tức thu tầm mắt lại, xoay người rời khỏi rào chắn.
“Nhóc con, còn đến chết không chịu thừa nhận quan tâm tôi à.” Euler cười khẽ vài tiếng, đột nhiên cảm thấy tâm trạng trở nên rất tốt.
Chiếc xe quân dụng chở đầy vũ khí và binh lính dần dần ra khỏi cửa chính của doanh trại, cuối cùng sau khi chiếc cuối cùng vượt khỏi phạm vi tầm mắt, Sơ Vân buông bàn tay đang đặt lên lan can ra, sờ cái đầu nhỏ của Hạo Hạo, “Vào thôi.”
Đến khi cậu nhóc đã ngoan ngoãn đi vào phòng, Sơ Vân quay đầu nhìn về phía Tiểu Huyên chỉ mấy ngày không gặp mà đã có thêm một chút hương vị kiều mị.
“Tiểu Huyên này, em đang lo lắng cho Euler sao?” Cô khẽ hỏi cô bé còn đang mang vẻ giật mình nhì


Old school Easter eggs.