Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341915

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1915 lượt.

àn khác uy nghiêm lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Chí Hiền. Ông già vừa mở miệng nói này là tổng tư lệnh Dương, lãnh đạo tối cao nhất của quân đồng minh.
“Đã đánh gần nửa thế kỉ mà chúng ta cũng không thể lật đổ được chính phủ Yangon, chính phủ Yangon cũng không có cách nào tiêu diệt được chúng ta, nếu có đánh thêm 50 năm nữa thì cũng chỉ có cục diện này thôi, cho nên lúc đầu mới chủ động đề nghị ngừng chiến với quân chính phủ, hy vọng tranh thủ được hưởng quyền tự trị của chúng ta. “
Tổng tư lệnh Dương vừa nói vừa nhíu đôi mày rậm: “Nhưng điều kiện của bọn họ quá hà khắc! Chúng ta quyết không được buông vũ khí! Buông vũ khí đồng nghĩa với việc chắp tay dâng mạng của mình lên! Đến lúc đó chính phủ nói chúng ta là bọn thổ phỉ phải tiêu diệt sẽ lập tức giơ súng lên, vậy chúng ta lấy gì mà đánh đây?”
Tư lệnh Lâm nghe vậy cũng gật đầu đồng ý: “Đúng! Đồng ý với điều kiện này không bằng hãy tiếp tục chiến đấu, bọn chúng đã muốn đánh thì chúng ta sẽ đánh, bọn chúng yêu cầu làm đến nơi đến chốn thì chúng ta sẵn sàng tiếp chiêu.”
Hai lãnh đạo tối cao vừa nói vài câu đã đi đến thống nhất.
Trong nháy mắt khi nhận được mệnh lệnh, đáy mắt Lục Tiến vẫn ngồi yên lặng nãy giờ xuất hiện một tia sáng máu lửa, hắn đứng dậy, cùng với Euler vẫn đứng sau lưng tổng tư lệnh Dương không lên tiếng thực hiện nghi thức chào hai vị lãnh đạo rồi quay bước ra khỏi phòng chỉ huy.
“Vùng Tam Giác Vàng sau này sẽ là thiên hạ của hai người trẻ tuổi.” Nhìn bóng lưng khuất hẳn của hai người trẻ tuổi bừng bừng sức sống, tổng tư lệnh Dương đã lớn tuổi lắc đầu cảm khái không thôi.
“Người trẻ tuổi ấy mà…chính là quá hiếu chiến.” Lâm Chí Hiền mỉm cười, không đưa ra lời bình luận cho câu nói vừa rồi ông ta.
***
Quân độc lập cách khu vực biên giới với quân chính phủ phát động một cuộc tấn công mãnh liệt, sau đó triển khi chiến dịch đánh du kích cùng tập kích quấy rối toàn diện trên toàn vùng núi thuộc phạm vi thế lực của đối phương.
“Đoàng đoàng đoàng….” Binh lính quân chính phủ vừa lộ đầu ra đã bị bắn ngã quỵ xuống, số binh lính che chắn phía sau lập tức dùng súng phản kích!
“Á!” Bên này, một binh sĩ chưa kịp ngồi xổm xuống hoàn toàn đã bị một viên đạn bắn trúng đỉnh đầu, cả đầu bị đạn bắn thành khối vụn, máu cùng óc văng đầy đất.
Hai bên bắt đầu mãnh liệt dùng hỏa lực tấn công, không ngừng có người nổ súng cũng không ngừng có người bị thương, mưa đạn bay tán loạn, không ngừng bắn về phía đối phương, rào chắn do binh sĩ hai bên dựng lên bị vỡ vụn, cây cối đổ nghiêng đổ ngửa. Rất nhanh sau đó, nhiều súng máy hạng nặng gia nhập vào hàng ngũ tấn công.
“Hỏa lực của bọn chúng quá mạnh! Hai cánh lui lại!” Tên tướng bên quân chính phủ dùng giọng khàn khàn rống to.
Vốn chỉ dùng vài người tương đương với một cuộc chiến nhỏ, nhưng chẳng ai ngờ đối phương lại dùng nhiều súng máy hạng nặng đến vậy! Nhưng tốc độ rút lui của bọn chúng xem ra kém xa tốc độ tấn công của đối thủ, xe tăng chở hỏa tiễn nhắm ngay vào binh lính quân chính phủ mà bóp cò.
“Ầm ầm!” Một tiếng vang thật lớn, một đóa mây đen bốc lên cùng với ngọn lửa bừng bừng, một mảng đá lớn cùng với thi thể bị nổ banh rơi vào không trung, cuối cùng trở thành một lớp tro bụi nặng nề rơi xuống!
Không đợi quân lính kịp phản ứng, hơn mười quả lựu đạn bị ném vào rào chắn của bọn chúng tạo ra những mảnh vụn không toàn vẹn bao trùm cả khu vực binh lính của quân chính phủ đóng.
Ngoài tiếng súng bắn phá cùng tiếng nổ lan khắp không trung còn có tiếng kêu thảm thiết, cuộc chiến thảm thiết trên đỉnh núi cũng gần đến hồi kết. Bên bại trận sẽ không còn một ai được sống sót, bởi vì tất cả quân địch còn sống đều bị bên chiến thắng dùng súng máy giết chết không còn một tên.
Vùng núi vốn rực hoa bỗng chốc biến thành địa ngục Tu La, sau khi quân lính rút lui chỉ để lại trước mắt chiến trường hoa máu đỏ thẫm chói mắt.
Hơn mười ngày tiếp theo, số lần chiến đấu giữa hai bên càng thêm dày đặc, pháo hạng nặng của quân chính phủ cùng những cuộc tập kích trên không và những trận đánh trên mặt đất chưa bao giờ gián đoạn, nhưng vì quân độc lập quá quen thuộc địa hình vùng núi cộng thêm Lục Tiến và Euler nhiều năm chinh chiến đã huấn luyện ra những người lính có năng lực chiến đấu mạnh mẽ nhất, trải qua mấy lần chiến đấu với địch vài ngày qua cũng không mất đi bao nhiêu địa bàn.
Hai bên cứ anh đánh tôi lại đi cướp về, trận chiến dần dần đã lâm vào tình thế giằng co. Mà từ khi chiến tranh bộc phát, cư dân trên những vùng đất bị lửa đạn ảnh hưởng đã chuyển nhà tránh né, dũng mãnh lao tới biên giới của nước lớn, dần dần hình thành tình thế dân tị nạn làm các nước trung gian đau đầu, hơn nữa tình trạng này đang không ngừng gia tăng.
***
Trong doanh trại, Sơ Vân không hề biết ngoài kia là một cảnh tượng mưa máu gió tanh. Ngoại trừ cách vài ngày sẽ có một đoàn xe lên núi vận chuyển vũ khí quân bị, cô hoàn toàn không có bất kì liên quan gì đến chiến tranh.
Cách mấy ngày Lục Tiến sẽ gọi một cuộc điện thoại báo bình an về cho cô và Hạo Hạo, lúc có thời gian hắn còn ở